Lần trước đột phá nhân thần trung cấp, Giang Khải đã cảm giác được mình có đủ thực lực đối phó lôi kiếp Thiên Khiển, bây giờ lực lượng linh hồn của hắn đã tăng gấp mấy lần, Giang Khải vẫn có lòng tin với lần đột phá này.
Giang Khải đã điều chỉnh trạng thái của mình đến tốt nhất, sau khi hoàn thành dung hợp tài liệu liền tiến vào trạng thái đột phá.
Tiểu hỗn cầu, Tam Kiếm tiên sinh và Khải Vô Địch canh giữ trước sơn động mà Giang Khải đột phá.
Giang Khải đột phá là một khoảng thời gian dài dằng dặc, lúc Khải Vô Địch nhàm chán lại nói chuyện với Tam Kiếm tiên sinh,"Tam Kiếm tiền bối, ta nghe người ta nói ngươi là một người duy nhất để lại vết thương trên thân Thiên đạo giả, là thật sao?"
Tam Kiếm tiên sinh nhìn Khải Vô Địch một chút, mỉm cười,"Trí nhớ của ta không có phần liên quan đến trận đại chiến kia."
Khải Vô Địch nhẹ gật đầu, có lẽ nguyên thần trong Trảm Yêu kiếm được Tam Kiếm tiên sinh để lại sớm nhất nên không có đoạn trí nhớ này cũng rất bình thường.
"Ngươi nói xem Giang Khải có thể lấy được thân thể giúp ta không?"
Tam Kiếm tiên sinh từ tốn nói,"Trên đời này còn có ai hiểu rõ Giang Khải hơn ngươi sao? Ta nghĩ trong lòng ngươi chắc chắn đã sớm có đáp án."
"Sở dĩ ngươi hỏi ta, e rằng không phải nghi ngờ Giang Khải sẽ giúp ngươi lấy được thân thể, mà là ngươi đang dao động có nên rời khỏi Giang Khải hay không."
Khải Vô Địch không phủ nhận, chỉ nhìn vào trong động.
Lúc này, trên bầu trời đã tụ tập rất nhiều mây đen, xem ra Thiên Khiển sắp đến.
Khải Vô Địch thở dài một hơi,"Ta luôn muốn có thân thể, cứ thế ta sẽ không còn là một người phục chế, ta là một người sống sờ sờ! Ta mới có ý nghĩa tồn tại!"
"Thế nhưng..."
"Hiện tại ta đã không đuổi kịp hắn, nếu Giang Khải không có ta, hắn không thể tùy tiện sử dụng Cô chú nhất trịch, Kiếm động cửu thiên. Có đôi khi, vì hắn ở trong vòng xoáy nên lúc nhìn nhận vấn đề khó tránh khỏi bỏ sót, còn ta là người ngoài cuối, dường như cũng có thể làm rõ mạch suy nghĩ giúp hắn."
"Thiên đạo giả cường đại như vậy, thậm chí ta không nghĩ được phải chiến thắng bọn họ như thế nào, ta chỉ biết nếu hắn không thể vậy ta càng không thể."
"Trước đó ta luôn phàn nàn Giang Khải để ta làm bia đỡ đạn, nhưng hiện tại xem ra có lẽ đây mới là ý nghĩa tồn tại chân chính của ta."
Tam Kiếm tiên sinh nhìn Khải Vô Địch.
Ý nghĩa tồn tại của người phục chế, theo ý của Liễu thần là muốn để Giang Khải nhìn rõ bản thân, vượt qua bản thân!
Lúc trước người phục chế tham lam đã thua trong tay Giang Khải, người phục chế tà ác trở thành Giang Vô Địch bị Giang Khải đánh giết, chỉ còn lại người phục chế ngông cuồng Khải Vô Địch vẫn luôn đi theo bên cạnh Giang Khải.
Nhưng đi theo Giang Khải trải qua rất nhiều sự rèn luyện, Khải Vô Địch cũng xảy ra rất nhiều thay đổi.
Tam Kiếm tiên sinh lại lắc đầu,"Có lẽ trước kia ngươi là người phục chế của Giang Khải, nhưng sau khi ngươi có được suy nghĩ của mình, ngươi đã không còn là người phục chế của hắn nữa."
"Ngươi là Khải Vô Địch, ngươi có sự dẻo dai giống với Giang Khải, ngươi cũng có thể sáng tạo ra kỳ tích thuộc về mình."
"Tiểu Khải..."
Khải Vô Địch nghe được cách xưng hô này hơi ngạc nhiên, đây là cách xưng hô mà rất nhiều người gọi Giang Khải, nhưng từ xưa đến nay chưa từng có ai gọi mình như vậy.
"Tuy ta không phải sư phụ của ngươi nhưng ngươi và Giang Khải có quan hệ đặc biệt, cũng khiến ta và ngươi có một loại cảm giác thân thiết."
"Trong thế giới của Giang Khải, ngươi là người đứng xem, ngươi có thể sắp xếp lại mạch suy nghĩ cho hắn, nhưng trong thế giới của ngươi lại không có ai chỉ dẫn ngươi."
"Làm một con pháo thí hay làm một truyền kỳ, điều này là do ngươi!"
Cả người Khải Vô Địch chấn động, lập tức ngẩn người.
Tam Kiếm tiên sinh nói ra suy nghĩ đã chôn sâu trong lòng mình nhiều năm qua.
Một câu cuối cùng càng khiến Khải Vô Địch có cảm giác hiểu rõ ràng, cởi bỏ khúc mắc quấy nhiễu hắn ta thời gian dài!
Tam Kiếm tiên sinh mỉm cười, nói,"Người sống một đời, đã ở thế gian thì không có khả năng không có buồn phiền. . Có buồn phiền có nghĩa ngươi vốn là một người sống sờ sờ... Không chỉ nhân tộc, vạn tộc đều là như thế."
Lúc đang nói chuyện, Tam Kiếm tiên sinh đột nhiên thấy tiểu hỗn cầu lao qua trước mặt như đang bận rộn tìm kiếm trứng thú.
"Ây... Hình như nó không có buồn phiền..."
Ngay lúc Tam Kiếm tiên sinh và Khải Vô Địch đang nói chuyện, trên bầu trời đột nhiên sấm sét vang đội, lôi vân cuồn cuộn...
Tam Kiếm tiên sinh và Khải Vô Địch đồng thời ngẩng đầu,"Sắp bắt đầu."
Tiểu hỗn cầu chạy loạn khắp nơi cũng ngẩng đầu, ánh mắt nó như xuyên qua tầng mây, nhìn chằm chằm vào mây đen!
"Chi chi chi."
Tên kia lại tới?
Tam Kiếm tiên sinh như cũng cảm giác được gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm túc,"Không đúng, trên tầng mây có người!"
Khải Vô Địch lập tức nhíu mày.
Bạn vừa hoàn thànhchương 1682của TruyệnVõng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủtại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiVõng Du,Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận