Chương 1218: Không Lẽ Chính Là Kho Báu?

Liên lạc bị ngắt, Ogar gần như vừa rên rỉ đau đớn vừa ngắt kết nối, trông vô cùng thảm hại.

Anthony trầm ngâm rồi cũng thoát khỏi liên lạc, Negris đã sớm không kìm nén được liền hỏi: “Câu cuối cùng của ngươi có ý gì? Phỉ Liệt Đại Công là người từ ngoài đến? Là từ nơi khác đến đây sao? Làm sao ngươi biết?”

Anthony đáp: “Ta đoán đấy.”

“Phụt… Loại chuyện này mà cũng đoán mò được sao? Ngươi không sợ Ogar trở mặt à?” Negris bực dọc nói.

“Cũng không hẳn là đoán mò, nhớ lúc ta hỏi hắn ai là người từ ngoài đến, Ogar liền rất tức giận cắt ngang câu chuyện, tại sao hắn lại làm thế chứ? Liệu có phải người từ ngoài đến là người mà chúng ta quen biết không?” Anthony nói.

“Thế hắn không được quyền tức giận à? Ngươi hỏi xiên hỏi xẹo một đống, hỏi ba bốn vấn đề mà chẳng trả lời hắn câu nào, hắn cảm thấy chịu thiệt nên tức giận không được sao?” Negris cự nự. Mặc dù nó biết sự nghi ngờ của Anthony chắc chắn có lý, hơn nữa thường là chính xác, nhưng ai bảo nó là Tiểu Phì Long chứ, cả đời chỉ thích cãi cùn.

“Ha ha, nếu hắn không tức giận thì có khi lại chẳng lộ liễu đến thế, nhưng hắn tức giận quá gượng gạo, điều này càng khiến ta thêm nghi ngờ. Nếu những người này là người chúng ta quen, hắn lại không muốn chúng ta biết là ai, vậy thì sẽ là ai nhỉ?” Anthony hỏi.

“Hít…” Negris hít vào một ngụm khí lạnh: “Nữ hoàng Phỉ Liệt? Không đúng, trên người cô ta có Bổn Nguyên Chi Lực mà.” Dựa theo phân tích của Anthony, gia tộc của Nữ hoàng Phỉ Liệt là có khả năng nhất, bởi vì chỉ có cô ta mới có quan hệ với cả hai bên.

Anthony nói: “Nữ hoàng Phỉ Liệt chẳng biết đã là đời thứ mấy rồi, từ lâu đã là người bản địa, chắc hẳn phải là tiên tổ của cô ta, Phỉ Liệt Đại Công. Đương nhiên, đây đều là suy đoán, ta chỉ đoán bừa vậy thôi, nhưng phản ứng của Ogar lại làm cho toàn bộ suy đoán này trở nên thú vị. Ha ha, nếu Phỉ Liệt Đại Công thực sự là người từ ngoài đến, vậy thì ông ta từ đâu đến chứ?”

Chuyện Anthony đoán mò tự nhiên sẽ không có đáp án, sau khi ngắt liên lạc, lão bèn báo cáo với Ange: “Đại nhân, rất có thể là Anh Linh, Ogar đã truyền bá Anh Linh đến nơi này.”

Nói xong, Anthony lại quay sang hỏi Chủ nhân Tinh Duệ: “Ở chỗ ngươi có anh hùng hay truyền thuyết nào đặc biệt nổi bật mà tất cả mọi người đều biết không?”

Câu hỏi này đúng là làm khó Chủ nhân Tinh Duệ rồi, hắn làm sao biết ở đây có anh hùng với truyền thuyết gì chứ.

Về bản chất mà nói, Chủ nhân Tinh Duệ xây dựng một thế giới thứ nguyên ở đây, nuôi nấng một đống sinh vật sống, mục đích không phải để chăn nuôi bọn chúng, mà là để nuôi dưỡng Tiểu Thần Tinh. Những sinh vật sống đó chỉ là chất dinh dưỡng hoặc cảnh quan cho Tiểu Thần Tinh mà thôi, hệt như tôm tép và rong rêu trong hồ cá vậy, hắn lấy đâu ra tâm trí mà đi để ý xem trong bầy tôm cá rong rêu kia lưu truyền truyền thuyết gì.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Chủ nhân Tinh Duệ, Anthony bỏ cuộc, bèn nói: “Để ta đi hỏi thử xem.”

