Chương 1413: Cũng chỉ vậy mà thôi

"Cứu mạng, núi sập!" Đám người quan chiến trên núi phát ra tiếng thét chói tai.

Nhưng cũng không có ai để ý đến tình cảnh của những người xem này, tất cả mọi người có mặt đều bị một kiếm này của Giang Khải dọa đến tinh thần run rẩy dữ dội, hóa đá ngay tại chỗ.

"Trời ạ, đây, đây là kiếm pháp gì? Vì sao kiếm khí của Giang Khải có thể đuổi đánh người?"

"Trước đó nghe được Giang Khải dùng một kỹ năng mới, hình như gọi là Kiếm phá tam giới... Tên Giang Khải này lại mạnh lên rồi sao?"

"Tsukikage Chizuru đâu? Trực tiếp bị một kiếm đánh chết? Nàng là Bán thần, kết quả bị Giang Khải..."

"Vừa rồi ai nói công kích của Giang Khải yếu? Cách bốn, năm trăm mét, trực tiếp san bằng ngọn núi! Mạnh mẽ cũng phải có một mức độ đi, sao lại thấy Giang Khải càng giống thần hơn..."

Giang Khải lên xuống mấy cái, đi đến trước mặt Tsukikage Chizuru.

Lúc này sắc mặt Tsukikage Chizuru trắng bệch, đang không thể tưởng tượng nổi nhìn phần eo của mình, thấy Giang Khải đi tới, nàng mới ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ.

Một giây sau, phần eo Tsukikage Chizuru trực tiếp chia thành hai nửa!

Nửa người trên của nàng ngã trên mặt đất, còn đang cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía Giang Khải,"Không có khả năng, không có khả năng! Ngươi không có khả năng mạnh như vậy! Ngươi, ngươi chỉ là một phàm nhân, ta không thể thua trong tay một phàm nhân!"

Giang Khải thản nhiên nhìn Tsukikage Chizuru sắp chết,"Ta nhớ trước đó ngươi nói, sau này người chơi Hoa Hạ gặp người Đảo quốc các ngươi phải cung kính nói một câu Đảo quốc đại nhân ở trên, người Hoa chúng ta đều là phế vật?"

"Hiện tại thế nào?"

Đối mặt với vấn đề của Giang Khải, Tsukikage Chizuru không cãi lại được.

"Bán thần? Hừ hừ..." Giang Khải khẽ cười hai tiếng, trực tiếp quay người.

Ý nghĩa của nó đã không cần nói cũng biết, ở trong mắt hắn thì Bán thần cũng chỉ thế mà thôi.

Giang Khải quay lại trước mặt Vũ Hầu và Sương Tuyết, ngồi xổm xuống kiểm tra thương thế của Vũ Hầu một lúc,"Vũ đại ca, mấy ngày nay tốt nhất ngươi hãy dưỡng thương đi."

Đến bây giờ Vũ Hầu còn chưa kịp phản ứng, chỉ có thể ngơ ngác gật đầu,"Ừ, ừ, ta biết."

Giang Khải lại đi đến trước mặt Sương Tuyết, lúc hắn thấy Sương Tuyết lại phát hiện khuôn mặt Sương Tuyết đỏ bừng.

"Hả? Không phải ngươi đã hao hết thể lực sao, sắc mặt ngươi còn tốt hơn trước đó rất nhiều." Giang Khải ngạc nhiên nói.

Khuôn mặt Sương Tuyết càng nóng hơn.

Thấy này đâu phải nàng khôi phục không tệ, là bây giờ nàng không có mặt mũi đối mặt với Giang Khải.

Xấu hổ không chịu nổi!

"Ngươi có thể tự đi không?"

Cũng may Giang Khải đưa tay ra đỡ lấy nàng,"Không được, ngươi vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, không ngại thì để ta cõng ngươi đi."

Giang Khải biết Sương Tuyết không ưa mình nên còn cố ý dừng lại chút thời gian, Sương Tuyết thật sự không muốn thì hắn sẽ để Đường Thái Ngưng xuống cõng nàng là được.

Kết quả lần này Sương Tuyết chỉ cúi đầu, không nói gì.

Thấy Sương Tuyết không phản đối, Giang Khải liền cõng nàng lên lưng, một tay đỡ Vũ Hầu chuẩn bị rời đi.

Ngay lúc bọn họ chuẩn bị rời đi, hiện trường đột nhiên bộc phát ra tiếng hoan hô.

"Chiến Thần bất bại, Giang Khải!"

Giang Khải ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trên dãy núi có vô số người nhốn nháo, mọi người vung tay hô to.

"Giang Khải, trâu bò! Phàm nhân cũng có thể chiến thắng Bán thần, ta phục ngươi!"

"Nhân tộc chi hoàng, hoàn toàn xứng đáng! Sau trận chiến này, ta chuyển antifan thành fan!"

Đột nhiên, Giang Khải cảm giác được trong lòng ấm áp.

Có lẽ cũng không phải đám người này không cách nào buông xuống quan điểm bè phái, các quốc gia chia ra quản lý ngàn năm, tồn tại sự khác biệt cũng là tất nhiên, chỉ là bọn họ cần có người đứng ra làm đến điểm này mà thôi...

"Ngươi đã thu phục bọn họ." Vũ Hầu nói.

Giang Khải mỉm cười,"Đánh phục không tính là phục thật, tâm phục mới là phục thật. Đi thôi, Vũ đại ca, ngươi đừng trộm lười, sau này ngươi vẫn là chủ lực."

"Hít... Ruột của ta sắp rơi ra rồi, ngươi xem ta đã như vậy, ngươi không thể để ta nghỉ ngơi một chút sao?" Vũ Hầu bất mãn nói.

"Không được." Giang Khải quyết đoán nói, sau đó ánh mắt không tự chủ được trở nên lạnh lẽo,"Tsukikage Chizuru vốn không nằm trong kế hoạch của ta, đối thủ chân chính của ta còn chưa gặp được!"

"Nếu ta đoán không nhầm, hắn mạnh hơn Tsukikage Chizuru rất nhiều!"

Nghe Giang Khải nói như vậy, Vũ Hầu và Sương Tuyết cũng không khỏi khiếp sợ.

Tsukikage Chizuru, đẳng cấp thức tỉnh đã là nhân thần trung cấp, còn là song chức nghiệp, nhưng Giang Khải nói còn có người mạnh hơn nàng, hơn nữa "mạnh hơn rất nhiều"?!

"Vậy, ngươi có thể thắng người kia không?" Sương Tuyết đột nhiên hỏi.

Giang Khải suy nghĩ, lắc đầu,"Không hoàn toàn chắc chắn... Đi thôi, đến lúc đó gặp được lại nói."

Trang web chính thức Quỷ Tinh toàn cầu cùng diễn đàn Quỷ Tinh Đảo quốc, Hoa Hạ đều rơi vào trạng thái bình luận tràn màn hình.

"Chiến Thần Hoa Hạ bất bại! Chiến Thần Hoa Hạ bất bại! Chiến Thần Hoa Hạ bất bại!"

Lúc trước người chơi Đảo quốc đẩy bình luận như thế nào, hiện tại người chơi Hoa Hạ đẩy lại gấp đôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...