Thế công của Chu Quân trong tay không giảm, chỉ là một Tề gia thôi, vậy mà cũng dám uy hiếp hắn?
Hắn thậm chí còn không thèm liếc mắt sang bên cạnh nửa cái, trực tiếp chém vỡ hư ảnh của Tề gia tộc trưởng, kẻ mà sau khi nghe lời đó đã hiện vẻ kinh ngạc trên mặt, sau đó, trước ánh mắt ngạc nhiên của Tề Thiên Cực, hắn chém ngang cổ gã.
Một cái đầu lâu, lúc này bay bổng lên cao.
Trên đó, đến chết vẫn còn lưu lại vẻ không thể tin nổi.
Tựa hồ không thể hiểu được, vì sao Chu Quân lại dám thật sự giết hắn.
Mà đám người ở hiện trường thì đồng loạt hít sâu một hơi, nhìn cỗ thi thể không đầu "phù phù" một tiếng ngã quỵ xuống đất, nhất thời chấn động thất điên bát đảo, tâm thần hoảng sợ.
Chỉ riêng Trang Tình Tình mới thở dài một hơi.
Đây chính là Côn Luân thần tử, thần quang như ngục, uy nghiêm tựa biển, cho dù ngươi là người thừa kế của ngàn năm thế gia, đắc tội Côn Luân thần tử, thì cũng khó thoát khỏi cái chết!
***
Trong đại sảnh tinh hạm, một mảnh tĩnh mịch quỷ dị, hai cỗ thi thể không đầu vừa ngã xuống đất, máu tươi đỏ thắm từ chỗ cổ chảy ra từ từ.
Một vài nữ tử không dám nhìn thẳng, nghiêng đầu đứng gượng, còn các thế gia tử đệ khác thì hai chân run rẩy.
Ngay trên tinh hạm của Tề gia, Tề gia Đại công tử đã chết!
Đây tuyệt đối là một sự kiện kinh thiên động địa.
Với thủ đoạn và phẩm tính của Tề gia, liệu có thể khoan nhượng chuyện như vậy xảy ra sao?
Nói không chừng lát nữa, Chí cường giả của Tề gia sẽ đánh tới đây.
"Cái thần tử này, là không biết sự khủng bố của Tề gia, hay là thật sự có thể xem nhẹ Tề gia?"
Có người không ngừng nuốt nước bọt, run rẩy nghĩ thầm.
Chu Quân từ đầu tới đuôi, ra tay đều quá ác độc, so với Tề Thiên Cực, người nổi tiếng với tính tình vô thường, còn độc ác hơn, nói giết là giết, toàn thân đều lộ ra ý chí duy ngã độc tôn.
Khiến không ít người đều hoảng hốt, xem Tề gia như sâu bọ, hắn thật sự không sợ Tề gia tính sổ sao?
Sự kiện đẫm máu hôm nay, rốt cuộc sẽ kết thúc như thế nào?
"Thần, thần tử đại nhân, chúng ta gây họa rồi!"
Từ Uyển Nhân sắc mặt tái nhợt, nắm lấy góc áo của Chu Quân, diễn biến sự kiện lúc này đã vượt xa tưởng tượng của nàng.
Tề Thiên Cực đã chết, nghĩ đến uy danh hiển hách của Tề gia, Từ Uyển Nhân liền không kìm được sự sợ hãi.
Chớ nói chi nguồn cơn sự kiện này lại là vì nàng mà ra, nếu lúc ấy nàng thành thật đáp ứng yêu cầu của Tề Thiên Cực, phải chăng đã sẽ không diễn biến thành cảnh tượng hiện tại, cũng sẽ không liên lụy đến thần tử đại nhân?
Từ Uyển Nhân với tâm tư đơn thuần, theo bản năng liền tự gánh trách nhiệm vào lòng, áy náy khôn nguôi, tủi thân đến nỗi sắp khóc.
Chu Quân liếc nhìn qua, khẽ thở dài một tiếng.
Nhân cách tự trách.
Từ Uyển Nhân này bình thường có bao nhiêu ít bạn bè, bao nhiêu không tự tin, mới có thể dưỡng thành loại tâm lý này?
Hắn sờ sờ đầu nhỏ của nàng, Chu Quân cười an ủi: "Không có quan hệ gì với ngươi, đơn thuần là ta nhìn Tề Thiên Cực này không vừa mắt, về phần Tề gia, không đáng là gì."
"Cái này, vậy sao..."
Từ Uyển Nhân giật mình, nghe lời nói mạnh mẽ lại tự tin của Chu Quân, trái tim áy náy nôn nóng cũng dần dần bình tĩnh lại.
Một cảm giác an bình khó tả, tràn ngập trong lòng nàng.
Chu Quân không biết Từ Uyển Nhân nghĩ gì trong lòng, sau khi trấn an đối phương xong, ánh mắt hắn lại nhìn về phía Trang Tình Tình, nói: "Trang tiểu thư, ta còn có một số việc muốn hỏi thăm nàng, mong nàng chờ ta xử lý xong chuyện này, rồi chúng ta sẽ dừng bước hiệp đàm."
"Đó là tự nhiên, thần tử cứ việc hành động."
Trang Tình Tình với khuôn mặt có chút phức tạp lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng gật đầu nói.
Chu Quân ra tay quá nhanh, Tề Thiên Cực đã chết, người Tề gia rất có thể sẽ kéo đến truy cứu trách nhiệm, bởi vì Tề gia tộc trưởng đặc biệt cưng chiều đứa cháu này.
Dù sao, cho dù y có bất tài vô dụng đến mấy, thì đó cũng là thiên phú cấp SS, Tề gia bao nhiêu năm mới ra được một thiên tài như vậy.
Mà dù là mới gặp mặt, nhưng Trang Tình Tình cũng đã nhìn ra, với tính cách cường thế Chu Quân đã thể hiện, cho dù người Tề gia có đến, đoán chừng cũng không giải quyết được vấn đề.
Kết quả cuối cùng rất có thể sẽ nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Nàng đã bắt đầu cân nhắc, liệu việc làm ăn của thương hội nhà mình có nên kết thúc hợp tác với Tề gia hay không.
Rầm rầm rầm ——
Trong lúc hiện trường vẫn còn yên lặng, lúc lòng người vẫn còn đang suy nghĩ miên man, bên ngoài tinh hạm bỗng nhiên vang lên tiếng nổ đùng đoàng mãnh liệt.
Đám người ngẩng đầu, thì kinh ngạc nhìn thấy, bên ngoài tấm thủy tinh trong suốt phía trên đỉnh đầu, toàn bộ tinh không đều đang vặn vẹo, mây trôi cuộn ngược, một đạo hồng quang màu vàng hóa thành Thông Thiên Đại Đạo, từ không biết nơi nào mà đến, lan tràn tới nơi này.
Trên đó, một thân ảnh già nua áo trắng tóc trắng, xuất hiện như quỷ mị hư vô, một bước khẽ lóe lên, trong nháy tức thì đã đứng ngang trên tinh hạm.
"Định!"
Trong mắt lão giả này tinh quang lóe lên, không nhìn ra hỉ nộ, há miệng phun ra một chữ.
Trong nháy mắt kế tiếp, chiếc tinh hạm đang xuyên qua biển mây với tốc độ cao như bị một đôi bàn tay vô hình hung hăng bóp chặt, trực tiếp đứng yên giữa không trung, không thể tiếp tục tiến lên.
Một lời vừa ra, đã không trung định trụ một chiếc tinh hạm mấy trăm tấn!
Đây là việc chỉ có người nắm giữ không gian pháp tắc cao thâm mới có thể làm được, chỉ dựa vào chiêu này, không khó để thấy thực lực của người đó phi phàm.
"Là Tề Gia Lão tộc trưởng! Quả nhiên là hắn đích thân tới!"
"Tề Gia Lão tộc trưởng, đây chính là Thần vương cường giả, nhân vật thông thiên của Bắc Cảnh, xem ra cái chết của Tề Thiên Cực thật sự khiến Tề gia rất tức giận!"
Trong tinh hạm, sau khi lão giả hiện thân, tiếng ồn ào dậy trời, vô số người tâm thần chấn động.
Dưới uy áp như vực sâu biển lớn của lão giả kia, không ít người không tự chủ được ngã sấp xuống đất.
"Thần vương cường giả?"
Ánh mắt Chu Quân ngưng lại, thi triển linh đồng, nhìn lên người lão giả tóc trắng kia.
【 Tính danh 】: Đủ Hưng Long
【 Đẳng cấp 】: LV503
Thì ra chỉ là Thần vương cấp thấp nhất...
Liên Bang quy định, phàm là đẳng cấp đạt tới LV500 trở lên, thì có thể được trao tặng xưng hào Thần vương, từ đây Quang Tông Diệu Tổ, danh chấn Lam Tinh.
Lúc này Tề Gia Lão tộc trưởng này, vẻn vẹn chỉ là cấp 503, xem như là hạng thấp nhất trong Thần vương.
Nhưng, Thần vương hạng thấp nhất, thì cũng vẫn là Thần vương!
Cho nên ở Bắc Cảnh, hắn vẫn có sức uy hiếp mười phần, là một quái vật khổng lồ cai quản một phương.
Với Thịnh Kinh nơi Tề gia đặt trụ sở làm trung tâm, trong phạm vi mấy trăm thành thị, đều phải nương nhờ hơi thở của Tề gia.
Bình luận