Chưa đợi Anthony rời đi, Ange bỗng nhiên lên tiếng: “Chim lửa vù vù.”

“Chim lửa vù vù? Ý gì thế? Ở đây có một anh hùng hay truyền thuyết nào mang tên Chim lửa vù vù sao?” Negris hỏi. Dù nó là quan dịch thuật, nhưng thi thoảng Ange cứ đột ngột nặn ra một hai từ thì nó cũng phải hỏi cho rõ ràng mới phiên dịch ra được.

Ange gật gật cái đầu, vừa khoa tay múa chân vừa nói: “Quả cầu lửa, hồ nước, bay, núi, vù vù vù, đuôi lửa giống con chim, Chim lửa vù vù.”

Trong lúc mọi người dâng hiến đức tin cho cậu, họ cũng truyền đến rất nhiều thông tin, cho nên cậu đã rất am hiểu tình hình nơi này. Anthony vừa nhắc đến anh hùng hay truyền thuyết, cậu liền nghĩ ngay đến cái danh “Chim lửa vù vù” liên tục xuất hiện trong luồng thông tin mà rất nhiều người truyền tới.

Negris lập tức phiên dịch: “Có quả cầu lửa bay từ hồ nước về phía ngọn núi, vừa bay vừa phát ra tiếng vù vù vù? Ngọn lửa kéo dài phía sau trông giống như đuôi chim, cho nên mọi người mới gọi là Chim lửa vù vù à?”

Ange gật gật đầu.

Chủ nhân Tinh Duệ cũng lên tiếng: “Ta đúng là có bố trí như vậy, để nó bay từ mặt hồ lên đỉnh núi vào buổi sáng, rồi bay về vào buổi tối.

Ban đêm thì đậu lại trên mặt hồ, như thế nước trong hồ sẽ bốc hơi, đến khi nó bay lên đỉnh núi, lượng nhiệt tỏa ra lại làm tuyết đọng trên núi tan chảy, từ đó tạo thành nhất vòng tuần hoàn. Chim lửa vù vù mà các ngươi nói chắc hẳn là nó rồi.”

“Vù vù vù: Là âm thanh kiểu này sao?” Anthony làm mẫu một tiếng rồi cất lời hỏi.

Ange lắc đầu, sau đó trên người liền bùng lên ngọn lửa, bao bọc toàn bộ khung xương của cậu thành một quả cầu lửa khổng lồ, phóng vút lên không trung với tốc độ cao, xé rách không khí và phát ra âm thanh bị thiêu đốt “Vù: vù: vù:”.

Ange lượn nhị vòng trên không trung, sau đó đột ngột đáp thẳng xuống vị trí lưng chừng núi.

“Đại nhân hình như bắt được thứ gì rồi, mau qua đó xem thử đi.” Anthony mừng rỡ kêu lên.

Hóa ra cái tiếng vù vù này không phải là dùng miệng hét lên, mà là do cọ xát khi “bay” tạo thành. Nếu Anthony cứ ngốc nghếch đứng đó mà gào, có gào mỏi mồm cả buổi khéo cũng chẳng dụ ra được thứ gì, bởi cho dù âm thanh có na ná thì tần số cũng sai bét.

Chạy đến vị trí lưng chừng núi nơi Ange vừa đáp xuống, bọn họ lập tức nhìn thấy vòi tu tủa tinh thần của Ange đang úp lồng lên mấy vật nhỏ xíu. Đó là mấy ngọn lửa nhỏ đang cực kỳ hoảng sợ, run lẩy bẩy nép chặt vào nhau.

Thế nhưng ngọn lửa trên người lại làm phỏng lẫn nhau, dựa sát quá thì bị bỏng, cách xa quá thì lại sợ hãi. Mấy cụm lửa nhỏ cứ thế luống cuống đơ cứng một chỗ, co ro run rẩy.

“Đây là… Lõi tinh thể?” Negris kinh ngạc kêu lên: “Chỉ có mấy đứa chúng nó thôi sao? Đứa lớn chạy đi đâu mất rồi?”

Mấy quả cầu lửa nhỏ xíu này trông khá là đáng yêu, đáng tiếc Negris lại chẳng có lòng trắc ẩn gì cho cam. Đơn giản là nó đã nhìn thấy quá nhiều thứ đáng yêu rồi, chút đáng yêu cỏn con này chẳng mảy may kích thích được lòng thương cảm của nó, ngược lại nó còn đề nghị: “Hay xách một đứa ra đập cho một trận, dụ đứa lớn lòi mặt ra nhé?”

Vẻ mặt Anthony khẽ động, tuy không nói một lời, nhưng biểu cảm kinh ngạc đã phơi bày nội tâm của lão, chắc mẩm là đang ngạc nhiên vì Negris lại có thể nghĩ ra ý kiến hay ho này trong khoảng thời gian ngắn đến thế.

Chủ nhân Tinh Duệ lại càng không rảnh đi phản đối, chỉ cần có thể tóm được Tiểu Thần Tinh, mấy lõi tinh thể ngọn lửa nhỏ này có bị đập hỏng cũng chẳng thành vấn đề. Thế nhưng ngay đúng lúc này, nét mặt Chủ nhân Tinh Duệ bỗng biến sắc, lên tiếng: “Có kẻ động vào rào chắn bảo vệ của ta, nó đang phá kho báu của ta.”

Toàn thân Chủ nhân Tinh Duệ đột nhiên cứng đờ, đứng chết trân ở đó chừng 9 giây, sau đó mới bắt đầu mờ dần rồi biến mất: Dịch chuyển vì sao.

Anthony vội vã đuổi theo, nhưng lão phải chạy vòng qua cái hố lớn lúc mới đến. Đợi đến khi lão đuổi tới nơi thì Ange đã có mặt ở đó từ bao giờ, trên tay còn tóm gọn mấy cụm lửa nhỏ kia, có điều trên người mỗi cụm lửa giờ đã có thêm một lá bùa phong ấn giữ nguyên trạng thái.

Phong ấn giữ nguyên trạng thái không hề ảnh hưởng tới tri giác, nhưng lại có thể nhốt chặn toàn bộ sức mạnh trên người lại. Nhờ thế nên mấy ngọn lửa nhỏ này sẽ không còn làm bỏng lẫn nhau nữa, rốt cuộc cũng có thể ôm chặt lấy nhau được rồi.

Lúc này chúng đang ôm riết lấy nhau, cuộn tròn thành cục trong lòng bàn tay Ange, nghển cổ tò mò ngó nghiêng ra ngoài, trơ mắt nhìn Chủ nhân Tinh Duệ bị một quả cầu lửa khổng lồ có đường kính hơn 200 mét rượt đánh thê thảm, chạy vắt giò lên cổ mà trốn.

Negris khiếp đảm kêu lên: “Đánh không lại luôn á? Quả cầu lửa này không phải do hắn nuôi sao? Thứ do chính tay mình nuôi mà cũng không đánh lại là thế nào?”

“Ngươi nói buồn cười thật, Tiểu Thiên Sứ chẳng phải cũng do một tay ngươi nhìn lớn lên sao? Ngươi có đánh lại con bé không?” Anthony bồi thêm một câu mỉa mai, rồi liếc nhìn Ange, phát hiện cậu hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào. Có vẻ như Chủ nhân Tinh Duệ tuy đang rất chật vật, nhưng vẫn chưa đến mức nguy hiểm tính mạng.

Đã không có gì nguy hiểm thì Anthony cũng buông tay mặc kệ, lão đảo mắt nhìn về phía cái hố siêu to khổng lồ đang mở toác trên mặt đất.

Lúc nãy Chủ nhân Tinh Duệ có hét lên “nó đang phá kho báu của ta”, lúc này trên bãi đất bằng phẳng lại tòi ra một cái hố sâu hoắm duy nhất, không lẽ đây chính là kho báu của Chủ nhân Tinh Duệ đó sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...