“Chuyện này phải làm sao đây.” Anthony vừa mừng rỡ vừa khổ não nói: “Lại còn hiển linh thần tích cho các vị thần Ánh Sáng nữa, rõ ràng là đại nhân nhà chúng ta thi triển thần tích mà.”
Anthony có thể thuyết phục những giáo sĩ kia, bởi vì bọn họ rất rõ, trong các vị thần không có ai có thể làm đẹp chữa hói đầu, không có ai dạy người ta phát tài, càng không phát Đậu Elf.
Nhưng dân chúng bình thường không biết a, có biết cũng sẽ không quan tâm, bọn họ cảm thấy vị thần mình tín ngưỡng không gì không làm được, ngược lại sẽ càng kiên định đức tin của mình hơn.
Trong 1300000 người ở Thành phố Ánh Sáng, chỉ có chưa tới mười vạn là giáo sĩ, phần còn lại đều là dân chúng bình thường, một số là tín đồ, một số là thương nhân thợ thủ công.
Nhưng bất kể bọn họ có thân phận gì, sau trận thần tích này, Thần Ánh Sáng đều có thêm năm sáu mươi vạn tín đồ cuồng nhiệt và thành kính.
Thần tích như vậy, phạm vi liên quan rộng lớn, số người cảm nhận được nhiều, đều vượt qua bất kỳ thần tích nào trong lịch sử.
Đại đa số tín đồ, cả đời đều không có cơ hội cảm nhận được thần tích, đều là truyền miệng, nghe đồn, sau khi quen thuộc rồi, mới trở thành tín đồ.
Những tín đồ như vậy gọi là tín đồ hời hợt, tín ngưỡng trong cuộc sống của bọn họ đã biến thành một thói quen, bình bình đạm đạm, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Một số tín đồ từng trải nghiệm hiệu quả của thần thuật, từng thấy nước thánh tinh khiết, từng chữa trị một số bệnh vặt đau nhức nhỏ, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trên thế giới này, sức mạnh siêu phàm nhiều vô số kể, ma pháp đấu khí giả kim thuật phù phép chế thuốc rèn đúc vân vân và mây mây, những thứ kỳ diệu có rất nhiều, không đến mức khiến mọi người phải chấn động.
Chỉ có những chuyện đặc biệt kỳ diệu và khó tin, mới có thể trở thành thần tích, nhưng hơn 1000 năm nay, thần tích do Ánh Sáng giáng xuống chỉ đếm trên đầu ngón tay, rất nhiều trong số đó còn là làm giả.
Đừng tưởng làm giả rất khó, trong trường hợp có ảo thuật, thần tích giả được tạo ra, tín đồ bình thường căn bản không thể phân biệt được.
Thế nhưng, có thể giống như Thành phố Ánh Sáng, khiến mấy 100000 người đều có trải nghiệm thiết thực như vậy, thì chưa từng có một lần nào.
Đừng nói mấy 100000 người, mấy 10000 người cũng rất khó.
Thế là mấy 100000 người này, triệt để biến thành tín đồ ngoan đạo, loại tín đồ từng đích thân cảm nhận được thần tích này, vừa nhớ lại cảnh tượng thần tích xảy ra, liền bất giác trở nên cuồng nhiệt, niềm tin vô cùng kiên định.
Mấy chục vạn tín đồ như vậy, còn quý giá hơn cả mấy ngàn vạn tín đồ hời hợt, bởi vì bọn họ kiên định tin tưởng vào vị thần của mình, tuyệt đối sẽ không giống như tín đồ hời hợt bán tín bán nghi, chột dạ dao động.
Nếu trong số đó lại sinh ra một nhóm cuồng tín đồ, thậm chí có thể viết lại toàn bộ hệ thống sức mạnh của các vị thần.
Giống như Oak định nghĩa Lá chắn ánh sáng và Ánh nhìn thiêu đốt, ca sĩ thiến Sonlid định nghĩa Trọng sinh, tác dụng của một cuồng tín đồ còn lớn hơn mấy vạn tín đồ hời hợt.
Bây giờ, những tín đồ từng cảm nhận được thần tích này đã tăng thêm mấy chục vạn, hơn nữa bọn họ kiên định cho rằng, đó là thần tích do Ánh Sáng giáng xuống.
Chuyện này phải làm sao đây, đau đầu quá.
Negris lại đau lòng: “Thần tích quy mô lớn như vậy, ngươi lại tiêu hao bao nhiêu thần lực rồi? Không phải lỗ chết rồi chứ? Toàn bộ gia tài của ngươi cũng không đủ để tiêu hao như vậy đâu.”
Negris quá rõ sự tiêu hao của thần kỹ, bất kể là mọc tóc, phát tài, hay Đậu Elf vô trung sinh hữu, đều phải tiêu hao thần lực, “làm đẹp” thì càng ghê gớm hơn, nếu cần dùng đến Mỹ Thần Quyền, thì thần lực tiêu hao phải tính bằng vạn, còn phải nghỉ ngơi 3 tháng.
Thần tích lan rộng đến mấy 100000 người, phải tiêu hao bao nhiêu thần lực chứ?
Negris suy nghĩ một lúc, mới hiểu được ý nghĩa câu nói này của Ange: “Ý ngươi là, ngươi sử dụng sức mạnh của thần cách Ánh Sáng? Kẻ ngoan đạo mới được chữa trị? Sức mạnh bọn họ dâng hiến nhiều hơn mức tiêu hao, cho nên thần cách Ánh Sáng cũng không lỗ?”
