Tất cả những Tinh Duệ vừa lẩm nhẩm tên của Cổ Mạn Xà ngay lập tức phát hiện tinh thể trắng trong cơ thể mình nứt nẻ, hình hài vỡ vụn, sau đó trơ mắt nhìn bản thân dần dần tan biến.
Những Tinh Duệ chưa kịp gọi cái tên này bị sự biến đổi của đồng loại dọa cho giật nảy mình, hoảng hốt nhìn quanh quất, cố gắng tìm hiểu xem thứ gì đang tấn công đồng bọn của mình.
Nhưng chúng căn bản không thể phát hiện ra kẻ nào đang ra tay, cũng không nhìn thấy điểm gì bất thường, thứ duy nhất khác lạ chính là sợi dây leo khổng lồ vừa nứt ra trên thân Vạn Giới Thần Thụ.
Nếu Vạn Giới Thần Thụ là một cái cây khổng lồ chọc trời, thì đám Tinh Duệ chỉ là một bầy kiến bò trên thân cây. Tầm nhìn của chúng thậm chí không thể bao quát toàn bộ gốc gác của cái cây này. Cảnh tượng lúc này lọt vào mắt chúng giống hệt như bầu trời đang nứt toác ra, và một nửa bầu trời rách nát đó biến thành một sợi dây leo.
Dời ánh mắt nhìn lại sợi dây leo, cái tên xa lạ kia một lần nữa lại nổi lên trong ý thức của đám Tinh Duệ.
“Ta… Ta rõ ràng không biết thứ này, tại sao ta lại biết tên của nó, Cổ Mạn Xà?” Một tên Tinh Duệ nói với đồng bọn.
Cái tên Cổ Mạn Xà vừa thốt ra, tên Tinh Duệ đang nói chuyện ngay lập tức bắt đầu vỡ vụn.
Tốt rồi, bây giờ thì đồng bọn của nó rốt cuộc cũng biết thứ gì khiến mọi người chết nát thây, nó sợ hãi hét lên chói tai: “Đừng gọi cái tên đó, đừng gọi tên nó ra!”
Vài tên Tinh Duệ ở cách quá xa, nghe không rõ ràng, chỉ loáng thoáng nghe được cái tên, liền nghi hoặc hỏi lại: “Tên á? Tên gì cơ? Cổ Mạn Xà?”
Lại vỡ nát thêm một đứa.
Trong tình cảnh trôi đi mất gần một nửa số lượng, bọn Tinh Duệ rốt cuộc cũng biết cái tên nào không được phép gọi, thi nhau ngậm chặt miệng lại.
Negris tâm địa khá hiền lành, nhìn không nổi cảnh tượng này, có chút buồn bực nói: “Chúng ta nên bảo bọn chúng đừng gọi cái tên đó nữa.”
“Tên nào cơ?” Anthony hỏi.
“Cổ Mạn Xà đó.” Negris đáp.
“Ồ, Cổ Mạn Xà ấy hả, rồi người ta vỡ vụn luôn, chẳng cần đợi đến bây giờ.” Anthony dang hai tay: “Ngươi bảo người khác đừng gọi một cái tên mà họ chưa từng nghe qua. Vốn dĩ họ đâu biết tên đó, ngươi nói cho họ nghe, lỡ một ngày nào đó rảnh rỗi sinh nông nổi lẩm nhẩm một câu, rồi lại nát bươm, vậy thì tính sao?”
“Ờ… Chúng ta có thể không nhắc cụ thể tên gì, chỉ bảo chúng đừng gọi cái tên tự dưng mọc ra trong đầu là được mà.” Negris vớt vát.
Silver Coin xen vào: “Có đấy, lúc nãy khi Anthony đại nhân nói với ta, ta đã cho người liên lạc với những mối làm ăn của ta rồi, dặn bọn họ đừng có kêu bậy kêu bạ mấy cái tên không đâu. Đáng tiếc, chắc nhiều người bỏ ngoài tai.”
“Không lọt lỗ tai thì thôi vậy, đây là số mệnh của bọn chúng. Từ khoảnh khắc sinh ra, chúng đã bị đánh dấu lệnh cấm rồi. Ngoại trừ đại nhân, không ai cứu được bọn chúng cả. Nhưng đại nhân đào đâu ra lắm tinh thể trắng thế để mà đi cứu từng đứa chứ.” Anthony thở dài.
Trong lúc họ còn đang tán gẫu, cơ thể chính của Cổ Mạn Xà đã hoàn tất việc tách rời một phần, nửa thân trên của nó bong ra khỏi bề mặt Vạn Giới Thần Thụ.
Lúc này mọi người mới phát hiện nó quấn chặt đến mức nào. Khúc cây của Vạn Giới Thần Thụ bị nó siết quắt lại như bánh quẩy, mọc xoắn ốc vặn vẹo.
Nhưng Gebao hoàn toàn không để ý đến tình hình bên ngoài. Nó đã bị rượt đuổi đến mức cuống cuồng chạy càn, chỉ biết cắm đầu lủi trái lách phải không ngừng nghỉ trong biển lửa đỏ sục sôi.
Hơn mười con Khôi Xà bao vây khoảng không xung quanh, không ngừng cắm rễ sâu vào lớp lửa nóng chảy. Chúng chẳng thèm bận tâm đến việc ngọn lửa thiêu rụi rễ cây của mình, dốc toàn lực nhốt chặt Gebao trong một khoảnh đất nhất định.
Sợi dây leo vừa tách ra lắc lư chao đảo, ngoe nguẩy đung đưa, rồi chầm chậm quất xuống vũng lửa đỏ.
Bởi vì hành động của Cổ Mạn Xà, toàn bộ Vạn Giới Thần Thụ đã rung bần bật đến mức không ai đứng vững nổi. Biên độ đu đưa vặn vẹo lớn đến mức, từng chiếc lá tát qua tát lại y hệt một cái bạt tai khổng lồ.
Ange xách cổ mọi người dùng Tinh Di chuyển dời lên bầu trời cao hơn, tiếp tục ngó xuống.
Nhìn từ trên cao, động tác của sợi dây leo khổng lồ trông có vẻ rất chậm chạp.
Thế nhưng với thân hình to lớn nhường ấy, mỗi lần vung vẩy đều tạo ra một khoảng bao phủ cực kỳ khủng khiếp. Cái cách nó từ từ vụt xuống làm Ange nhớ đến chiêu Thuấn Tức Chi Tiên của mình.
Thân của dây leo chầm chậm tăng tốc, nhưng phần ngọn của nó đã lao đi với tốc độ xé gió. Đợi đến lúc nó sắp nện xuống mặt lửa, Ange chỉ cảm thấy toàn bộ tầm nhìn chớp lóe lên một cái, có thứ gì đó rực sáng chói lòa vừa sinh ra, xẹt qua trong nháy mắt.
Sợi dây leo khổng lồ chọc thủng ranh giới của cái “chớp lóe” ấy, phần ngọn đột ngột rít lên, hung hăng quất thẳng vào biển lửa.
Toàn bộ Thần Tinh đều run rẩy một cái. Chỗ bị dây leo quất trúng ngay lập tức lõm xuống thành một cái hố khổng lồ. Lấy cái hố này làm tâm điểm, một vòng gợn sóng tản ra tứ phía, ép cho đám lửa xung quanh phồng rộp lên, cuối cùng “bùm” một tiếng nổ tung tóe.
Bề mặt Thần Tinh xuất hiện một vết lõm còn to hơn cả đường kính của toàn bộ Vạn Giới Thần Thụ. Chỗ lửa đỏ từng tồn tại ở đây đã bị sợi dây leo quất văng bạt mạng ra xung quanh. Dưới sức đùn đẩy, một cơn gợn sóng khổng lồ đang lan rộng ra toàn cõi Thần Tinh, bề mặt biển lửa ở những nơi khác liền đón nhận một cơn “sóng thần” khổng lồ cao tới hàng chục nghìn cây số.
Độ chói của toàn bộ Thần Tinh đột ngột tăng vọt lên bốn cấp. Nếu như chói thêm một cấp đã đủ gây ra thảm họa ánh sáng, thì ánh sáng lóe lên lúc này đủ sức bưng tới thảm họa gấp hàng trăm lần. Bởi vì cái thứ này giống hệt như động đất vậy, cứ tăng một cấp thì độ sáng lại nhân lên gấp mười.
