Chương 3: Xác Sống Nhỏ

Con người chết rồi, Ange cũng phát hiện mình không về được nữa. Lớp màng ánh sáng biến thành đồ trang sức bằng da phép thuật đeo trên cổ tay cậu, nhưng làm thế nào để biến đồ trang sức bằng da trở lại thành lớp màng ánh sáng thì cậu lại không biết.

Đối với việc không về được, Ange không có quá nhiều suy nghĩ. Nơi này chẳng khác gì Cung điện cõi nghỉ ngơi, cũng tĩnh mịch hoang lương như vậy, điểm khác biệt duy nhất là, ở đây còn có những bộ xương khác.

Con người chết chưa được bao lâu, đằng xa đã có một bộ Xương khô lảng vảng đi tới. Nó lảo đảo bước tới trước, hốc mắt trống rỗng luôn dán chặt vào thi thể con người, dường như thi thể có thứ gì đó thu hút nó.

Nhưng khi đến gần phạm vi khoảng 30 mét, bộ Xương khô chợt dừng bước, có chút nghi hoặc nghiêng đầu quay về hướng Ange, hốc mắt trống rỗng rơi vào người Ange.

Chỉ thấy ngọn lửa linh hồn trong hốc mắt lay động một trận, bộ Xương khô quay người, dùng tốc độ nhanh hơn lảng vảng đi về nơi khác.

Bộ xương có phân chia cấp bậc, cấp bậc của Ange cao hơn bộ Xương khô này rất nhiều, trực tiếp dọa đối phương chạy mất.

Cứ như vậy, Ange ở lì tại chỗ, một buổi chiều đã dọa chạy mười mấy bộ Xương khô và Xương trắng. Sau đó giống như đã trao đổi thông tin, phân chia lại phạm vi thế lực, không còn bộ xương cấp thấp nào lảng vảng về hướng Ange nữa.

Ange đào một cái hố, tạm thời định cư lại. Lương thực trên xe đẩy tay được cậu đào một cái hố khác chôn xuống.

Phải nói là, hố đào rất kịp thời. Lúc chập tối, Ange để ý thấy những bộ xương lảng vảng đằng xa không hẹn mà cùng bắt đầu đào hố, thi nhau tự chôn mình xuống, sau đó gió bắt đầu nổi lên.

Gió, là Ngọn gió cõi nghỉ ngơi.

Ngọn gió cõi nghỉ ngơi là cội nguồn thúc đẩy sự sống của mọi sinh vật ở vùng đất chết chóc. Nó mang lại sinh mệnh cho thi thể, hài cốt, mảnh vỡ linh hồn rải rác khắp nơi, nuôi dưỡng chúng thành bộ xương, Lich và sinh vật cõi chết. Nhưng nếu có chút bất kính với nó, nó cũng sẽ tàn nhẫn phá hủy tất cả.

Là sinh vật cõi chết, nếu phơi mình dưới sự thổi quét của Ngọn gió cõi nghỉ ngơi trong thời gian dài, linh hồn sẽ từ từ đông đặc, khô cạn, sau đó tiêu vong. Ngay cả Vua Lich Xương vàng mạnh mẽ nhất cũng không ngoại lệ, điểm khác biệt chỉ là bọn họ trụ được thời gian lâu hơn mà thôi.

Ange nằm trong cái hố lõm xuống, lắng nghe tiếng rít gào của Ngọn gió cõi nghỉ ngơi, linh hồn dần dần bình tĩnh lại. Ngọn gió cõi nghỉ ngơi có tác dụng xoa dịu linh hồn, chỉ cần không bị thổi trúng trực diện thì sẽ không gây ảnh hưởng đến linh hồn.

Nằm trong hố, Ange tò mò thò một ngón tay ra, đưa vào trong cơn gió lạnh lẽo đó. Ngọn gió cõi nghỉ ngơi giống như sương mù xám xịt thổi qua ngón tay cậu, tạo thành từng luồng khí xoáy, mà toàn bộ bàn tay cậu dưới sự thổi quét của gió cũng trở nên trắng bạc như kim loại.

Dưới sự thổi quét của gió, một luồng khí tức lạnh lẽo uốn lượn từ bàn tay đi xuống, truyền thẳng vào trong ngọn lửa linh hồn của cậu, khiến cậu có một cảm giác lớn mạnh như đang cắn nuốt linh hồn, điều này làm tinh thần cậu chấn động.

Những bộ xương như cậu, cách tốt nhất để lớn mạnh bản thân chính là cắn nuốt linh hồn của đồng loại. Tuy nhiên cậu là một bộ xương trồng rau, không cần phải lớn mạnh linh hồn của mình, huống hồ Cung điện cõi nghỉ ngơi nay chỉ còn lại một mình cậu, không có đồng loại cho cậu cướp đoạt.

Thế nhưng, lớn mạnh bản thân là bản năng của mỗi linh hồn. Sau khi thử nghiệm, Ange liền có cảm giác muốn ngừng mà không được, nhịn không được thò cả hai tay ra ngoài.

Một đêm trôi qua, trời tờ mờ sáng, Ngọn gió cõi nghỉ ngơi ngừng lại.

Ange cảm thấy linh hồn mình ngưng thực hơn không ít, lớn mạnh bao nhiêu thì không biết, nhưng xương cốt lại thay đổi chóng mặt.

Những chỗ lồi lõm ít đi rất nhiều, một số lỗ hổng lớn cũng thu nhỏ lại, lỗ hổng nhỏ thì trực tiếp bị lấp đầy, giống như được trét bột bả vậy.

Thổi gió thêm vài lần, hình như không cần thay xương nữa rồi, Ange thầm nghĩ.

Bò ra khỏi hố, Ange phát hiện thi thể con người hôm qua biến mất rồi. Ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện hắn đã bị thúc đẩy thành một Xác sống, đang lảo đảo nhích đi nơi khác.

Ange chạy tới kéo nó về. Xác sống nhỏ sợ chết khiếp, còn tưởng Ange muốn ăn thịt nó, gào gào giãy giụa.

Đáng tiếc, ngay cả Xương khô và Xương trắng cũng bị Ange dọa chạy, huống hồ nó là một Xác sống nhỏ mới ra đời, rất nhanh đã bị Ange lột sạch sành sanh.

Thứ lột ra là vật dụng thuộc về con người: một chiếc túi đeo chéo bằng da, một bình nước rỗng, một thanh trường kiếm. Trong túi đeo chéo có một tấm bản đồ, vài đồng bạc, không có thứ gì có thể chứng minh thân phận của hắn.

Nói cách khác, tại sao con người này lại đến đây? Khởi động trận pháp dịch chuyển thế nào? Có thể mãi mãi trở thành một bí ẩn. Nếu bản thân Ange không thể làm rõ cách sử dụng đồ trang sức bằng da phép thuật, cậu có thể sẽ vĩnh viễn không về được.

Ange nhìn những chỗ lồi lõm trên xương cốt đã nhẵn nhụi hơn rất nhiều, hình như… không về được cũng không phải chuyện xấu.

Vì nguyên nhân của Ngọn gió cõi nghỉ ngơi, Ange an tâm định cư lại trên vùng hoang dã này. Mỗi ngày tắm mình trong sự thổi quét của Ngọn gió cõi nghỉ ngơi, liên tục lớn mạnh linh hồn của mình.

Tên Xác sống nhỏ mới ra đời đó dần dần quen thân với Ange. Lúc đầu khi Ange kéo nó đi, dọa nó sợ gần chết, tưởng mình sắp bị ăn thịt. Ai ngờ sau khi bị lột sạch, Ange liền không thèm để ý đến nó nữa.

Một con Xác sống nhỏ mới ra đời may mắn thoát chết, mờ mịt lảng vảng khắp nơi, cho đến khi Ngọn gió cõi nghỉ ngơi thổi lên.

Nó mới ra đời làm sao chịu nổi sự sắc bén của Ngọn gió cõi nghỉ ngơi, gào gào theo bản năng đào xuống đất, muốn đào ra một cái hố chui vào. Nhưng theo tốc độ đào hố của nó, hố chưa đào xong, linh hồn e rằng đã bị thổi tan rồi.

May mà cái hố của Ange cách nó không xa, đội gió qua đó kéo nó vào trong hố.

Ange so với Xác sống nhỏ mà nói thì quá mạnh mẽ, ngồi xổm trong cùng một cái hố tràn đầy cảm giác áp bức, dọa nó gào gào bò ra ngoài. Nhưng vừa thò đầu ra, đã bị cơn gió lạnh lẽo thổi rụt về, cuối cùng ôm đầu co ro ở vị trí ngoài rìa nhất trong hố, run lẩy bẩy.

Ange không để ý đến nó, tự mình thò tay ra ngoài, dẫn dắt luồng khí tức lạnh lẽo đó. Đợi trời vừa sáng, Ngọn gió cõi nghỉ ngơi ngừng lại, Xác sống nhỏ liền không chờ nổi bò ra ngoài.

Lần này, Xác sống nhỏ quyết định tránh xa nơi đáng sợ này. Nhưng vừa đi được 30 mét, đã bị một bộ xương lảng vảng khác đuổi về.

Phạm vi 30 mét vuông này đã trở thành lãnh địa của Ange. Xác sống nhỏ ở bên trong, Ange sẽ không quản nó. Một khi nó rời khỏi phạm vi này, linh hồn mới ra đời chính là thức ăn non nớt ngon lành nhất, ai cũng có thể bắt nạt nó.

Bị những bộ xương khác xua đuổi vài lần, Xác sống nhỏ nhận ra, những nơi khác còn đáng sợ hơn nơi này.

Chập tối buông xuống, Ngọn gió cõi nghỉ ngơi thổi lên, Xác sống nhỏ không có khả năng tự đào hố cho mình, run rẩy quay về hố của Ange.

Nó cứng cổ luôn liếc nhìn Ange, thấy Ange không để ý đến nó, nó liền rụt vào một chút, vẫn không để ý đến nó, nó lại rụt vào thêm một chút. Cứ rụt mãi đến góc tối hôm qua ở, ngay cả tư thế cũng giống hệt hôm qua, ôm đầu, chỉ là không còn run lẩy bẩy nữa.

Sáng sớm hôm sau, nó lại không chờ nổi bò ra ngoài. Nhưng đến chập tối, chưa đợi Ngọn gió cõi nghỉ ngơi thổi lên, nó đã sớm bò vào trong hố, không còn ôm đầu nữa, mà tò mò quan sát Ange, thậm chí bắt chước thử thò bàn tay ra ngoài hố.

Tất nhiên, hành động lỗ mãng này, khiến linh hồn của nó bị luồng khí tức lạnh lẽo gột rửa một trận tơi bời.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...