Ange gật gật đầu.
“Ái chà, được đấy, có khái niệm chi phí rồi, biết không thể làm ăn lỗ vốn.” Negris nhịn không được tán thưởng, sau đó lập tức nhận ra một điểm: “Ngươi có thể sử dụng sức mạnh của thần cách Ánh Sáng sao?”
Ange gãi gãi đầu, không biết giải thích thế nào.
Trong không gian ý thức của thần cách Ánh Sáng, tất cả sức mạnh đều là của thần cách, quy tắc vận hành của sức mạnh, cũng là của thần cách Ánh Sáng, cậu chỉ cụ thể hóa một số thần linh ra thôi.
Thần, đại diện cho pháp tắc, những pháp tắc này, phù hợp với quy tắc của không gian ý thức, cho nên mới sinh ra thần tích.
Nói cậu có thể sử dụng sức mạnh của thần cách Ánh Sáng, cũng đúng mà cũng không đúng, kiểu “sử dụng” này là gián tiếp.
Nếu cậu không có nhiều thần phụ thuộc và thần cách phụ như vậy, không hiểu rõ những pháp tắc này, thì không thể cụ thể hóa ra trong không gian ý thức. Nếu những hình bóng niềm tin đó không phù hợp, cũng không thể sinh ra thần tích.
Đây đều là kiến thức của Long Thần, bản thân Ange hiểu, nhưng làm sao giải thích cho người khác nghe đây? Quá khó.
Nhìn bộ dạng vò đầu bứt tai của cậu, Negris liền biết tình hình thế nào rồi, bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, ta không hỏi nữa, cẩn thận cái đầu nhỏ của ngươi nổ tung mất, vậy sau này ngươi còn có thể sử dụng sức mạnh của thần cách Ánh Sáng không?”
Ange gật gật đầu, sau đó dang rộng hai tay.
Chỉ thấy sau lưng cậu xuất hiện Vòng sáng chiếc cân, cánh tay vươn ra Thánh giá bình đẳng, kết hợp thành một chiếc cân hoàn chỉnh.
“Ủa? Ngươi ngưng tụ thần cách chiếc cân rồi sao?” Tất cả mọi người ồ ạt xúm lại, mạnh mẽ vây xem thần cách mới của Ange.
“Đúng là Thánh giá bình đẳng, đây đúng là một món đồ tốt, năm xưa Bệ hạ chính là chê thứ này quá tởm lợm, cho nên mới không thèm để ý đến các vị thần Ánh Sáng, nếu không thì, Bệ hạ một ngón tay là đè chết hắn rồi.” Đại hiền triết nói.
Quả thực khá tởm lợm, cho dù Quân Vương Bất Tử có thể một đấm đánh nổ hắn, nhưng bản thân cũng sẽ nổ tung, kẻ ngu mới bằng lòng đồng quy vu tận với hắn.
Đương nhiên, cũng chỉ tởm lợm một chút thôi, nếu thực sự muốn xử hắn thì vẫn có cách, ví dụ như ném một phân thân qua đó, chỉ là các vị thần Ánh Sáng năm xưa, không đủ để trở thành mối đe dọa của Quân Vương Bất Tử, cho nên Quân Vương mới lười để ý đến bọn họ mà thôi.
Cuối cùng khi cần dọn dẹp các vị thần, một mệnh lệnh ban xuống, các vị thần đã bị dọn dẹp chẳng còn lại mấy mống.
Mọi người đang nghiên cứu Thánh giá bình đẳng, một tia sáng màu đỏ không biết từ đâu lọt vào.
Nơi này chính là cốt lõi của Thiên đường thần thánh, trói buộc thần cách Ánh Sáng ba ngôi, làm sao có thể có ánh sáng lọt vào được?
Mọi người nghiên cứu nửa ngày, suy đoán có thể là ánh sáng bên ngoài, thế là tập thể quay lại vị trí thần điện, lúc này, toàn bộ Thiên đường thần thánh, đã bị một lớp ánh sáng đỏ nhạt bao phủ, loại ánh sáng này truyền đến từ Hư không bên ngoài.
Xuyên qua bức tường Thiên đường trong suốt nhìn ra ngoài, chỉ thấy một quả cầu ánh sáng màu đỏ xuất hiện trong Hư không, tỏa ra ánh sáng đỏ rực, chiếu sáng toàn bộ Hư không, cũng chiếu sáng Thiên đường thần thánh và con đường vĩnh hằng thon dài kia.
“Nó đang tiến lại gần sao? Sao ta có cảm giác nó ngày càng sáng?” Duloken nhíu mày hỏi.
Negris gật gật đầu: “Đúng vậy, nó đang tiến lại gần với tốc độ cao, ánh sáng đỏ đang mạnh lên, sức xuyên thấu của loại tia sáng màu đỏ này rất mạnh, cho nên chúng ta mới có thể nhìn thấy nó trong lõi kín, người bình thường không nhìn thấy loại tia sáng màu đỏ này, Goblin gọi nó là tia hồng ngoại.”
“Tại sao lại đột nhiên xuất hiện một tia sáng đỏ như vậy?” Đại hiền triết nghi hoặc hỏi.
Mọi người đang vắt óc suy nghĩ, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong linh hồn mọi người: “Bão táp tín ngưỡng?!”
Chương 397vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnTiểu Khô Lâu Trồng Rau Khai Hoang Ở Dị Giới– một bộ truyện thuộc thể loạiActionđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận