Chương 156: Trở về Lâm Uyên (1)

Bờ môi A Tráng run rẩy, thậm chí ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không thốt nên lời. Ánh mắt hắn nhìn Chu Quân tựa như nhìn một vị thiên thần.

“Ngươi nhìn thấy rồi đấy.”

Chu Quân thấy vậy liền mỉm cười, vỗ vỗ bờ vai rộng lớn của đối phương, tựa hồ vẫn chưa coi cảnh tượng đó là gì.

Nhưng Chu Quân càng tỏ ra nhẹ nhõm, A Tráng trong lòng lại càng thêm rung động. Đây chính là Thần Bảng thứ nhất phá vỡ cực hạn vạn cổ sao?

Tâm thần hắn chấn động mạnh, nhớ không lầm, trước đó Chu Quân lúc ở trên máy bay mới chỉ cấp 25 thôi mà? Nhưng còn bây giờ thì sao? Mới chỉ bảy ngày, vậy mà hắn đã có thể phản sát cường giả kém gần trăm cấp, điều này thật sự kinh thế hãi tục biết bao.

A Tráng tự nhận cũng đã gặp không ít thiên tài, nhưng những người đó so với Chu Quân lúc này, thật sự là nói là gà đất chó sành cũng không quá đáng.

“A Tráng ca, anh đã sống sót bằng cách nào?”

Chu Quân không biết A Tráng đang nghĩ gì trong lòng, lúc này cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn, tò mò hỏi.

A Tráng nghe vậy, khẽ cười khổ một tiếng, hồi ức bảy ngày qua tràn vào trong đầu, hắn chậm rãi nói:

“Nói rất dài dòng, ngày ấy ta…”

Nguyên lai, A Tráng ngày ấy trên máy bay tuy bị một đạo thuật pháp của Hình Đức Tu đánh mất ý thức, rơi xuống khỏi máy bay. Nhưng bởi vì lúc ấy đã kích hoạt kỹ năng Thức Tỉnh trên người, có Huyền Vũ thuẫn hộ thể, phòng ngự cực cao.

Bởi vậy tại sau khi ngã xuống, hắn vẫn chưa trực tiếp tử vong, ngược lại là giống như Chu Quân, dựa vào một thân thể cường tráng mà cứng rắn đỡ được luồng xung kích này.

Bất đồng duy nhất là, Chu Quân lúc ấy đứng dậy liền có thể đi. Nhưng A Tráng lại tại bên trong hố to lâm vào hôn mê.

Sau khi tỉnh lại, thời gian đã là ngày thứ ba.

Phản ứng đầu tiên của A Tráng lúc đó là truyền tin tức về gia tộc, đáng tiếc chiếc điện thoại di động trên người hắn lúc ấy đã sớm vỡ nát thành bã vụn, mà người phụ trách hộ vệ Chu Quân cũng sinh tử không rõ.

Nên A Tráng suy nghĩ một lát, quyết định vẫn là đi tìm Chu Quân và Hình Đức Tu cùng những người khác trước. Hắn nhớ lại hướng bay trượt của máy bay sau tai nạn, liền cắn răng một mạch đi theo.

Liên tục đi trong rừng rậm ba ngày ba đêm, mới rốt cục vào sáng sớm nay, đã tới phụ cận dãy núi này. Những con cháu Hình gia tuần sơn kia, hắn cũng gặp.

Nhưng cân nhắc đến đối phương đông người thế mạnh, lại tình huống không rõ, A Tráng bèn ẩn mình đi. Mãi đến giữa trưa, khi bí cảnh biến mất, Chu Quân trở lại hiện thế một đường sát phạt, kinh động Hình Đức Tu từ phía chân trời lướt qua, A Tráng mới hạ quyết tâm lộ diện.

Hắn nhìn Hình Đức Tu bay qua đỉnh đầu, một đường đi theo đối phương, thế là liền có một màn này, xuất hiện tại bên trong phiến chiến trường này.

Nghe A Tráng kể xong, Chu Quân lúc này trong lòng cũng vô cùng cảm khái. A Tráng này thật đúng là phúc lớn mạng lớn, đổi lại bất cứ người nào trên chuyến máy bay kia từ vạn thước trên không rơi xuống đều hẳn phải chết không nghi ngờ, nhưng hắn lại là một xe tăng cường độ cao, lại còn kích hoạt kỹ năng Thức Tỉnh, quả thực là nhặt lại được một mạng.

Thậm chí còn có thể một mạch đi đến nơi đây, thành công hội ngộ với hắn. Phúc khí cỡ này, thật sự không phải người bình thường có thể có được.

“Chu công tử, ngài yên tâm, sở tác sở vi của Hình Đức Tu này, ta trở về Kim Lăng sau chắc chắn sẽ chi tiết bẩm báo tộc trưởng! Đi tới Tuyết Lạc Hình gia đòi một lời giải thích!”

A Tráng nói xong trải nghiệm của mình, lại tức giận bất bình nghiến chặt răng.

Hiển nhiên cách làm của Hình Đức Tu này, không chỉ là mưu hại sinh mệnh Chu Quân, mà còn là chà đạp thể diện Lâm gia Kim Lăng bọn họ! Khẩu khí này mà nuốt xuống như vậy, thì Kim Lăng Lâm gia cũng không xứng là đỉnh cấp thế gia.

Chu Quân thấy vậy, thì khẽ gật đầu. Trong lòng hắn đã dự liệu được, một khi Lâm gia xuất thủ, Tuyết Lạc Hình gia sẽ phải đối mặt với áp lực lớn đến nhường nào.

Không, không chỉ Lâm gia. Lần này còn có người của Dương gia chết, từ tính cách của Dương Thiên Hổ liền có thể nhìn ra được, Dương gia cũng không phải gia tộc hòa khí sinh tài gì. Một khi chọc giận tới uy nghiêm của đối phương, thì tất sẽ bị lấy thế sét đánh lôi đình đánh trả.

Nói cách khác, Tuyết Lạc Hình gia lần này không chỉ tổn thất một vị trưởng lão và 73 đệ tử trẻ tuổi, mà còn phải đồng thời gánh chịu cơn thịnh nộ của hai đại thế gia hàng đầu Kim Lăng. Cục diện cỡ này, cho dù Tuyết Lạc Hình gia là thiên niên thế gia, e rằng cũng phải thương gân động cốt, thậm chí có khả năng bị hủy diệt!

Vĩnh viễn không nên coi thường chiến đấu giữa các đỉnh cấp thế gia, mức độ thảm khốc của nó vượt xa tranh chấp thông thường của người bình thường nghìn lần vạn lần. Cho nên kết cục của Hình gia, có thể tưởng tượng được.

Sau khi trò chuyện hàn huyên đơn giản một lát với A Tráng, hai người thấy sắc trời không còn sớm, liền từ biệt nhau. Một người về Kim Lăng, một người về Lâm Uyên.

Thừa lúc bóng đêm còn chưa buông xuống, Chu Quân cũng vận dụng thân pháp, hơn năm vạn điểm nhanh nhẹn khiến hắn tựa như một trận cuồng phong, phi tốc lướt đi trong rừng cây.

Cuối cùng, vào khoảng tám giờ tối, hắn từ xa nhìn thấy Lâm Uyên thành tựa như một con cự thú đang nằm rạp trên mặt đất.

Một đêm này, Chu Quân trải qua rất thoải mái.

Trở lại căn nhà nhỏ của mình, hắn thư thái tắm rửa một cái. Hắn ghé vào bàn đọc sách, với một tư thế vô cùng thoải mái, lật xem hết tất cả sách giáo khoa. Tinh thần lực hơn năm vạn, khiến trí nhớ của hắn siêu quần, giống như đã gặp qua là không thể quên được.

Vừa qua nửa đêm 12 giờ, tất cả chương trình học liền đã được hắn ôn tập xong. Thấy vậy, Chu Quân cũng quyết định ngủ một giấc thật ngon, đón kỳ thi đại học sắp đến vào ngày mai.

Nói đến, từ khi tinh thần lực đột phá mốc vạn điểm, số lần Chu Quân ngủ càng ngày càng ít. Bởi vì cái gọi là Võ Đạo Thông Thần, những người phạt thiên cũng vậy, theo đẳng cấp tăng lên, giá trị thuộc tính càng ngày càng cao, cấp độ sinh mạng cũng đang không ngừng tiến hóa.

Nghe nói những cường giả đứng đầu, hoành hành vũ trụ tinh không, nếu họ không muốn, có thể mấy chục năm không ngủ một giấc. Chu Quân cách cấp bậc kia còn có khoảng cách rất xa, nhưng liên tục mấy tháng không ngủ lại không thành vấn đề.

Hôm nay hắn không phải mệt mỏi, chỉ là thỉnh thoảng ngủ một giấc có thể giúp tâm linh được nghỉ ngơi tốt. Đó là một loại cảnh giới, một loại hưởng thụ.

Mà Chu Quân giấc ngủ này, cũng xác thực ngủ rất say. Mãi đến sáng sớm ngày thứ hai đồng hồ báo thức vang lên, hắn mới mở hai mắt ra.

Duỗi lưng một cái thật sảng khoái, Chu Quân đơn giản thu dọn một chút, liền ra cửa.

Ngũ Trung.

Vào thời gian thi đại học, từ sáng sớm, cổng trường đã chật kín người. Có phụ huynh đưa học sinh, có phóng viên túc trực ở cổng phỏng vấn, còn có nhân viên chính quyền mở đường ven đường, hộ tống các thí sinh.

Bạn vừa hoàn thànhchương 156của TruyệnToàn Cầu Thăng Cấp: Ta Giác Tỉnh Trăm Vạn Thuộc Tính Điểmtại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiVõng Du. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...