Chương 1489: Lại về Hoa Hạ (2)

Người dẫn đội bao vây Sokhava là Hắc thần, hắn ta vừa nghe được lời tự giới thiệu của Sokhava đã nhíu mày,"Vừa rồi ta không nghe rõ, ngươi nói đẳng cấp của ngươi là gì?"

"Nhân thần sơ cấp!"

Mọi người không khỏi mở to hai mắt nhìn, Hắc thần vội vàng hỏi,"Ngươi nói là đẳng cấp của bản thân hay là đẳng cấp thức tỉnh."

Tuy một người thức tỉnh cũng khiến người ta hoảng sợ, nhưng câu trả lời tiếp theo của Sokhava càng phá vỡ sự nhận biết của mọi người.

"Cấp bậc thức tỉnh của ta là nhân thần cao cấp, cấp bậc bản thân là nhân thần sơ cấp."

Mọi người đều bị thân phận của Sokhava dọa sợ, hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt hoảng hốt.

Sokhava là người thức tỉnh, trong người thức tỉnh còn chưa xuất hiện cường giả cấp nhân thần, hiện tại người đứng trước mặt bọn họ lại nói mình là nhân thần sơ cấp, sao có thể không làm đám người Hắc thần hoảng sợ.

Ngay sau đó có nhiều người bao vậy hơn, đồng thời Hắc thần phái Tần Phấn đi tìm Lộ Tuấn.

Sau khi Lộ Tuấn đến, Sokhava yêu cầu nói chuyện riêng với Lộ Tuấn, cũng như dự đoán của Giang Khải, tất nhiên Hắc thần không đồng ý, kiên quyết cùng đi.

"Ngươi là Hắc thần?" Sokhava nhìn về phía Hắc thần.

Hắc thần nhíu mày, sao người này biết thân phận của mình?

"Là ta."

"Được, vậy ngươi đi cùng. Không cần lo lắng, trên máy bay còn có phi công và một số hài tử, nếu ta có ác ý gì với các ngươi sẽ không dẫn theo những hài tử này cùng mạo hiểm."

Hắc thần nhìn những hài tử trong máy bay, cuối cùng nhẹ gật đầu.

Lúc chỉ có ba người, Sokhava lấy ra tấm huy chương kia,"Có một vị bằng hữu nói lúc các ngươi thấy tấm huy chương này sẽ hiểu rõ."

Lúc Sokhava lấy ra tấm huy chương kia, hai người Lộ Tuấn và Hắc thần đều chấn động.

Tay Lộ Tuấn run run nhận lấy tấm huy chương, cẩn thận quan sát, cẩn thận vuốt ve, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Sokhava,"Hắn, hắn có khỏe không?"

Từ phản ứng của đối phương, Sokhava đã biết bằng hữu của Giang Khải thật sự đáng giá tin tưởng.

"Hắn rất tốt."

Vành mắt Lộ Tuấn hơi đỏ hồng.

Bán thần chi chiến, Giang Vô Địch lấy tư thế vô địch xuất hiện, là Giang Khải dựa vào sức một người, dùng kiếm pháp vô thượng đánh bại Giang Vô Địch, đưa Hoa Hạ lên vị trí nước lãnh đạo Quỷ Tinh toàn cầu.

Nhưng cũng trong trận chiến kia, Giang Vô Địch nói ra thân phận Thiên Khiển giả của Giang Khải, để hắn chịu đủ lời bàn tán, càng khiến Hoa Hạ bị liên lụy.

Khoảng thời gian nửa năm, lúc tấm huy chương quen thuộc này lại xuất hiện, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng Lộ Tuấn đã rơi xuống nhưng cùng lúc nghĩ đến tình cảnh của Giang Khải cũng càng đau lòng hơn.

"Hắn, hắn ở đâu!" Hắc thần vội vàng hỏi.

Sokhava suy nghĩ, nói,"Ta có thể nói cho các ngươi biết, nhưng các ngươi chắc chắn phải giữ bí mật."

Lộ Tuấn và Hắc thần gật đầu, vội vàng nhìn Sokhava.

Sokhava thấy hai người hứa hẹn, lại nói,"Lúc này hắn đang ở Hoa Hạ!"

Gần đây Nguyễn Ngữ cũng không online, sau khi đột phá Siêu phàm bát giai vào vài ngày trước, hắn ta lại không còn động lực nữa, vùi mình ở trong căn phòng nhỏ uống rượu cả ngày.

Lúc trời tối người yên, Nguyễn Ngữ ngồi trong sân tự rót tự uống, vừa gật gù đắc ý, men say mông lung.

"Lão đại, tại sao ngươi phải rời đi, ngươi không biết, nấc, ngươi không biết chúng ta đều bằng lòng cùng ngươi chống cự Thiên Khiển sao!"

"Tất nhiên chúng ta không cần phải nói, người Hoa khác cũng không phải mù lòa, bọn họ thấy ngươi đã làm bao nhiêu việc vì Hoa Hạ, bọn họ biết ngươi phải chịu đựng bao nhiêu áp lực vì Hoa Hạ!"

"Từ cái đó... A đúng, thi đấu tranh bá toàn cầu, quốc chiến toàn cầu, đến di tích thần minh, từ giữ vững Giang Trung thành đến lấy lại đất đã mất, lại đến Bán thần chi chiến, tuy ngươi vẫn không bằng lòng gia nhập quân đội, tuy vẫn luôn tham tiền nhưng mỗi khi Hoa Hạ cần ngươi, ngươi mãi mãi ở đó!"

"Chẳng lẽ ngươi không biết nơi ngươi để lại dấu chân, sẽ để lại truyền thuyết về Chiến Thần Hoa Hạ bất tử sao!"

"Ai, lão đại, tại sao ngươi phải đi, dù sao trong lòng Nguyễn Ngữ ta, ngươi càng quan trọng hơn nước lãnh đạo toàn cầu!"

Nói xong, Nguyễn Ngữ đang chuẩn bị uống một hơi cạn sạch chỗ rượu trước mặt, đột nhiên bị một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt cổ tay.

Nguyễn Ngữ ngẩng đầu, sau khi thấy dáng vẻ người tới lập tức tỉnh rượu.

Hắn ta đột nhiên lắc đầu thật mạnh, nhìn thật kỹ... Sau đó trợn to mắt, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi,"Khải đội?!"

Giang Khải mỉm cười ngồi trước mặt Nguyễn Ngữ,"Ta nhớ trước kia ngươi chỉ uống rượu ở Quỷ Tinh, lúc offline rất ít uống rượu."

"Ta... Khải đội, tại sao ngươi lại quay về!"

Giang Khải cầm một nắm đậu phộng nhét vào trong miệng,"Các ngươi còn nợ ta nhiều tiền như vậy, ta chạy đi không phải thua thiệt lớn sao."

Nhắc đến chuyện tiền nợ, trong lòng Nguyễn Ngữ lạnh lẽo.

Hắn ta còn nợ lão dại hơn một trăm triệu tinh tệ...

"Ngươi yên tâm, lần này trở về không phải đến đòi nợ." Giang Khải vừa cười vừa nói,"Nguyễn quỷ, mọi người có khỏe không?"

Bạn vừa hoàn thànhchương 1490của TruyệnVõng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủtại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiVõng Du,Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...