Anthony rất hoảng, cho dù ông ta có vắt óc suy nghĩ, cũng chưa từng nghĩ tới có 1 ngày mình sẽ vì không mở được một cánh cửa mà phát hoảng, suy cho cùng ông ta cũng chưa từng nghĩ tới, sẽ bị một đống sinh vật bất tử cấp cao vây quanh, đợi ông ta mở cửa.
Sớm biết sẽ như vậy, vừa rồi ông ta nên giả vờ kiệt sức, trực tiếp ngất xỉu đi là xong, chuyện mở cửa này sẽ không rơi xuống đầu ông ta nữa.
Đáng tiếc, không có thuốc hối hận để uống, ông ta làm sao ngờ được, một tòa thần điện lớn như vậy đều đã phục hồi rồi, vậy mà lại vì không mở được cửa mà bị nhốt ở bên ngoài, chuyện này cũng quá xấu hổ rồi.
Tại sao không mở được cửa? Ngươi có thể chủ trì sự phục hồi của thần điện, cánh cửa của thần điện lại không mở ra cho ngươi? Ngươi là cái rắm tư tế gì chứ?
Ngươi không phải nói ngươi có thể lắng nghe âm thanh của chủ thần sao? Ngươi bảo chủ thần mở cửa đi? Lẽ nào là không muốn cho chúng ta vào? Thần Bất Tử ghét bỏ những sinh vật bất tử cấp cao bọn họ? Hay là ngươi không liên lạc được với chủ thần? Vậy ngươi là cái rắm tư tế gì chứ?
Sự thật chính là, Anthony không liên lạc được với chủ thần nhà mình rồi, nhưng nếu mọi người có định kiến cho rằng ông ta là một “cái rắm tư tế”, vậy hình tượng mà ông ta cơ duyên xảo hợp tạo dựng nên sẽ lãng phí mất, không có lợi cho ông ta giở trò.
Làm sao bây giờ? Có nên bây giờ giả vờ kiệt sức ngất xỉu đi cho xong không?
Đang lúc tâm niệm xoay chuyển do dự không quyết, cánh cửa lớn của thần điện cọt kẹt từ từ mở ra.
Đại nhân cuối cùng cũng trở về rồi, Anthony thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng bề ngoài lại bất động thanh sắc, bày ra vẻ mặt giống như đã sớm biết cửa sẽ mở vào lúc này, đi đầu bước vào trong.
Những sinh vật bất tử và tín đồ vây quanh trước thần điện đi theo vào trong.
Từng ngọn đèn lân hỏa trắng xanh bùng cháy, chiếu sáng toàn bộ thần điện, hình dáng nơi này giống hệt Cung điện cõi nghỉ ngơi, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại là Bệ hạ phục chế qua đây rồi.
Mỗi một tòa cung điện đều có cấm chế, nhưng thực tế, những cấm chế này đều không được bật, bởi vì Ange không có nhiều năng lượng như vậy, sinh vật bất tử có thể từ trên không trung trực tiếp bay vào phạm vi của cung điện, nhưng bọn họ không biết, cũng không có ai dám.
Cửa đóng, ngươi lại trèo tường, chưa nói đến việc có mạo phạm hay không, chỉ riêng những cấm chế có thể tồn tại, đã khiến tất cả sinh vật bất tử đều chùn bước, ngoan ngoãn đợi mở cửa.
Cửa vừa mở, tất cả mọi người liền men theo hành lang nối liền các cung điện lớn, lần lượt đi về phía khu vực mà mình hứng thú.
Lúc này, Kent cũng cuối cùng nhớ ra chức trách của mình, lớn tiếng đứng bên cửa chào mời: “Tòa tháp cao cao bên phải, là tháp sách đồng thau, là cung điện thuộc về Thần kiến thức, tín đồ muốn cầu xin kiến thức, có thể đến đó tế tự.”
“Cung điện đầu lâu bên trái, là cung điện của Chúa tể cõi chết, những bộ xương Lich muốn cầu xin thăng cấp, những dũng sĩ muốn bách chiến bách thắng, có thể đến đó tế tự.”
“Hai tòa cung điện phía sau, lần lượt thuộc về Vua kiến tạo và Nữ phù thủy tâm linh, người muốn cầu xin năng lực kiến tạo hoặc hy vọng tâm linh an bình, có thể đến đó xem thử, cung điện ở giữa, là thuộc về Thần Bất Tử, người muốn vĩnh sinh bất tử, có thể đi xem thử, nhưng người không muốn chết thì đừng đi.”
Những ông lão bà lão đang định cất bước chạy như bay về phía cung điện trung tâm toàn bộ đều ngẩn người, khó hiểu hỏi: “Ngươi nói vậy là có ý gì? Người không muốn chết thì đừng đi? Ta chính là không muốn chết mới đi mà, ta muốn vĩnh sinh bất tử.
”
Kent trợn trắng mắt, bực tức nói: “Thần Bất Tử là gì? Đương nhiên là thần của sinh vật bất tử, ngài ấy chỉ có thể phù hộ ngươi sau khi biến thành sinh vật bất tử có thể vĩnh sinh bất tử, nhưng ngươi phải chết rồi mới có thể biến thành sinh vật bất tử…”
Kent còn chưa nói xong, đã bị Anthony kéo mạnh xuống, huých vai một cái đẩy đi đâu không biết, thay vào đó là Thánh nữ nhảy múa kia, chỉ thấy cô ta kích động đứng trên đài cao, lớn tiếng nói: “Chỉ cần niềm tin kiên định, chủ của chúng ta nhất định có thể thỏa mãn mọi nguyện vọng của các người!”
