"Biết rõ thân phận của các ngươi đi, các ngươi đứng trước mặt chúng ta còn không có tư cách thần phục!"
"Nếu không phải Chư thần chi chiến sắp bắt đầu, ta sẽ đồ sát toàn bộ Hoa Hạ các ngươi!"
Nói xong, Nanna bay đến phía trước bốn khẩu Liệt diễm diêm vương, vung tay lên phá nát bốn khẩu hỏa pháo,"Chỉ là mấy món đồ rác rưởi!"
Giang Anh trơ mắt nhìn tâm huyết của mình bị chà đạp như vậy, trong mắt đong đầy nước mắt.
Đột nhiên, ánh mắt Nanna vượt qua vài trăm mét, nhìn về phía Giang Anh!
Đường Thái Ngưng lập tức cảm giác được sát ý trong mắt kẻ địch, vội che trước mặt Giang Anh.
Nanna hừ lạnh một tiếng, thoáng cái đã đến trước mặt Giang Anh và Đường Thái Ngưng.
"Đám người Thor đã chạy, nhưng các ngươi không thể chạy thoát!"
"Ngươi nghiên cứu ra loại vũ khí rác rưởi này là muốn thí thần?" Nanna hơi híp mắt lại, hoàn toàn không nhìn Đường Thái Ngưng mà nhìn chằm chằm Giang Anh.
Giang Anh cảm nhận được áp lực trước nay chưa từng có nhưng ánh mắt của nàng lại kiên định lạ thường,"Đúng, ta muốn thí thần! Không có thực lực, ta dựa vào trí tuệ!"
"Trí tuệ! Thần trí tuệ đã bỏ chạy, ngươi cảm thấy trí tuệ thật sự có thể giúp ngươi sao?"
"Ở trong mắt ta, ngươi là người ngu muội cùng cực! Ta thống hận nhất cũng là loại người ngu xuẩn, huống chi ngươi còn bất kính với thần minh, càng đáng chết!"
Vừa nói xong, Đường Thái Ngưng còn chưa kịp phản ứng thì đối phương đã ra tay, cả người bị một luồng lực lượng cường đại quang bay ra ngoài.
Nanna từng bước một tới gần Giang Anh, cười lạnh nói,"Phàm nhân, tội lỗi của ngươi sâu nặng, bản tôn thưởng cho ngươi vạn kiếp bất phục!"
Nói xong, Nanna đánh một tay về phía Giang Anh.
Tuy Giang Anh cũng là thông qua thí luyện người mới nhưng nói về năng lực thực chiến thì gần như bằng không.
Huống chi đối thủ còn là thần minh siêu cấp thiên thần! Nàng căn bản không có năng lực né tránh, trơ mắt nhìn bàn tay to lớn kia đánh xuống đỉnh đầu mình.
Phải chết sao?
Lúc này, trong đầu Giang Anh chỉ có hai người.
Đại ca, nhị ca, thật xin lỗi, ta, ta đã phụ sự hy vọng của các ngươi...
Giang Anh nhắm mắt lại, chờ đợi sự trừng phạt đến từ thiên thần.
Nhưng đúng lúc này nhiệt độ trong thiên địa đột nhiên tăng vọt, cả vùng như rơi vào thái dương liệt diễm vĩnh hằng, điên cuồng thiêu đốt!
"Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra cho lão tử!"
"Thí thần thì thế nào? Hôm nay, lão tử muốn giết các ngươi!"
Dù Lưu Viễn Hương hận người này tận xương cũng không dám động đến nửa sợi lông tơ của Giang Anh, Nanna lại muốn giết Giang Anh?
Hắn ta hồn nhiên không biết mình đã đụng vào vảy ngược của người nào đó!
Tay Nanna ép xuống đỉnh đầu Giang Anh, nhưng đột nhiên có một bóng xanh rơi xuống từ phía chân trời.
Nanna cũng cảm nhận được sự cường hãn của luồng lực lượng này, vội vàng lùi lại!
Oanh một tiếng, Giang Anh trợn to mắt nhìn về phía bóng lưng ngăn ở trước người mình.
Ngay cả Giang Anh cũng bị ngọn lửa màu xanh bao phủ, đối với những thần minh khác thì Phần thiên liệt diễm có thể tạo ra sự uy hiếp cực lớn, lại ấm áp, nhu hòa bảo vệ nàng.
Nam tử đứng trước người vóc dáng thẳng tắp, cho dù đối mặt với thiên thần vẫn khiến người ta nhìn mà phát khiếp.
Tinh thần tam liên thần Nguyệt thần Nanna, Thái dương thần Utu, Kim tinh nữ thần Ishtar, Sumer Chiến thần Ninurta, Liên mẫn nữ thần Sala, đều ngạc nhiên nhìn về phía người tới.
Nhìn từ năng lượng bạo phát ra trên người hắn, tốc độ di chuyển, thực lực người này tuyệt đối không thể khinh thường!
Nhưng bọn họ chưa từng nghe nói có một thần minh như vậy.
"Ngươi thuộc bộ lạc nào, vì sao ta chưa từng nghe nói về ngươi?" Nanna hơi híp mắt lại, lạnh lùng nói.
Nhưng người kia căn bản không để ý đến bọn họ.
"Ca..." Giang Anh run rẩy gọi.
Nghe được giọng Giang Anh, lúc này Giang Khải mới xoay người, hắn nhìn muội muội, vẻ lạnh lẽo trong mắt tan đi, thay vào đó là đau lòng.
Giang Khải tản đi Phần thiên luyện ngục, trở nên như phàm nhân.
"Nha đầu ngốc, biết vì sao Nanna muốn giết ngươi không?" Giang Khải đột nhiên nói.
Giang Anh hơi ngạc nhiên, hình như nàng chưa nghĩ đến vấn đề này.
Giang Khải mỉm cười, xoa đầu Giang Anh,"Vì vũ khí do ngươi nghiên cứu ra đã đủ khiến thiên thần cảm nhận được sự uy hiếp. Tuy Liệt diễm diêm vương còn chưa đủ đánh giết thiên thần nhưng ngươi đã sáng tạo ra lịch sử."
"Võ đạo không có đỉnh phong, khoa học kỹ thuật cũng vô bờ bến, Liệt diễm diêm vương không đủ cường đại, vậy chế tạo ra vũ khí càng cường dại hơn!"
Nói xong, Giang Khải nhìn Giang Anh, chân thành nói,"Nếu Trang Nghiêm biết ngươi chế tạo ra vũ khí cường đại như vậy, hắn chắc chắn sẽ cảm thấy kiêu ngạo vì ngươi!"
"Thật, thật sao?"
"Đương nhiên, có khi nào ca ngươi lừa ngươi."
"Ca, ngươi thường xuyên lừa ta..."
Giang Khải hơi ngạc nhiên, được, hắn nên đổi lại cách nói.
"Lần này nhị ca tuyệt đối không lừa ngươi."
Nhìn dáng vẻ chân thành của nhị ca, thật ra Giang Anh cũng biết tuy nhị ca không chững chạc như đại ca, nhưng lúc hắn nghiêm túc thì chưa từng lừa gạt mình!
"Ta đã hiểu!"
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận