Chương 1227: Bia Đá Liên Quan Đến Đại Đế Phi Liệt

Bên trong kết giới của Hisro, kính quan tinh của tháp chiêm tinh đã sớm điều chỉnh xong phương hướng, nhắm thẳng vào một vị trí mà Negris đã chỉ định.

Kết giới đã che chắn hết ánh sáng xung quanh, chỉ chừa lại hướng mà kính quan tinh đang chĩa tới. Bớt đi ảnh hưởng của đủ loại ánh sáng tạp nham, độ sắc nét của kính quan tinh đã tăng lên rất nhiều.

Hisro đang hý hoáy với kính quan tinh, còn ở bên trong tháp, một tên Vu yêu lại đang đầy hứng thú đi loanh quanh khắp nơi, quan sát đủ loại thiết bị hoàn toàn khác biệt của thế giới này, thỉnh thoảng lại chậc chậc cảm thán.

Mỗi khi Vu yêu phát ra tiếng cảm thán, Hisro lại quay đầu lại, đắc ý nói: “Một chút đồ chơi nhỏ thôi, thế nào? Cũng tạm được chứ?”

Miệng thì khiêm tốn, nhưng thực chất trong lòng lão đã sướng rơn cả lên rồi. Một lão nghiện câu cá tích trữ cả một phòng đầy đồ nghề, lúc nào là sướng nhất?

Ngoài cái khoảnh khắc câu được cá lớn ra, lúc sướng nhất chính là đem đồ nghề khoe cho một lão đồng râm sành sỏi khác xem, rồi nhận được từng tràng khen ngợi. Nhất định phải là người biết hàng cơ, đám gà mờ khen ngợi thì độ sướng không đủ.

Thế nhưng chiêm tinh lại là một nghề đòi hỏi thiết bị cực kỳ cao, người bình thường ngay cả thiết bị chiêm tinh trông như thế nào còn không biết, có đặt trước mặt họ cũng chẳng biết dùng ra sao.

Negris tuy biết không ít, nhưng con rồng này không phải “người trong nghề”, căn bản không thèm để mắt tới những thiết bị này, cho nên Hisro cũng chẳng có hứng thú khoe khoang.

Ấy vậy mà hiện tại lại tới một vị đại sư chiêm tinh sành sỏi, hơn nữa còn là người bước ra từ Khoảng trống khổng lồ không bến bờ (Hư không).

Sành sỏi, thế nhưng do giới hạn của môi trường nên chưa từng “câu được cá lớn bao giờ”. Chuyện này quả thực giống như một tay câu lão luyện từng chinh chiến khắp các sông lớn biển cả, đụng phải một cần thủ trình độ rất cao nhưng lại chỉ quanh quẩn ở mấy con mương nhỏ. Cứ khoe ra món gì là đối phương hiểu ngay món đó, sau đó lại kinh ngạc xót xa sao bản thân mình chưa từng thấy thứ này bao giờ. Động một tí là gãi trúng ngay chỗ ngứa.

2 ngày nay, Hisro đã trao đổi rất nhiều với đối phương, biết rõ trình độ của người ta, thế nên mới có thể thu hoạch được những tiếng cảm thán của tên này, làm cho lão sướng đến phát điên.

“Cái gì mà cũng tạm được?! Một viên đá dạ quang tự nhiên to như thế này, độ tinh khiết lại cao như vậy, ngươi không mài nó đắp vào hệ thống thấu kính mà lại vứt lăn lóc trên kệ cho bám bụi à? Thật sự là quá phí phạm rồi! Ngươi có biết khả năng ức chế tán sắc của nó có thể làm tăng độ sắc nét của kính quan tinh lên bao nhiêu không hả?” Tên Vu yêu cao giọng, nói với vẻ đầy đau đớn xót xa.

“Ha ha, đúng là quá lãng phí thật, nhưng mà ta có cách khác để ức chế tán sắc rồi, tạm thời chưa dùng tới nó đâu.” Hisro khiêm tốn đáp, nhưng trong lòng từ lâu đã sướng rơn cả lên.

Đây chính là cái sướng mà chỉ khi gặp được người biết hàng mới có. Đổi lại là kẻ mù tịt, nhìn thấy một cục đá rách chưa qua mài dũa thì liếc thêm một cái cũng chẳng buồn, làm sao mà biết được công dụng của nó chứ.

Khoe khoang trước mặt kẻ không biết hàng, giống như đàn gảy tai người đầu bò vậy, mất cả hứng.

“Cũng đúng, chỗ này của ngươi có quá nhiều đồ tốt. Vật chất ở thế giới bên ngoài quả thực là vô cùng phong phú a. Sớm biết thế này ta cũng đã dọn nguyên cái học viện chiêm tinh ra đây rồi.” Vu yêu nói.

“Học viện sao? Ngươi có một học viện chiêm tinh à? Có lớn không?” Hisro hỏi.

“Lớn ư? Chắc cũng coi là rất lớn đấy, học viện của ta có tới mấy 100000 người. Tuy cái tên gọi là “Quốc gia”, nhưng thực chất lại là một học viện ma pháp cỡ lớn. Ta là hiệu trưởng, nhưng chiêm tinh chỉ là sở thích cá nhân của ta thôi, có khoảng một ngàn mấy trăm học sinh ngoài lúc luyện tập ma pháp ra thì cũng học chiêm tinh thuật theo ta. Cho nên nếu chỉ tính riêng chiêm tinh thì cũng không lớn lắm.” Vu yêu giải thích.

Nói tới đây, chắc hẳn mọi người cũng biết tên Vu yêu này là ai rồi. Chính là Diluni của Sao Xanh.

Trong lúc Ange đi vơ vét cạch cạch đá tinh thể trắng khắp nơi để chuyển sinh cho mọi người, Duroken cũng đang làm một việc tương tự, chỉ là phương pháp thực hiện thì không giống nhau.

Lão thông qua phương thức Hộp mệnh Vu yêu để giúp mọi người có được thân xác, thứ cần thiết chỉ là một chiếc Hộp mệnh Vu yêu và một cái xác chết mà thôi.

Xác chết thậm chí không cần phải còn tươi, chôn xuống dăm ba bữa nửa tháng, hay là 15 năm cũng được hết. Chỉ cần chưa thối rữa đến tận xương tủy là được, thả mấy cái Tịnh Nhan Thuật xuống là nó lại mọc thịt ra đàng hoàng.

Có rất nhiều chức nghiệp không hề cần đến một thân xác cường tráng, tỷ như Ma pháp sư. Diluni chính là một Ma pháp sư, chỉ cần có tinh thần lực cường đại là đủ.

Thân nửa vóc Tinh thần do đá tinh thể trắng teo tóp ngưng tụ thành, bởi vì không có khả năng Tinh di nên đối với Ma pháp sư mà nói cũng chẳng có gì khác biệt về mặt bản chất cả.

Vậy nên, để thỏa mãn nhu cầu của nhiều người hơn, Duroken bắt đầu luyện chế hàng loạt Hộp mệnh Vu yêu. Diluni chính là thông qua Hộp mệnh Vu yêu để chuyển sinh ra.

Dù cho có là tinh thể trắng teo tóp thì số lượng cũng có hạn. Thế nhưng trong thế giới không gian của Ange, sinh mệnh lại dồi dào không bao giờ cạn.

Diluni chuyển sinh rồi, liền nghĩ tới việc lôi cả một ngàn mấy trăm học sinh chiêm tinh của mình ra chuyển sinh theo. Duroken cũng muốn chuyển sinh đám thuật sĩ giả kim của gia tộc Dulight. Đợi đến lúc sao chết Aubree chuyển sinh, có tin là ả sẽ hồi sinh luôn cả cái Học viện Quần Tinh không?

Hộp mệnh bù đắp hoàn hảo cho khuyết điểm về mặt số lượng của đá tinh thể trắng, cực kỳ thích hợp cho những chức nghiệp không cần đến độ cứng cáp của thân thể sử dụng…

Ờm, đến cái thân xác Vu yêu mà cũng bị chê là không được rắn chắc nữa cơ đấy.

Mấy chục vạn? Một ngàn mấy trăm? Hiệu trưởng? Trong lòng Hisro lại càng sướng hơn, có thể khiến nhân vật ở cấp bậc này phải phát ra tiếng cảm thán, cái độ sướng này lại càng thêm mãnh liệt, thế là lão hỏi: “Vật chất bên ngoài phong phú lắm sao? Vật chất trong Khoảng trống khổng lồ không bến bờ (Hư không) thiếu thốn lắm à?”

Diluni cười khổ đáp: “Ban đầu ta cũng tưởng là không thiếu thốn đâu. Những thứ mà ta biết, Đại nhân đều có thể kiếm được, hơn nữa số lượng cũng không hề ít. Thế nhưng ở chỗ của ngươi có rất nhiều thứ ta chẳng hề biết mặt mũi nó ra sao. Kể cả có biết, ví dụ như viên đá dạ quang tự nhiên vừa to vừa tinh khiết thế kia, ta có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Nếu mà nghĩ tới được, ta đã sớm nhờ Đại nhân giúp ta làm một cục rồi.”

“Đại nhân còn có thể làm được thứ này sao?” Hisro có chút kinh ngạc. Thời gian lão gia nhập nhóm quá ngắn, hoàn toàn không biết đến tác dụng của sương mù Hỗn độn. Chẳng qua trong lòng thì đã ghi tạc lại, lão chuyển chủ đề hỏi: “Thế có thứ gì mà ngươi chưa từng thấy qua?”

Diluni chỉ vào một vài mảnh vỡ màu đen: “Thứ này ta chưa từng thấy, ta có cảm giác nó đang hút ta vào.”

“Ồ, một mảnh xác của Bản nguyên thứ cấp mà thôi, trên đó có mang theo một chút sức mạnh Bản nguyên Không gian, sẽ làm thay đổi hướng trọng lực ở xung quanh.” Hisro giải thích.

“Ờm… Bản nguyên thứ cấp? Xác chết? Thế còn cái này thì sao?” Diluni chỉ vào một khối kim loại màu đen rồi hỏi.

“Kim loại nặng, thứ kim loại nặng nhất trong khắp các Vị diện, mật độ vô cùng cao.”

“Cái này thì sao? Tại sao phần khớp xương của bộ xương tinh thể đen này lại là xương trắng bình thường?” Diluni tiếp tục thắc mắc.

“Cái này không phải là bộ xương tinh thể đen, mà là một loại thủ công thuật, thủ công thuật Mạ tinh thể. Ờm, đây là thủ công thuật do Đại nhân phát minh ra, ngươi chưa từng thấy qua sao? Ta đã nhờ Đại nhân giúp ta tráng màng lên thấu kính của kính quan tinh rồi, đây cũng là phương pháp bí mật của ta để ức chế tán sắc đó. Tráng lên những lớp màng khác nhau sẽ có thể cải thiện các đặc tính quang học khác nhau của thấu kính.” Hisro trả lời, nhân tiện tiết lộ luôn lý do lão không thèm xài đá dạ quang.

“Mạ tinh thể sao? Chưa từng thấy qua, có lẽ là do Đại nhân tới đây rồi mới phát minh ra. Thế còn những cái này? Bên trên có chữ kìa, viết gì vậy?” Diluni hỏi.

“Ồ, đây là một số bia văn cổ đại, chữ viết bên trên ta cũng xem không hiểu lắm, thế nhưng hai chữ này hẳn là “Phi Liệt”. Ta cho rằng đây là bia văn có liên quan đến Đại đế Phi Liệt. Nhắc tới mấy khối bia văn này, nghe nói vị trí giả Ulsmann rất thích thu thập đủ các loại bia văn cổ. Lúc nào rảnh rỗi phải đi tìm hắn xem thử xem chữ bên trên viết cái gì mới được.”

Nói đến đây, Hisro chợt nhìn thấy có thứ gì đó đang chuyển động trong kính quan tinh, lão lập tức dán chặt mắt vào đó, sau đó kích động hét lớn: “Tới rồi tới rồi, thông báo cho Đại nhân ngay, chỗ đó có thứ gì đang đi tới kìa.”

Diluni lập tức kết nối vào mạng lưới linh hồn, đem tin tức báo cáo cho Ange. Đây cũng là lý do mà lão xuất hiện ở chỗ này. Phạm vi liên lạc mà họ cần bây giờ đã quá rộng lớn rồi, vượt xa cả khoảng cách truyền đạt thông tin của trận pháp truyền tống, xài mạng lưới linh hồn thiết thực hơn nhiều.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...