“Nhìn thấy ta chưa? Có người từng nhìn thấy ta, đúng không? Vài giờ trước, ta vẫn còn giống như một con rối gãy nát nằm trên xe ngựa, hiện tại, sự thành kính của ta đã được Thần Bất Tử nhìn thấy, ta, đã có được cuộc sống mới!”
“Chỉ cần niềm tin kiên định, chủ của chúng ta nhất định có thể thỏa mãn mọi nguyện vọng của các người, thanh xuân, sắc đẹp, sức sống, sức khỏe, vĩnh sinh, mọi thứ các người nghĩ đến, đều có thể thực hiện được, bởi vì, chủ của chúng ta, không gì không thể!”
Thánh nữ Celise dùng giọng điệu kích động, thuật lại những lời lẽ mang tính xúi giục cực cao mà Anthony đã dạy cho cô ta, có đôi khi, nội dung lời nói có thể hoang đường một chút, bởi vì thứ bọn họ theo đuổi vốn dĩ là những thứ hoang đường, ví dụ như khôi phục thanh xuân, vĩnh sinh, sắc đẹp, một đêm bảy lần.
Nếu bọn họ lý trí, sẽ theo đuổi những thứ này sao?
Nhưng giọng điệu nhất định phải có sức xúi giục, nếu còn có thể kết hợp với sự thật, thì càng có sức thuyết phục hơn.
Còn có gì sánh bằng một người phụ nữ vốn nằm liệt giường, sờ sờ đứng trước mặt mọi người múa may tay chân kể lại, có sức thuyết phục hơn chứ?
Các tín đồ ùa về phía nơi mà mình khao khát, Kent đã bị Anthony kéo ra phía sau quở trách: “Ngươi cũng quá không chuyên nghiệp rồi, làm cái gì vậy, ngươi là Đại chủ tế a, sao có thể dùng giọng điệu thiếu kiên nhẫn như vậy nói chuyện với tín đồ? Cười, biết không?”
“Không phải kiểu cười này, là mỉm cười, là hiền từ nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm, thân thiết lại khiến người ta kính sợ mỉm cười, ây da, ngươi học theo ta này.”
“Nhớ kỹ biểu cảm này, ngươi là xác sống, ngươi cố định biểu cảm này lại, lúc nào cũng giữ nguyên.”
“Còn nữa, đừng nói cái gì mà không thể, Thần Bất Tử không gì không thể, cho dù để một hòn đá sống lại, chủ của chúng ta cũng có thể làm được, lát nữa sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt.”
“Tín ngưỡng là gì? Tín ngưỡng, là hy vọng của kẻ yếu, Đền thờ Bất Tử của chúng ta vốn dĩ có ưu thế rất lớn, bởi vì trước cái chết, tất cả mọi người đều là kẻ yếu.”
“Ưu thế lớn như vậy còn bị ngươi làm thành ra thế này, nếu không phải mọi người đều quen biết ngươi, ta thật muốn ném ngươi vào ngục linh hồn luyện thêm mấy 100 năm.”
“Ngươi bây giờ quên hết tất cả những thứ trước kia của ngươi đi, chỉ nhớ kỹ ba điều, ‘Chủ của chúng ta không gì không thể’ ‘Chỉ cần niềm tin kiên định mọi thứ đều có thể đạt được’ ‘Đại nhân cứu mạng!’, nhớ kỹ chưa?”
Dưới sự đào tạo khẩn cấp của Anthony, Kent với nụ cười “hiền từ nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm, thân thiết lại khiến người ta kính sợ” treo trên mặt đã ra đời.
Kent là Đại chủ tế, giữ vẻ mỉm cười uy nghiêm là được, truyền bá tín ngưỡng vẫn phải nhờ Thánh nữ tràn đầy nhiệt huyết như Celise.
Tuy nhiên, nếu Kent không phải là Đại chủ tế, tất cả mọi người đều quen biết ông ta, Anthony đã sớm cách chức ông ta rồi, đây căn bản là một tên thần côn không đạt tiêu chuẩn, đừng nói là truyền bá vinh quang của chủ, đặt ông ta ở cửa thương hội, ông ta còn giành không lại thím người đầu bò, có Đại chủ tế như ông ta, Đền thờ Bất Tử có thể phát triển lên được mới là lạ.
Lúc tất cả mọi người đều đang bận rộn, Ange đã nhúng ý niệm vào Lửa thánh xác sống trên bệ Lửa thánh, tế ra Thần cách Bất Tử.
Cậu cảm thấy mình biến thành thần điện, ý niệm vươn ra ngoài, rất nhanh, phạm vi cảm nhận của cậu đã bao phủ hơn nửa bình nguyên, một đầu trong đó thậm chí còn vươn tới nơi tọa lạc của Hội đồng Xác sống— Con mắt cõi chết.
Thần điện có tác dụng mở rộng phạm vi cảm nhận, cậu đã sớm biết rồi, nhưng ở Cung điện cõi nghỉ ngơi không thử ra được, hiện tại vừa thử mới phát hiện, phạm vi mở rộng nhiều như vậy.
Một mảnh bình nguyên tốt biết bao a, không dùng để trồng đồ thì tiếc quá.
Chương 583vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnTiểu Khô Lâu Trồng Rau Khai Hoang Ở Dị Giới– một bộ truyện thuộc thể loạiActionđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận