Chương 262: Thế gia không dứt, quan lại tề tựu (2)

Dù sao, xét cho cùng, người thuộc chi Tộc trưởng vẫn là Chu gia mạnh nhất.

Vương gia, Tôn gia, Mộ Dung gia cùng rất nhiều tài phiệt, ông trùm khác, số lượng vô số kể, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để áp đảo Chu Quân.

Muốn xoay chuyển tình thế, Chu Quân chắc chắn là không thể.

Mà sau khi nghe được lời nhắc nhở này, sắc mặt Chu Hiển Hoa cũng dịu đi mấy phần.

Hắn lại lần nữa nở nụ cười lạnh trên khóe môi, đang định mỉa mai Chu Quân vài câu thì bên tai hắn đột nhiên vang lên tiếng gọi tên của người giữ cửa:

“Kim Lăng ngàn cổ thế gia, Lâm gia đến!”

Ngàn cổ thế gia!

Tiếng hô này vừa vang lên, sự xôn xao bàn tán trước đó của mọi người tại hiện trường vì Dương Thiên Hổ đến bái phỏng Chu Quân đều lập tức bị áp chế xuống.

Chỉ vì bốn chữ “Ngàn cổ thế gia” này, giá trị quá lớn!

Nam Cảnh này thành trì đông đảo, thế gia vô số, nhưng có thể đảm đương nổi xưng hô “Ngàn cổ thế gia” thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Ngay cả Lâm Uyên Chu gia, gia tộc cũng chỉ mới kéo dài lịch sử mấy trăm năm mà thôi.

Đã trên ngàn năm, vậy nói rõ gia tộc này đã tồn tại trước khi thời đại Phạt Thiên Nhân giáng lâm.

Là hào môn vọng tộc đường đường chính chính của Đại Hạ quốc, từ xưa đến nay nhiều đời truyền thừa, nội tình thâm hậu đến mức không thể tưởng tượng nổi.

“Kim Lăng Lâm gia, đây chính là Thổ Bá Vương chân chính của Kim Lăng thành a! Mạnh hơn nhiều so với Dương gia vừa rồi, không ngờ ngay cả bọn họ cũng tới!”

“Ta nghe nói Lâm gia thế hệ này hồng phúc tề thiên, sinh ra một vị Thần Nữ thiên phú tuyệt đại cấp SSS, người đời đều đồn rằng nhờ có nàng mà Lâm gia còn có thể hưng thịnh năm trăm năm!”

“Tê, đây mới thật sự là tuyệt đại thiên kiêu a! Lâm Uyên ta đã bao nhiêu năm rồi không có xuất hiện nhân vật cấp SSS?”

“Bất quá là thọ yến của Chu lão gia tử, vậy mà Lâm gia – một quái vật khổng lồ như thế – cũng tới? Hai nhà bọn họ hẳn là còn có giao tình gì sao?”

Lâm gia đến, toàn trường rung động.

Tất cả tân khách đều đang sôi nổi nghị luận, người Chu gia thì đồng dạng không thể giữ được bình tĩnh trong lòng.

Nếu như nói lúc trước Dương gia đến vẫn còn nằm trong phạm vi hiểu biết của họ, nhưng sự xuất hiện của Lâm gia lúc này lại hoàn toàn đánh vỡ lẽ thường.

Đừng nhìn Chu gia và Lâm gia đều là Thổ Bá Chủ ở thành phố của mình, nhưng giá trị lại hoàn toàn khác biệt.

Dù sao Lâm Uyên thành chỉ là một tòa thành phố mới được xây dựng sau khi thời đại Phạt Thiên Nhân đến.

Mà Kim Lăng lại là một siêu cấp đô thị đã tồn tại từ xưa trên Lam Tinh, lịch sử cực kỳ lâu đời, quy cách các phương diện trong thành cũng xa không phải Lâm Uyên có thể so sánh.

Cho nên thực lực của Lâm gia, căn bản không phải Chu gia có thể sánh bằng.

Bây giờ Lâm gia đích thân đến, cố ý đến chúc thọ Chu lão gia tử, quả thực có chút đảo ngược Thiên Cương.

Đến mức tất cả người Chu gia, sau niềm kinh ngạc tột độ, cũng có chút khẩn trương.

Chu Hiển Hoa càng là lòng bấn loạn, hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà tiếp tục chèn ép Chu Quân, vội vàng chỉnh trang lại y phục, lập tức muốn ra cửa nghênh đón.

Nhưng mà không đợi hắn chính thức bước đi, một đoàn người của Lâm gia đã được người giữ cửa dẫn vào.

Chỉ có hai người mà thôi, nhưng lại khiến tất cả mọi người trong toàn trường đều đồng loạt đứng lên.

Chỉ thấy hai người này, một già một trẻ.

Người trẻ thì lại là một thiếu nữ hoa quý mười tám, mười chín tuổi, mặc váy trắng, tóc tết đuôi ngựa cao, trong tay mang theo hai kiện đạo cụ cấp Sử Thi trân quý làm hạ lễ.

“Vậy mà Lâm lão gia tử đích thân đến!”

“Thiếu nữ bên cạnh hắn, chẳng lẽ chính là Lâm gia thần nữ trong lời đồn sao?”

“Ông trời của ta! Vậy mà có thể khiến hai ông cháu này không ngại xa xôi mà đến, rốt cuộc Chu gia này đã làm gì!”

Theo hai người Lâm gia xuất hiện, hiện trường lập tức vang lên những tiếng xôn xao bàn tán ồn ào khó tin. Cũng có người từng trải nhận ra thân phận của lão gia tử, lập tức khiến bầu không khí ồn ào náo động lại lần nữa dâng lên cao trào.

Chu Hiển Hoa càng là áp lực như núi, hắn nghĩ mãi không ra vì sao thọ yến của nhà mình lại có thể kinh động vị lão gia tử đã hơn bảy mươi tuổi này của Lâm gia.

“Lâm lão tiên sinh, bỉ nhân Chu Hiển Hoa, Chu gia gia chủ, không biết lão tiên sinh giá lâm, xin thứ lỗi không đón tiếp từ xa……”

Hắn vội vã tiến lên, có chút rụt rè đưa tay ra, chủ động lên tiếng.

Nhưng mà điều Chu Hiển Hoa hoàn toàn không ngờ tới là, trước sự nhiệt tình như vậy của hắn, vị Lâm lão gia tử này lại nhìn cũng không nhìn hắn lấy một cái, ánh mắt trực tiếp lướt qua hắn.

Cái gì?

Chu Hiển Hoa khẽ giật mình, một cảm giác bất an đột ngột dâng lên trong lòng.

Không đợi hắn kịp phản ứng, thì bên tai hắn đã vang lên giọng nói mạnh mẽ, đầy nội lực của Lâm lão gia tử.

“Chu tộc trưởng không cần phí tâm, lão phu lần này đến, chỉ vì thăm hỏi Chu Quân tiểu hữu, tiện thể chúc thọ.”

Lời nói bình tĩnh của Lâm Trường Quốc vang lên, lại giống như một viên bom nổ dưới nước, lập tức làm đám đông bùng nổ, cũng khiến Chu Hiển Hoa choáng váng thất điên bát đảo.

Bá chủ Kim Lăng, người đứng đầu ngàn cổ thế gia, Lâm lão gia tử đã trên trăm tuổi! Dĩ nhiên là vì Chu Quân mới đặt chân đến Chu gia?

Cái này sao có thể!

Chu Hiển Hoa quả thực cảm thấy cả thế giới đang đùa giỡn với hắn!

Nhưng hiện thực lại nói cho hắn biết, cảnh tượng này là thật.

Bởi vì Lâm lão gia tử lúc này đã bước lớn vượt qua hắn, đi về phía Chu Quân, hoàn toàn không còn coi hắn – vị Chu gia tộc trưởng này – ra gì.

Vị Lâm gia thần nữ kia, càng không để ý ánh mắt mọi người, tự nhiên tươi cười đi tới trước mặt Chu Quân.

“Quân ca ca, không tới chậm đi!”

Giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ, hoàn toàn không che giấu, khiến không ít người có mặt tại đó phải kinh ngạc đến mức nghẹn họng.

Nhất là những tiểu bối của Lâm Uyên thành, mắt đều trợn tròn.

Lâm gia thần nữ dung mạo tuyệt sắc, không ai sánh bằng ở Nam Cảnh, bọn họ chưa từng thấy ai cùng thế hệ mà ưu tú như vậy, ngay từ khi nàng xuất hiện đã nhao nhao bị vẻ đẹp của nàng làm cho hoa mắt, bị kinh diễm sâu sắc.

Chỉ cảm thấy nàng này quả thực là thiên nữ hạ phàm, chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể khinh nhờn.

Nhưng không ngờ chỉ chớp mắt, nàng ta lại thân mật gọi Chu Quân – người bọn họ xem thường nhất – là “Quân ca ca”, đây là tình huống gì?

Trong đám người, Mộ Dung Tuyết bởi vì câu xưng hô này mà sắc mặt trắng bệch, mười ngón tay siết chặt, đến mức móng tay thon dài cào rách lòng bàn tay chảy máu cũng không hề hay biết.

Đã từng có lúc, ba chữ “Quân ca ca” này, nhưng đó là đặc quyền của nàng mà!

Nhưng hôm nay, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn một người phụ nữ xa ưu tú hơn, xinh đẹp hơn nàng, gọi Chu Quân bằng xưng hô này.

Chương 262vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnToàn Cầu Thăng Cấp: Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểm– một bộ truyện thuộc thể loạiVõng Duđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...