Đám sinh vật sống trên cõi này e rằng sắp sửa ập đầu vào một kiếp nạn tày trời, chẳng biết Thế Giới Thụ có gánh còng lưng nổi hay không.
Còn bên trong cái hố to tướng do dây leo vụt ra, mọi thứ đã bị thổi bay sạch sành sanh. Bao gồm cả cái bóng màu xanh lá kia, cùng với vô số rễ cây đang quây bắt chằng chịt, tất cả đều bốc hơi không còn một mống.
Chẳng có thứ gì chui qua lọt đòn tấn công cạn tàu ráo máng cỡ này. Cần quái gì kỹ xảo, cứ thẳng tay quất một roi xuống, nào là biển lửa, khoảng không, hay người khổng lồ Tinh Viêm, hết thảy mọi thứ đều tan thành tro bụi ngay trong giây phút ấy, có co giò chạy cũng chạy không thoát.
Ngươi muốn chui rúc trốn tìm trong rừng cây rậm rạp hả, người ta lại trực tiếp đập nát bét luôn cả cõi trời đất. Khắp cái vùng bị đòn đánh đó bao phủ, Gebao dù có vắt kiệt sức bú sữa mẹ ra mà chạy thì cũng đừng hòng chui lọt.
Lũ Tinh Duệ sống sót nhìn thấy cảnh này mà trố mắt há mồm. Bọn chúng ngây ra như phỗng, nhìn chằm chằm sợi dây leo khổng lồ chầm chậm rút ra khỏi hố lửa, chầm chậm dựng ngược lên, rồi chầm chậm quấn quanh người Vạn Giới Thần Thụ, thoắt cái đã khôi phục lại dáng vẻ y như cũ.
Chỉ là tất cả mọi người đều hiểu rõ, mọi chuyện đã không còn giống như xưa nữa.
Bản thể đã khôi phục nguyên trạng, Cổ Mạn Xà dẫn đầu một bầy Khôi Xà hạ xuống bề mặt Thần Tinh, bới lông tìm vết trong đống lửa đỏ để chắc chắn Gebao đã chết ngắc. Mặc dù nó chẳng tin Gebao có thể sống nổi dưới sức ép của một đòn này, nhưng dù chỉ còn thừa lại một chút xíu cơ hội bò dậy, Cổ Mạn Xà cũng tuyệt đối không chừa cho.
Khi lướt qua sát bên cạnh một tên Tinh Duệ, tên Tinh Duệ này có lẽ đã bị dọa cho ngu người, ngây ngốc nhìn Cổ Mạn Xà cất giọng hỏi: “Ngươi… ngươi là thứ gì thế?”
Cổ Mạn Xà khựng lại, dán mắt nhìn nó, dùng cái giọng dỗ trẻ nít mà đáp: “Không phải nhà ngươi gọi ta là… Thụ Thần sao?”
“Không, không, ngươi không phải Thụ Thần.” Tên Tinh Duệ cuống cuồng lắc đầu nguầy nguậy.
“Ồ, vậy ta là ai nhỉ?” Cổ Mạn Xà hỏi.
“Ngươi là… Ngươi là…” Cái tên chết tiệt kia suýt chút nữa thì tuột ra khỏi miệng, tên Tinh Duệ mới giật nảy mình tỉnh ngộ, lật đật bịt chặt mồm mình lại.
“Khục khục.” Cổ Mạn Xà bật cười bỡn cợt: “Ta là, Cổ Mạn Xà đó mà.”
Bám theo câu nói của Cổ Mạn Xà, tên Tinh Duệ này đột nhiên càm thấy cục tinh thể trắng trong bụng mình nứt nẻ, cả hình hài bắt đầu đổ gục nát bươm. Mãi cho đến tận giây phút ý thức tan biến vào hư vô, trong đầu nó vẫn lởn vởn lặp đi lặp lại một câu duy nhất: Ta đâu có gọi tên nó ra cơ chứ…
Bình luận