Chương 131: Hành hung Lâm gia Tiểu Bá Vương (1)

Mấy giây sau, bốn phía mới bùng lên tiếng xôn xao.

“Cái đệt! Người anh em này là ai vậy? Mạnh như vậy!”

“Một lời không hợp đã động thủ, đây là đem mặt mũi của Tiểu Bá Vương Lâm gia chà đạp trên mặt đất!”

“Chuyện này lớn rồi, hôm nay cho dù là dịp long trọng của Dương gia, thì Tiểu Bá Vương Lâm gia này cũng sẽ không bỏ qua đâu!”

“Thiếu niên ra tay kia chắc chắn gặp xui xẻo!”

Vô số tiếng bàn tán xôn xao vang vọng khắp nơi.

Chu Quân đột nhiên ra tay khiến mọi người không ngờ tới.

Dù sao, ở địa bàn Kim Lăng mà lại trực tiếp phát sinh xung đột với một vị con trai trưởng Lâm gia, điều này là điều rất nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ.

Có người kinh hãi thán phục sự quyết đoán của Chu Quân.

Nhưng càng nhiều người lại là lắc đầu lạnh lẽo thở dài ở sau lưng.

Theo họ, hành động lần này của Chu Quân đã triệt để đắc tội Tiểu Bá Vương Lâm gia, điều này quá không lý trí. Lâm gia có địa vị cỡ nào chứ? Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho sự sỉ nhục lớn như vậy mà không trả thù.

Quả nhiên, lúc này Lâm Mộc Vũ, mí mắt giật giật, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Hiển nhiên hắn cũng không ngờ tới Chu Quân lại bỗng nhiên ra tay đánh tiểu đệ của hắn.

Hắn làm sao dám!

“Thằng nhóc, ngươi có biết ta là ai không!”

Lâm Mộc Vũ đè nén lửa giận, tiến lên một bước, hung hăng hô: “Ta là Lâm gia con trai trưởng! Lâm Trường Quốc là gia gia của ta, Lâm Mộc Dao là tỷ tỷ của ta!”

“Ngươi dám đánh cả người của ta, đúng là to gan thật!”

Hắn càng nói, giọng càng lớn, khí thế mười phần.

Những người xung quanh nhìn thấy cảnh này trong lòng liền biết Tiểu Bá Vương Lâm gia này đã thực sự tức giận.

Vậy thiếu niên kia lúc này khi biết thân phận của Lâm Mộc Vũ, phải làm sao để kết thúc đây?

Quỳ xuống đất nhận lỗi ư? E rằng đã hơi muộn.

“Ai, tuổi trẻ khinh cuồng a!” Một vị đại lão đang vây xem lắc đầu tiếc hận.

Đây là nhận định Chu Quân sắp phải chịu thiệt lớn ngay lập tức.

Những người khác cũng phần lớn có thái độ như vậy, nhao nhao không coi trọng Chu Quân. Cũng có người ôm tâm lý hả hê, khẩn cấp muốn thấy được Chu Quân sẽ kinh sợ đến mức nào sau khi nghe danh tiếng của Lâm gia.

Thế nhưng.

Dưới ánh mắt của từng người.

Chu Quân nhưng vẫn như cũ một tay đút túi, phảng phất không nghe rõ lời Lâm Mộc Vũ, đi tới trước mặt hắn.

“Đừng nói là đánh tiểu đệ của ngươi, ngay cả đánh ngươi thì có thể làm sao?”

Lời này vừa nói ra, quả nhiên như tiếng sét giữa trời quang, khiến không ít người kinh hãi đến mức trợn tròn mắt.

Lâm Mộc Vũ càng giận quá hóa cười, chỉ vào mũi Chu Quân kêu gào: “Đánh ta? Ngươi dám không?!”

“Ta có gì mà không dám!”

Gần như cùng lúc giọng của Lâm Mộc Vũ vừa dứt, lời đáp của Chu Quân liền vang lên, không hề có một giây do dự nào.

Đồng thời theo sau là một bàn tay cao cao giơ lên, hung hăng giáng xuống Lâm Mộc Vũ.

“Ba!”

Tiếng tát giòn vang vọng khắp đại sảnh.

Thân thể Lâm Mộc Vũ giống như con quay xoay tròn tại chỗ, má phải càng sưng đỏ lên có thể thấy rõ bằng mắt thường. Mấy hơi thở sau, hắn mới ngã ngồi xuống đất.

Chỉ thấy vị Tiểu Bá Vương Lâm gia này thất thần sờ sờ dấu bàn tay hằn rõ trên gò má, trong mắt tràn đầy sự ngây dại.

Hiển nhiên là bị tát cho tỉnh mộng!

“Lâm gia Tiểu Bá Vương bị đòn!”

Trong đám đông, không biết là ai hô lên một câu.

Nếu như nói trước đó Chu Quân đạp tên công tử bột kia còn nằm trong phạm vi hiểu biết của mọi người, thì bây giờ ngang nhiên ra tay đánh thẳng vào Lâm Mộc Vũ vị chính chủ này, đã hoàn toàn vượt quá nhận thức của họ.

Đây chính là Lâm gia con trai trưởng a! Tiểu thiếu gia được cưng chiều nhất của Lâm gia!

Nói không chút khoa trương nào, đây chính là một vị Kim Lăng Thái tử gia sống sờ sờ!

Mặc kệ bình thường hắn làm việc phóng đãng, phách lối đến mức nào, nhưng chỉ cần Lâm gia một ngày không suy tàn, thì không ai dám nói gì.

Nhưng bây giờ.

Thằng nhóc trước mắt này lại dám ở địa phận Kim Lăng, đánh Kim Lăng Thái tử gia! Chuyện này sao có thể đúng được?

Không ít người nhìn về phía Chu Quân với ánh mắt mang theo vài phần tiếc hận.

Đó là sự đồng tình dành cho một sinh mệnh sắp biến mất.

Không sai.

Theo họ, Chu Quân tùy tiện ra tay như vậy, bản thân thì thoải mái, nhưng lại triệt để đắc tội Lâm Mộc Vũ.

Với thế lực của Lâm gia, Chu Quân một tiểu bối trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể chống lại? E rằng căn bản không thể rời khỏi Kim Lăng.

“Chuyện gì xảy ra?”

Một giọng nói thô kệch truyền đến.

Lại là Dương Thiên Hổ nghe thấy động tĩnh, đi ra từ trong văn phòng.

Hắn đảo mắt qua tình hình trước mắt, lập tức đoán được tám chín phần mười chuyện vừa xảy ra, có chút kinh ngạc nói: “Chu huynh, ngươi đánh Lâm Mộc Vũ ư?”

Chu Quân gật đầu, hai tay khoanh lại, nói: “Hắn chọc ta, không có cách nào khác.”

“Ngươi…… Ai! Ngươi bảo ta phải nói gì đây!”

Dương Thiên Hổ nghe xong, mặt lộ vẻ đắng chát, rất khổ sở nói:

“Chu huynh, Lâm gia đó thế nhưng là thổ hoàng đế của Kim Lăng, ngay cả Dương gia ta cũng phải thấp hơn một bậc. Lâm Mộc Vũ này lại càng là tiểu thiếu gia được cưng chiều nhất của Lâm gia, ngươi quá xung động rồi!”

Nghe giọng điệu lo lắng của Dương Thiên Hổ, Chu Quân không khỏi mỉm cười: “Thì ra Dương Thiên Hổ ngươi cũng có lúc sợ hãi sao?”

“Ta không phải sợ hắn! Ta chỉ là……”

Dương Thiên Hổ vừa bị nói như vậy, lập tức muốn phản bác. Nhưng khi lời đến khóe miệng, nghĩ nửa ngày cũng không biết phải diễn đạt thế nào.

Một hán tử vạm vỡ như vậy, lại hiếm thấy xuất hiện vài phần lúng túng.

Chu Quân thấy thế, cũng không trêu chọc hắn nữa, thản nhiên nói: “Yên tâm đi, chính vì biết hắn là người Lâm gia nên ta mới chỉ tát hắn một cái. Bằng không, bây giờ hắn làm gì còn có thể đứng ở đây nói chuyện với ta?”

“Còn nữa, hôm nay ta đánh hắn là thay Lâm lão gia tử giáo huấn một chút vãn bối.”

“Lâm gia nếu biết được việc này không những sẽ không trách ta, ngược lại còn phải vỗ tay tán thưởng ta đánh rất hay!”

Chỉ thấy Chu Quân chắp tay đứng ngạo nghễ, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không. Chỉ là những lời hắn vừa nói ra, rơi vào tai Dương Thiên Hổ lại phảng phất như nghe thiên thư vậy.

Đánh tiểu thiếu gia Lâm gia, Lâm lão biết được không những sẽ không trách ngươi, còn phải khen ngươi đánh hay sao?

Anh ta! Ngươi có muốn nghe một chút xem mình đang nói cái gì không!

Người ta để mặc Đại Tôn Tử của chính mình bị đánh mà không đau lòng, lại đến thay một mình ngươi vỗ tay tán dương sao?

Dương Thiên Hổ đầu óc đều choáng váng, trước mắt chỉ cảm thấy “Chu huynh” này có nếp nhăn não khác hẳn với người thường, điên rồ đáng sợ.

Cùng lúc đó.

Lâm Mộc Vũ, người bị tát một bạt tai đến mức đại não đều đình trệ, cũng rốt cục hoàn hồn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...