Chương 417: Phí Chữa Trị Tính Cho Các Ngươi Giá Ưu Đãi

Ở Vực sâu cõi nghỉ ngơi, sinh vật bất tử thượng vị chỉ những kẻ sở hữu tim linh hồn, ví dụ như Xương vàng, Xác sống da sắt, Vua Lich và Thánh giả xác sống, cấp cao hơn còn có Chúa tể cõi chết.

Nhưng ở thế giới này, bởi vì sinh vật bất tử quá nhiều rồi, Xương vàng và Xác sống da sắt đã không thể tính là ‘thượng vị’, chỉ có thể tính là bình thường.

Thượng vị ở đây, là chỉ những tồn tại đỉnh cao sở hữu lãnh địa của riêng mình, có thể áp chế những sinh vật bất tử khác, những tên này không ai không phải là cường hoành vô song.

Nhưng mà, những ma pháp sư xác sống mình đây to gan dám ra ngoài xua đuổi Thủy triều bất tử, không phải là bởi vì những tồn tại đỉnh cao kia, đều đi theo Quân Vương lên trời rồi sao?

Các ma pháp sư xác sống đưa mắt nhìn nhau, từ từ, lặng lẽ, quay đầu bỏ chạy.

Khi ý thức được phía trước có một vị sinh vật bất tử đỉnh cao, có thể trấn áp cả Thủy triều bất tử, bọn họ liền hoảng rồi, đó hoàn toàn không phải là sức mạnh bọn họ có thể chống lại.

Hơn nữa thủ đoạn quỷ dị của sinh vật bất tử quá nhiều rồi, nếu bọn họ bị bắt, sống không bằng chết đều là nhẹ.

Lúc bỏ chạy, tên ma pháp sư xác sống mập mạp chạy ở cuối cùng, hoàn toàn không chú ý tới, có một bàn tay trong suốt thò đến dưới chân hắn, chân trực tiếp giẫm lên đó, thứ trên bàn tay đó bị in lên đế giày của hắn.

Đợi bọn họ chạy xa rồi, Duloken từ từ hiện ra thân hình, nhìn hướng những ma pháp sư xác sống kia biến mất, lẩm bẩm lầm bầm: “Mười mấy pháp sư, vậy mà có thể xua đuổi nhiều sinh vật bất tử như vậy, phép thuật xác sống ở đây có chút thú vị, quay lại tìm các ngươi chơi.”

Thủy triều bất tử mất đi sự khống chế dần dần tản mác ra, bộ xương bất tử rất có ý thức lãnh địa, trong một khu vực, có một bộ xương cường đại, vậy bọn chúng liền nghe lệnh bộ xương này.

Nếu cường độ linh hồn của mọi người đều xấp xỉ nhau, vậy thì đánh một trận, không phân được thắng bại, vậy thì tự mình tản ra.

Lúc trước Ange vừa đến Vực sâu cõi nghỉ ngơi, lượng lớn sinh vật bất tử đi dạo, chính là dùng phương pháp này chung sống với nhau.

Nếu không phải Xác sống nhỏ đi khắp nơi gây chuyện, có thể bây giờ Ange còn đang rúc ở đó hóng gió đấy.

Các bộ xương ngươi chạm ta một cái, ta chạm ngươi một cái, vận động vô trật tự, tản mác ra, không cần mấy ngày, toàn bộ trấn Hoang Mạc và hoang mạc cùng đồng cỏ thưa gần đó, đều sẽ trở thành đại dương của bộ xương.

Trời sáng rồi, ánh mặt trời rải xuống đại địa, các bộ xương chuyển hướng về phía mặt trời mọc, đứng ngây ra một lúc, nhao nhao bắt đầu đào đất, đào ra hố động có thể dung thân trên đất cát, nằm vào trong lại cào cát đắp mình lại.

Nhưng lại có một bộ phận nhỏ bộ xương không đi đào hố, mà là tiếp tục đi dạo khắp nơi, hoàn toàn phớt lờ ánh mặt trời.

Duloken quan sát một lúc, nói: “Ta trước đó liền phát hiện rồi, tổn thương của ánh mặt trời thế giới này đối với sinh vật bất tử, không mạnh bằng chỗ chúng ta, ta còn tưởng là ảo giác, nhưng bây giờ xem ra không phải ảo giác, ánh mặt trời ở đây đối với tổn thương của linh hồn không chí mạng, chỉ là có chút khó chịu mà thôi.”

Negris không phải sinh vật bất tử, không có thể hội thiết thân, cho nên không phát giác được, nghe vậy vì đó mà ngẩn ngơ: “Có sự khác biệt này? Tại sao chứ?”

Duloken dang tay: “Vậy thì không biết rồi, có hai khả năng, mặt trời của thế giới này, và mặt trời chỗ chúng ta không phải là cùng một cái, thứ hai chính là bầu trời có thêm một số thứ chúng ta không phát giác được, làm suy yếu tổn thương của ánh mặt trời đối với linh hồn rồi.”

Negris và Duloken thảo luận một lúc, thảo luận không ra nguyên cớ, đành phải gác sang một bên, thông tin quá ít rồi.

Ngay lúc này, hai nhân loại lén lén lút lút từ hướng hoang mạc mò về, nữ pháp sư mặc pháp bào hào hoa ngoài miệng nghi hoặc nói: “Sao lại tản rồi? Thủy triều bất tử cứ như vậy tản rồi? Bởi vì mặt trời mọc sao?”

“Không nên a, mặt trời mọc liền tản, vậy có thể gọi là Thủy triều bất tử sao?” Mặt Ảo đáp: “Có phải kẻ xua đuổi bọn chúng chạy rồi không?”

“Haiz, mặc kệ đi, dù sao cũng tản rồi, tản rồi thì tốt, hy vọng Tiểu Hắc của ta không sao, bỏ lại nó chạy trốn, ngươi có biết ta đau lòng biết bao nhiêu không.” Nữ pháp sư nghẹn ngào nói.

Mặt Ảo không tiện nói gì, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Vậy ngươi còn chạy nhanh hơn ta.”

Nữ pháp sư nhìn thấy ngựa đen bình an vô sự, kích động hét chói tai nhào tới: “Tiểu Hắc Tiểu Hắc, quá tốt rồi, ngươi không sao —— A! Các ngươi là người nào? Là các ngươi xua đuổi Thủy triều bất tử có phải không!”

Nhìn thấy Ange và Duloken phía sau ngựa đen, nữ pháp sư cảnh giác lên, trên người dâng lên chấn động ma lực cuồn cuộn.

Ánh mắt Ange nháy mắt khóa chặt trên người nàng ta.

Nhưng trước khi hỏa lực của Ange phóng ra, Mặt Ảo một tay bịt miệng nữ pháp sư, cười gượng xin lỗi: “Hiểu lầm hiểu lầm, ngại quá, đừng trách.”

Vừa nói vừa kéo nữ pháp sư xuống, gấp gáp nói: “Ngươi điên rồi sao, nhìn cho rõ một chút, đó là một bộ xương xám, làm sao xua đuổi Thủy triều bất tử? Một người khác là nhân loại, trước khi thủy triều đến ta đã gặp hắn rồi, không liên quan đến thủy triều.”

Nữ pháp sư giãy ra khỏi tay Mặt Ảo, khiếp sợ nói: “Ngươi vậy mà bịt miệng ta? Ngươi vậy mà dám mạo phạm ta?”

“Ây da, tiểu thư Tina tôn quý, ta không phải là sốt ruột sao, không phải cố ý, xin lỗi xin lỗi.” Mặt Ảo vội vàng xin lỗi.

“Hừ, trở về phạt ngươi rửa chuồng ngựa.” Tina chỉnh lý pháp bào của mình, ác độc nói, đối với một quý tộc nữ sĩ mà nói, bị thủ hạ bịt miệng kéo lê như vậy là sự mạo phạm cực lớn, rửa chuồng ngựa tính là nhẹ rồi.

“Không phải bọn họ xua đuổi thủy triều, vậy ngươi sợ cái gì? Vậy mau bảo bọn họ cứu Tiểu Hắc của ta lên a.” Tina nói.

Mặt Ảo cười khổ lên, vị tiểu thư Tina này bản tính không xấu, nhưng từ nhỏ được người ta nuôi trong hũ mật, một chút ý thức nguy hiểm cũng không có.

Hai người này mặc dù không phải người xua đuổi thủy triều, nhưng có thể còn đáng sợ hơn những người xua đuổi thủy triều kia.

Huống hồ nơi này hoang sơn dã lĩnh, người theo đuổi của nàng lại chỉ còn lại một mình mình, lỡ như mình không bảo vệ được nàng, nàng không sợ bị người ta vòng vòng xoa xoa sao?

Kiêu ngạo hống hách cũng phải xem thời cơ, không phải ai cũng ăn bộ đó của quý tộc tiểu thư nàng.

Nghĩ nghĩ, Mặt Ảo hỏi: “Tiểu thư Tina, ngươi có tiền không?”

“Hả? Tiền? Có a, cần tiền làm gì?” Tina sờ lên eo, sờ ra một tấm thẻ bạch kim.

Mặt Ảo thở dài một hơi: “Mệnh giá quá lớn rồi, thối không được, có tiền lẻ không?”

Một tấm thẻ bạch kim tương đương một vạn ma tinh, mua lại toàn bộ trấn Hoang Mạc phương viên mấy trăm km, cũng không dùng tới một vạn ma tinh, nơi này quá hẻo lánh rồi, đất không đáng tiền.

Tina lắc lắc đầu.

Mặt Ảo đau lòng sờ sờ ví tiền của mình, nói: “Ngươi cất thẻ đi, dùng tiền quỹ đen của ta, tiểu thư Tina, trở về ngươi phải bù cho ta, đây là ta vất vả lắm mới tiết kiệm được.”

“Hả? Tiền lương của ngươi đâu? Cha ta phát tiền lương cho các ngươi không thấp a, tại sao không tiết kiệm được? Dùng thẻ của ta không được sao?” Tina không hiểu hỏi.

“Haiz, bị người đầu hổ trong nhà ngậm đi rồi, mệnh giá thẻ của ngươi quá lớn rồi, vốn dĩ không cướp cũng muốn cướp ngươi rồi.” Nói xong lại dùng âm lượng Tina nghe không thấy lẩm bẩm một câu: “Nếu không phải người nhà đều ở nhà ngươi, ta đều muốn cướp ngươi bỏ trốn rồi.”

An ủi Tina, Mặt Ảo đi tới trước mặt Duloken thi lễ nói: “Xin chào, vị bằng hữu này, lại gặp mặt rồi, có thể nhờ ngài giúp một việc, giúp ta cứu chữa ngựa của tiểu thư nhà ta, có được không? Chúng ta có thể chi trả thù lao.”

Duloken không tỏ rõ ý kiến nhìn Ange một cái, thuận miệng hỏi: “Xương của ngựa gãy rồi, ngươi định cứu thế nào?”

“Ta hy vọng khiêng nó lên, dùng ván gỗ cố định chỗ gãy xương, lại dùng phép thuật hệ Thủy trị liệu.” Mặt Ảo nói.

“Ý của ngươi là bảo chúng ta khiêng nó lên?” Duloken thần sắc kỳ lạ nói.

Mặt Ảo gật gật đầu.

Duloken lấy ra Gậy hóa vàng vung vung, đất cát dưới thân ngựa đen trước tiên là đông cứng, lại vung một cái, chỗ chân trước ngựa đen bị thương sụt xuống một cái hố lớn, chân trước bị thương lập tức liền lơ lửng rồi.

“Như vậy không tốt hơn sao?” Duloken nói.

Không phải là muốn một không gian có thể thao tác sao, tại sao phải ngốc nghếch khiêng ngựa lên?

Mặt Ảo ngẩn ngơ, liếc mắt nhìn Tina một cái, không hẹn mà cùng cảm thấy mình giống kẻ ngốc.

Lúc này Duloken lại nói: “Phép thuật hệ Thủy trị liệu cần tốn thời gian quá lâu rồi, có muốn thử phép thuật Thánh Quang không? Phí chữa trị tính cho các ngươi giá ưu đãi, thế nào?”

PS: Bù cho hôm qua, đợi một chút còn một chương nữa, hôm qua uống thuốc xong đỡ hơn một chút, nhưng đau âm ỉ, không tập trung được sự chú ý, cho nên đi ngủ rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...