Chương 100: Hắn Bước Ra Từ Trong Thần Miếu

Tâm Trai đạo tràng.

“Vì sao không xuất thủ?!”

Mục Uẩn không áp chế được nộ hỏa trong lòng, chấn nộ nói, một thân khí cơ ngoại phóng, lật tung hành lang xung quanh.

Khóa võ giả này, là"đại tranh chi thế"đã được định ra từ vô số năm trước!

Cũng là đại tranh chi thế lần thứ ba từ vạn năm nay cho đến nay, hoàng kim thịnh thế!

Đếm lại hai lần trước, mỗi một lần đều có vô số thế lực lâu đời mục nát, vô số thế lực tân sinh lần lượt lên sân khấu, đây không chỉ là thịnh thế, càng là loạn thế đủ để tẩy bài lại bố cục liên bang!

Cho dù đạo tràng có Đại sư tọa trấn, cũng tuyệt nhiên không dám xưng an ổn.

Sự nỗ lực và bố cục mấy chục năm của đạo tràng, đều là vì đời này có thể đặt chân, khoảnh khắc vừa rồi không nói trăm phần trăm hy vọng, lại ít nhất có hai ba thành, đáng để buông tay đánh cược một phen!

Nhưng đệ tử Vân Cảnh Hạc của gã lại thủy chung tọa quan, bỏ lỡ cơ hội tuyệt giai cũng là cuối cùng!

Vân Cảnh Hạc lại là không trả lời, mà nhìn về phía nhiều hướng, tựa hồ nơi đó có lão đối thủ của hắn.

Cuối cùng hắn chợt cười lớn, trong mắt Mục Uẩn khoảnh khắc này như nhược phong ma!

“Sư phụ, ta không thua, chúng ta đều không thua!”Thần sắc hắn chấn phấn, ánh mắt nóng rực như đại nhật trên trời!

“Nghịch đồ nhà ngươi đang nói…”

Mục Uẩn trong lúc chấn nộ, chợt kinh giác.

Hướng mà Cảnh Hạc vừa rồi nhìn về phía…

Là Thiên Thần đạo tràng, Nhật Nguyệt đạo tràng… là chư phương đạo tràng?!

Đây là ý gì? Chẳng lẽ bọn họ đều không mượn cơ hội này tranh đoạt?

“Sư phụ.”

Vân Cảnh Hạc đột nhiên quay đầu, nhìn thẳng vào hai mắt Mục Uẩn, khuôn mặt bình tĩnh, thân hình thẳng tắp như tùng, lời nói tuy nhẹ, lại là chấn lung phát hội, bộc lộ trực tiếp nỗi lòng,

“Đây không phải là võ đạo của chúng ta!”

“Ngươi…”

Mục Uẩn tâm thần chấn động, phảng phất như lần đầu tiên được thấy đệ tử trước mặt vậy.

Vân Cảnh Hạc lộ răng mà cười:“Sư phụ, có thể cùng đám gia hỏa này sinh sống ở cùng một thời đại, ta rất khánh hạnh!”

Cơ mặt Mục Uẩn co giật, hiện ra một loại cảm xúc cực kỳ phức tạp, gã há miệng, tựa hồ muốn nói chút gì đó, lại cảm thấy tất cả ngôn ngữ vào khoảnh khắc này đều lộ ra vẻ tái nhợt và vô lực.

Một bàn tay lớn vỗ vỗ bả vai Mục Uẩn.

“Uẩn nhi, hãy khoan tâm.”

Giọng nói ôn hòa vang lên, một người trẻ tuổi diện mạo kém không nhiều so với Mục Uẩn lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở giữa sân.

Y nhìn Vân Cảnh Hạc, cười nói:“Hạc nhi, ngươi tìm được con đường võ đạo của mình rồi?”

Vân Cảnh Hạc cung kính nói:“Sư tổ, đệ tử tìm được rồi.”

Người trẻ tuổi khen ngợi nói:“Hôm nay ngươi nếu thuận thế chiếm lấy cơ hội, đoạt được danh tiếng của người mở đường, trên dưới đạo tràng đều sẽ rất cao hứng. Nhưng ngươi không làm như vậy, lão phu ngược lại rất cao hứng! Nếu như sau đó có một số người không cao hứng, ngươi liền nói với hắn, lão phu bảo hắn cút.”

Vân Cảnh Hạc bật cười nói:“Đệ tử thừa mệnh sư tổ!”

Nói xong, hắn nháy nháy mắt với lão sư.

Mục Uẩn mặc bất tác thanh, bắt đầu xắn tay áo.

Người trẻ tuổi một tay đè đồ đệ lại, nhìn đồ tôn nhà mình cười híp mắt nói:“Còn không mau chạy?”

Vân Cảnh Hạc hắc hắc cười một tiếng, tung bước rời đi, bóng lưng sái thoát, thật không tự tại.

Nhìn bóng lưng của tiểu tử này, ánh mắt người trẻ tuổi hơi thất thần, tựa như nhớ tới mình năm xưa, cuối cùng cười mắng:

“Thật là một thằng nhóc thối tiêu sái bất kham, không hổ là đồ tôn của lão phu!”

Mục Uẩn thở dài nói:“Lão sư, hành động hôm nay của Cảnh Hạc, chỉ sợ sẽ rước lấy dị thanh và phi nghị trong nội bộ đạo tràng.”

Người trẻ tuổi nhạt nhẽo nói:“Để bọn họ tới là được. Lại nói, cũng không chỉ có một mình Cảnh Hạc nhà chúng ta.”

Mục Uẩn gật gật đầu, chợt nói:“Lão sư, liên bang sẽ đối đãi với Trang Bất Đồng như thế nào.”

Lời này, khiến người trẻ tuổi trong nháy mắt trầm mặc, hồi lâu sau mới chậm rãi nói:

“Hôm nay Trang Bất Đồng tuy lập hạ công tích to lớn, nhưng hắn cũng tiến thêm một bước trong sự liên quan với tà ma kia, chỉ sợ…”

Chỉ sợ đã là không ai có thể trấn áp!

Trừ phi Tứ Phương Thần Chủ nguyện ý đích thân xuất thủ, thời thời khắc khắc trấn áp ý chí Mộng Ma cho hắn, nhưng cái giá này chưa khỏi cũng quá đắt đỏ rồi.

Người trẻ tuổi chợt lắc đầu, chuyển chủ đề nói:“Ngươi là không biết, vừa rồi lão phu và những lão bất tử kia lấy được liên hệ, từng người đều ở đó mắng to đồ tôn nhà mình đủ lông đủ cánh không nghe lời, thà vì bản thân thống khoái, cũng phải coi cơ nghiệp tổ sư gia như không có gì, chỉ có hai lão già mặc bất tác thanh, sắc mặt đen như than đá.”

Mục Uẩn hơi ngẩn ra, chợt phản ứng lại, sắc mặt quái dị.

Nói cách khác… vẫn là có người của hai nhà đạo tràng, lựa chọn nhân thế mở thiên môn?

Gã nhịn không được hỏi:“Là hai nhà nào?”

Gã chợt có chút khánh hạnh với lựa chọn vừa rồi của Cảnh Hạc rồi.

“Thiên Phương đạo tràng và Mộc Đức đạo tràng.”Người trẻ tuổi thổn thức nói:“Cái gọi là thượng lương bất chính hạ lương oai, người như thế nào mang ra đồ tôn như thế đó.”

Mục Uẩn không dám lên tiếng.

“Đúng rồi, đứa trẻ kia tên là gì?”Người trẻ tuổi chợt hỏi.

“Ngài nói là… người đánh yểm trợ cho Trang Bất Đồng, để Thiên Công Trọng Phường vì thế mà ra mặt kia?”

Mục Uẩn nghĩ một hồi, chỉ có thể nghĩ đến kẻ này.

“Ừm.”Người trẻ tuổi gật gật đầu,“Cho ta xem tài liệu của hắn, đây cũng là một đứa trẻ tốt, có thể kéo vào đạo tràng không?”

“Khó, chúng ta đã tra qua rồi, đứa trẻ này không chỉ có quan hệ với Thiên Công Trọng Phường, còn có quan hệ rất gần với bên phía Long Hổ đạo tràng.”

Mục Uẩn hình chiếu thiết bị đầu cuối, mở tài liệu của Quý Kinh Thu ra.

Đoan tường thông tin trong hình chiếu, người trẻ tuổi chợt nhíu chặt lông mày.

Là một đứa trẻ tốt.

Nhưng khuôn mặt này, sao nhìn…

Lại khiến người ta không thích như vậy?

Trên một tòa tháp cao.

Hôm nay cuồng phong mãnh liệt.

Một thanh niên thân hình vĩ ngạn ngồi xổm ở rìa tháp cao, tránh được sự vây bắt của sư trưởng, hắn vươn vai một cái, đón lấy cường phong mãnh liệt đứng lên, thân thể giống như một cây trường thương sừng sững ở đây, bất động như núi, bách chiết bất nhiêu.

Hắn nhìn về phương xa, đột nhiên cười lớn:

“Có thể cùng chư vị đồng xử một đời, thật là vinh hạnh của Điêu mỗ!”

Ánh mắt hắn sí liệt, nụ cười cuồng phóng, một thân thương ý lẫm liệt xa xa thăng đằng, cuối cùng đâm thẳng lên tầng thứ sáu, gần như không chút trở ngại phá mở cánh cửa lục hạn!

Cũng ngay lúc này.

Phía dưới đột nhiên truyền đến tiếng chửi rủa:“Thằng nhóc thối, ở bên trên giả vờ cái đầu tỏi nhà ngươi! Cút xuống đây cho lão tử, sư tổ ngươi muốn gặp ngươi!”

Bên trong một tòa kiếm các.

Nơi này là Thiên Kiếm đạo tràng, xếp hạng thứ ba đạo tràng liên bang.

Một người trẻ tuổi khí vũ hiên ngang, mặc thanh bào cổ phong ngồi xếp bằng, trên đầu gối đặt ngang kiếm.

Hắn lấy tâm ý hóa kiếm, ở đây chém mở đạo thiên môn thứ sáu, bước vào Thiên Nhân đệ lục hạn.

Đợi khí thế giảm hoãn, hắn mở mắt cười nói:“Hạn thứ sáu thành rồi, rốt cuộc trên thể phách đã đứng ở cùng một vạch xuất phát với vị ở tầng bảy kia, có tư cách đánh một trận chính diện.”

Thiếu nữ ở một bên mắt lấp lánh phát sáng, ôm cánh tay hắn, hô:“Sư huynh, huynh có phải sắp đi phá tầng thứ tám rồi không?”

“Tầng thứ tám?”Người trẻ tuổi hơi híp mắt, như có điều suy nghĩ nói,“Tầng thứ tám ngược lại không vội, vẫn là giữ lại cho vị kia làm lễ gặp mặt đi, mong đợi ngày sau tương kiến với hắn.”

“A?”Thiếu nữ sắc mặt võng nhiên, không biết sư huynh chỉ là ai.

Người trẻ tuổi mỉm cười, vuốt kiếm không nói.

Hắn liếc mắt nhìn về phía tinh không đêm nay, quần tinh tựa hồ so với ngày thường càng thêm sáng ngời vài phần, giống như đang dự thị cảnh tượng tương lai.

Hắn sái nhiên đứng dậy, lớn tiếng cười nói:“Bắt đầu từ hôm nay, đúc công thể, cầu chứng kiếm trung thần! Ba tháng sau, chinh phạt Kiêu Dương!”

Long Hổ đạo tràng.

Thạch Huyền Chân hoàn toàn không có sự phiền não của chư vị đạo tử, hắn nhìn nhóm nhỏ tử tịch, có chút phát sầu.

Sư phụ ra thiết mệnh lệnh cho hắn, bảo hắn nhất định phải tạo quan hệ tốt với các sư huynh đệ.

Nhớ tới kiến nghị của Quý sư đệ, hắn sắc mặt nghị nhiên, xem ra chỉ có thể gửi trân tàng của mình rồi!

Mắt thấy chuyện hôm nay đã không còn chuyển cơ, Đại sư trẻ tuổi đến từ Lý gia lạnh lùng nói:

“Chuyện hôm nay vẫn chưa kết thúc, đệ tử kia của ngươi đã triệt để luân vi Mộng Ma thần tuyển, nếu nay lục hạn đã phá, vẫn là nên sớm ngày thanh trừ thì tốt hơn!”

Ánh mắt lão nhân như hỏa quang hừng hực, một thân nộ ý khó có thể áp chế nữa, lại ở lúc sắp xuất thủ cưỡng hành áp chế.

Lý gia Đại sư cười lạnh rời đi.

Lão nhân sừng sững tại chỗ, sau đó biến mất tại chỗ, vô thanh đi vào trong phòng tập luyện.

Nhìn đệ tử trước mặt, trong mắt ông có kiêu ngạo cũng có thống khổ.

Trang Bất Đồng cười nói:“Lão sư, giới thiệu cho ngài một chút, vị này là Quý Kinh Thu, dưới sự giúp đỡ của hắn, đệ tử thành công vì liên bang mở thêm một ngọn núi!”

Lão nhân liếc nhìn người trẻ tuổi đang đốn ngộ trên mặt đất, cũng là lộ vẻ khai hoài.

Liên bang có người trẻ tuổi như vậy, thật là may mắn của liên bang!

Nhưng ông lại không biết nên nói với đệ tử như thế nào, những người đó vẫn cứ không muốn buông tha gã…

Trang Bất Đồng tựa hồ phát giác ra điều gì, gã mỉm cười nói:“Lão sư, ta muốn xin ngài thu Quý Kinh Thu làm đồ đệ.”

Lão nhân ngẩn ra.

Trang Bất Đồng khái nhiên cười nói:“Đệ tử đi đến hiện tại, nếu nói tiếc nuối duy nhất, chính là không thể phân ưu dưới gối ngài.”

Lão nhân trầm giọng nói:“Thằng nhóc ngốc, đừng nói bậy! Ngươi vì liên bang tranh được công tích này, liên bang sao có thể mặc kệ ngươi?!”

Trang Bất Đồng lắc đầu:“Ta mượn tay Ngài tìm được thiên quan, sự liên quan với Ngài cũng trong quá trình này lần nữa kéo gần rồi. Trừ phi Tứ Phương Thần Chủ nguyện ý thời thời khắc khắc giúp ta trấn áp, nếu không ta không lâu sau sẽ luân vi khôi lỗi của Ngài.”

Lão nhân cắn răng giận nói:“Lão phu ngày mai liền đi thần miếu của Tứ Phương Thần Chủ! Liên bang này rốt cuộc phải đối đãi với công thần như thế nào!”

Trang Bất Đồng cười khổ, lắc đầu, gã vừa định mở miệng tựa hồ muốn nói chút gì đó.

Đột nhiên dừng lại.

Ánh mắt hai người ngưng tụ trên người Quý Kinh Thu.

Một tầng lĩnh vực vô ảnh vô hình, chậm rãi từ trên người Quý Kinh Thu vươn ra, cuối cùng chậm rãi trải rộng toàn thân, sau đó cực kỳ gian nan vươn ra ngoại giới, cuối cùng vẻn vẹn chạm tới khoảng cách một hào ngoài cơ thể.

Lão nhân lại là đồng tử co rụt lại, khó có thể tin nói:“Nhân thân thiên địa đạo tràng?!”

Hôm nay trên Tứ Thủ Tinh quần tinh thiểm diệu.

Từng vị võ giả minh tâm kiến tính, đi ra con đường võ đạo của riêng mình.

Cũng vẫn cứ có người ở trong tối ủ ấp thế công mới.

Mà tia dư ba mở núi này, còn đi tới nơi vô hạn thâm viễn, vượt qua vô số năm ánh sáng, đến bỉ ngạn, đánh thức một đạo ý chí nào đó đã say ngủ từ lâu.

Đông 3 Hoàng Tinh.

Tầng dưới.

Thần miếu vô danh ở phố Bảy.

Cậu bé tên là A Thành đang tự giác dọn dẹp vệ sinh, đem gian thần miếu không lớn không nhỏ, lại chuyên chở nguyện cảnh tương lai của cậu và tổ mẫu này lau chùi sạch sẽ.

Đột nhiên.

Có một người đàn ông xa lạ từ gian trong vươn vai đi ra.

A Thành lập tức cảnh giác, chẳng lẽ là kẻ trộm?!

“Ngươi nhìn thấy ta?”Người đàn ông đối với hành động của A Thành tựa hồ có chút kinh ngạc.

A Thành cảnh giác nói:“Ngươi lại không phải là quỷ, vì sao ta không nhìn thấy ngươi?”

Người đàn ông lập tức nổi hứng thú, y xoa xoa cằm, ngồi xổm xuống, hỏi:“Tiểu tử, ngươi biết Hách Đông Hoàng là ai không?”

Mắt A Thành sáng lên:“Đương nhiên a! Đó chính là một trong Thất Soái của liên bang! Hách Soái!”

Người đàn ông như có điều suy nghĩ nói:“Người này danh tiếng không tốt lắm nhỉ?”

A Thành căm phẫn nói:“Đó đều là lời đồn đại, căn bản không có thực chứng xác thực, một đám gia hỏa nhân vân diệc vân!”

Người đàn ông cười cười, y hơi híp mắt, men theo một tia kinh mạch nhìn thấy tâm trung tâm tướng của cậu bé trước mặt.

Y chợt hỏi:“Hỏi ngươi một vấn đề, nếu như không có thiếu niên tên là Quý Kinh Thu kia chỉ rõ cho ngươi con đường tới thần miếu này, ngược lại là những hắc bang kia bảo ngươi đi làm chân chạy vặt, ngươi sẽ đi chứ? Ngươi có thể suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời ta.”

A Thành cúi đầu suy nghĩ một hồi, lặng lẽ gật đầu, giọng nói có chút trầm thấp nói:

“Ta sẽ đi.”

Người đàn ông mảy may không ngoài ý muốn, ngược lại lộ ra nụ cười.

Y hỏi:“Vì sao?”

A Thành hơi bĩu môi:“Bởi vì không có đường a, chỉ có con đường này có thể đi.”

Người đàn ông xoa xoa đầu cậu, tựa hồ đang an ủi nói:“Hiện tại, ngươi đã có một con đường mới, vui không?”

“Vâng!”Mắt A Thành không chớp một cái, vô cùng nghiêm túc,“Tổ mẫu nói rồi, sau này nhất định phải báo đáp Quý đại ca!”

Người đàn ông há miệng, cười vô thanh.

Đối với đáp án của cậu bé, y không có chút kinh ngạc nào.

Đây chính là tuyệt đại đa số vân vân chúng sinh, bọn họ trước nay không có quá nhiều dã tâm, bọn họ chỉ muốn sống tốt những ngày tháng của mình.

Hôm nay có thể sống tiếp không? Ngày mai có thể sống tiếp không? Ngày kia có thể sống tiếp không?

Giữa thiên địa này, có ai vì bọn họ chỉ ra một con đường sống không?

Cho nên tôn chỉ của y trước nay là

Ta một người đăng cao, vạn linh chúng sinh học ta là được.

Lúc đó y, nói mình cuối cùng sẽ có một ngày đứng ở chỗ chí cao đó, trở thành 'đạo' lớn nhất, 'lý' lớn nhất giữa thiên địa này, vì chúng sinh chỉ dẫn phương hướng.

Kẻ học ta thì sống, kẻ không học ta thì chết, như vậy mà thôi.

Chỉ là y lúc đó quên mất một chuyện.

Khi ngươi bay càng cao, hình tượng của ngươi trong mắt những người không thể bay lượn kia cũng liền càng nhỏ bé.

Mà không khéo là, y bay quá cao rồi.

Y vỗ vỗ đầu A Thành, tặng cho người may mắn đầu tiên nhìn thấy sau khi xuất thế một món quà, cười nói:“Hảo tiểu tử, nỗ lực đi”

Nói xong, y bước ra khỏi thần miếu, men theo đường phố chậm rãi đi xa.

Y một đường đi tới, lướt qua vô số người, lại không một ai trong mắt có y.

Đối với bọn họ đã nhìn trộm được cảnh giới trên Vô Thượng Đại Tông Sư mà nói, sinh mệnh đã sớm có thể bất hủ, chỉ cần trong nhận thức của sinh vật có trí tuệ còn tồn tại rõ ràng"quá khứ"của bọn họ.

Là một tia thần ý tàn tồn cuối cùng, chỉ có những người còn nhớ rõ ràng sự tích lịch sử của y, mới có thể phát giác ra sự tồn tại của y.

Chuyến tỉnh lại này, y cảm thấy mình nên đi gặp rất nhiều người, nhưng đi mãi đi mãi, lại từ bỏ.

Hình như đã không còn sự tất yếu phải gặp nữa.

Y quyết định đi dạo khắp nơi một chút, cuối cùng lại đi xem thử một tiểu gia hỏa nào đó.

Trên đường đi này, y đi rất chậm, từ sáng sớm đi tới hoàng hôn, lại từ hoàng hôn đi tới bình minh, tựa hồ muốn lấy đôi chân của mình đo đạc mảnh thiên địa này.

Lúc rạng sáng, y đột nhiên nghe thấy một trận huyên náo.

Y quay đầu nhìn lại, vô số sinh mệnh bồng bột mà giàu triều khí qua lại xuyên thoi trên đường phố và ngã tư, triều dương chảy xuôi trong kinh mạch của thành phố, nương theo cỗ sinh khí này, kéo dài hướng về phương xa vô cùng vô tận.

Đó là đám đông rời đi.

Bọn họ từng kính yêu y, lại ở cuối cùng quên mất y.

Nhưng người đàn ông không để ý.

Bởi vì y yêu bọn họ, cho dù người y yêu, đã sớm rời khỏi tòa thế giới mà bọn họ từng chung sống này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...