Chương 1448: Không phải quan hệ bình thường

"Đi cũng là đi, một lần đi xem cả ba chỗ đi." Giang Khải nói,"Đi ngủ sớm chút, ngươi ngủ trong phòng, ta ngủ bên ngoài, ta cũng không muốn để người ta có cảm giác giữa hai chúng ta có gì đó..."

"Ha ha, ngươi rất ghét bỏ ta..."

Sáng sớm hôm sau, Giang Khải lôi kéo Sokhava đi săn, đến chỗ không có một ai, Giang Khải nhẹ nhàng săn giết bốn con Nê chiểu đồng ngưu.

Số thức ăn này đủ cho người trong thôn ăn một đoạn thời gian.

Đi săn về, lão thôn trưởng đã đi ra ngoài hái thuốc, thương binh trong thôn cần thảo dược chữa trị thương thế, Giang Khải thấy hắn ta bận rộn cũng không đòi lại Trảm Yêu kiếm.

"Bây giờ chúng ta rời đi, chẳng may huynh đệ Batuta quay lại làm khó thôn dân thì làm sao bây giờ?" Giang Khải hơi không yên tâm.

Sokhava nói,"Tuy thế lực của Maca to lớn, huynh đệ Batu ta cũng hành sự quái đản nhưng chúng ta cũng có quy định bất thành văn, cho dù tranh đoạt lãnh địa cũng không thể ra tay với già yếu tàn tật. Ta nghĩ bọn họ còn chưa đến mức làm trái với tổ huấn cổ xưa."

Giang Khải gật đầu.

Sau đó, Giang Khải, Sokhava và Hoa Thiên Thiên nói chuyện với thôn dân liền tiến về cửa đăng nhập.

Trên đường đi, Sokhava rất ăn ý gọi Giang Khải là "Câm điếc", cũng không nói ra thân phận thật của hắn.

Vì lần này có Chiến Thần châu Phi Sokhava gia nhập nên Hoa Thiên Thiên có vẻ hơi căng thẳng, lại không chú ý đến lúc ba người đi đường là Giang Khải đi ở trước nhất.

Đi đến gần cửa đăng nhập, nơi này vẫn náo nhiệt như một phiên chợ thiên nhiên.

Nhưng ba người vừa xuất hiện, người Maca tộc đã xì xào bàn tán.

"Bọn họ đang nói cái gì?" Giang Khải hỏi.

"Còn có thể nói gì, không phải đang kể việc huynh đệ Batuta thấy ta bỏ chạy sao." Sokhava hừ lạnh một tiếng,"Huynh đệ Batuta tuyệt đối không từ bỏ ý đồ, lần này chúng ta đến Quỷ Tinh vừa hay tránh né."

Giang Khải hỏi lại lần nữa,"Ngươi xác định bây giờ chúng ta rời đi, bọn họ sẽ không ra tay với người trong thôn?"

Hoa Thiên Thiên nói,"Ta ở châu Phi hơn năm năm, nhìn Maca tộc phát triển lớn mạnh, tuy bọn họ thường xuyên dùng thủ đoạn cứng rắn nhưng còn chưa quang minh chính đại phát động công kích với bộ lạc không có lực chiến đấu."

"Nếu là vậy sẽ kích thích sự tức giận của dân chúng, trừ khi Maca tộc đã cường đại đến mức có thể đối đầu với tất cả bộ lạc, nếu không bọn họ còn chưa ngu xuẩn đến tình trạng này."

Tất cả mọi người đã nói vậy nhưng Giang Khải vẫn không yên tâm lắm,"Chúng ta đi sớm về sớm."

Ba người đi thẳng đến tẩm cung Anubis.

Đến gần đầy lầm, Sokhava tìm một cơ hội nói với Hoa Thiên Thiên,"Nữ sĩ, ta và Câm điếc có việc riêng phải xử lý, cần đi chỗ khác một lúc, chúng ta sẽ tạm thời rời đi khoảng một giờ."

Hoa Thiên Thiên nhíu mày, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn Giang Khải và Sokhava.

Tối hôm qua, Sokhava chỉ đích danh phải ngủ ở chỗ Giang Khải, cô nam quả nam cùng qua một đêm có thể làm gì!

Sáng nay bọn họ lại kết bạn đi săn, bây giờ còn muốn đi riêng một lúc, dính lấy nhau như thế, chẳng lẽ giữa bọn họ...

Chắc bọn họ mới quen, còn muốn ở riêng một giờ?

Cứ đói khát như vậy sao!

"Các ngươi đi làm gì?" Hoa Thiên Thiên cực kỳ tò mò, không nhịn được hỏi.

Sokhava vừa cười vừa nói,"Ngươi không biết thì tốt hơn, nếu không ta sợ sau này ngươi không cách nào nhìn thẳng vào Câm điếc."

Hoa Thiên Thiên chợt hiểu ra, Sokhava đúng là tính cách thẳng thắn, nói trực tiếp như thế, quả nhiên bọn họ đi làm chuyện không thể miêu tả!

"Vậy à, cái đó, không có việc gì, các ngươi đi cẩn thận, đúng, một giờ... Đủ không?" Hoa Thiên Thiên hỏi,"Ý của ta là, hai người các ngươi, khụ khụ, cộng lại, một giờ, đủ không?"

Giang Khải nhìn dáng vẻ ấp úng của Hoa Thiên Thiên liền biết nàng đang suy nghĩ điều gì, vội vàng nói,"Ánh mắt kia của ngươi là có ý gì? Chúng ta chỉ có chút việc cần xử lý."

"Ta hiểu, ta hiểu." Hoa Thiên Thiên nói,"Không sao, ý của ta là thời gian lâu chút cũng không có việc gì, mấu chốt là phải tận hứng! Dù sao ta ở gần đây, cũng có thể tự bảo vệ mình."

"Không phải, chúng ta... Chúng ta..." Giang Khải thật sự khóc không ra nước mắt, cũng không biết giải thích như thế nào.

Hoa Thiên Thiên đi đến trước mặt Giang Khải, vỗ vai Giang Khải, trong mắt đầy vẻ cổ vũ,"Câm điếc, ngươi yên tâm, mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc, ta sẽ không kỳ thị ngươi."

"Ai, tuy Hoa Hạ chúng ta coi trọng bổ sung âm dương, nhưng... Cái đó... Dương dương đắc ý! Tam dương khai thái! Cũng rất tốt."

"Cố lên!"

Giang Khải suýt nữa hỏng mất, mẹ nó dương dương đắc ý, tam dương khai thái, vậy cũng có thể dùng được?

Sokhava cũng không nghe ra Hoa Thiên Thiên là có ý gì, thân thiết khoác vai Giang Khải,"Đi thôi, đã nói lần này hai chúng ta đều phải dùng hết sức!"

Giang Khải u oán nhìn Sokhava một cái, đúng là đồng đội thần, nếu biết rõ sự thật thì hắn ta nói vậy tất nhiên không có gì sai, nhưng Hoa Thiên Thiên nghe hắn ta nói như vậy e rằng đã bổ não thành hình ảnh khẩu vị nặng gì đó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...