Chương 1036: Tốt Quá Rồi, Chúng Ta Có Mầm Lúa Mạch Để Ăn

Thực lực của Ange, là sau khi Hồn ma nhỏ và Cây non nhỏ đến, mới có sự tăng trưởng vượt bậc.

Hồn ma nhỏ mang đến cho cậu thần lực cuồn cuộn không dứt. Cây non nhỏ mang đến cho cậu cơ thể cường tráng có thể chịu đựng mọi biến hóa. Cây thần muôn loài là thứ có thể chống đỡ sự tồn tại của muôn loài.

Chỉ thấy cơ thể Ange nhanh chóng chuyển sang màu tía, hóa thân thành Chúa tể cõi chết, sau đó ánh sáng mạnh lóe lên.

“Tia sáng của Feti! Bộ xương chết tiệt từ khi nào có thể biến thân thành Feti rồi!?” Negris kinh ngạc.

Tia sáng của Feti là một kỹ năng nén không gian phía trước. Nén không gian 100 mét thành 5 mét, sau đó xuyên qua, tạo ra một ảo giác giống như dịch chuyển tức thời. Nhưng thực chất không phải là dịch chuyển, có thứ gì cản phía trước, sẽ trực tiếp đâm sầm vào.

Ange trực tiếp đâm vào vị trí hư ảnh kia tan vỡ, đâm cho hư ảnh vốn đang tan vỡ càng “vỡ” hơn. Ngay cả cánh tay phải cũng đâm vào trong những mảnh vỡ đó, mạnh mẽ tóm lấy.

“Ủa? Nha? A? A:!” Từ trong khu vực mảnh vỡ truyền ra giọng nói của hư ảnh kia. Từ nghi hoặc, đến kinh ngạc, đến khiếp sợ, rồi đến la hét, thể hiện tâm trạng lên xuống thất thường như nhảy lầu của hắn, cuối cùng mạnh mẽ giãy giụa.

Thân hình Ange bị kéo giật về phía trước, phảng phất như sắp bị kéo vào trong.

Ngọn lửa linh hồn trên người bùng lên. Bàn tay trái còn lại của Ange đâm về phía trước, cũng đâm vào trong khu vực vỡ vụn, túm lấy hư ảnh kia. Thậm chí đầu cũng húc về phía trước, toàn bộ nửa thân trên đều thò vào trong, túm lấy hư ảnh ra sức kéo ra ngoài.

Dùng sức giãy về phía sau, đầu ra rồi. Lưng cong về phía sau, vai ra rồi. Bước tấn kéo về phía sau, cánh tay cũng ra rồi, trên tay còn túm chặt lấy hư ảnh kia.

Sự bình tĩnh và khinh thường của hư ảnh đã hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi, thay vào đó là sự hoảng loạn mất phương hướng. Hắn tuyệt đối không ngờ tới, lại có người có thể từ trong hư không vỡ vụn, sống sờ sờ kéo hắn ra.

Khoan nói đến lực cắt tự mang của không gian đó. Một thanh kim loại cắm vào khe nứt không gian, khoảnh khắc khép lại đều có thể cắt đứt thanh sắt. Ange trực tiếp thò cả nửa thân trên vào, quả thực là gồng mình chống đỡ lực cắt của không gian để kéo hắn.

Càng đừng nói đến hai tay Ange giống như một loại cấm chế cường lực nào đó, tóm chặt lấy hắn, vững vàng kéo ra ngoài.

Hư ảnh hoảng loạn đập vào lòng bàn tay Ange, đập không nhúc nhích. Hắn lại theo bản năng đi bẻ, càng bẻ không nhúc nhích. Nhìn thấy mình bị sống sờ sờ kéo ra khỏi hư không vỡ vụn, hắn gấp đến mức bất giác khóc lóc kêu la:

“Buông ta ra, đừng, xin lỗi, vừa rồi ta nói sai rồi, là ta không đúng, xin lỗi, tha cho ta đi. Ta xin lỗi ta xin lỗi, buông ta ra, buông ta ra.”

Hư ảnh vừa khóc vừa la, Ange lại ngoảnh mặt làm ngơ, từng chút từng chút dùng sức kéo.

Hư ảnh từng chút từng chút bị kéo ra khỏi không gian vỡ vụn. Hắn giãy giụa, tay chân bấu víu, chống đỡ, tì vào rìa vỡ vụn, giống như người đầu chó sắp bị ném ra ngoài đang bám lấy cửa, làm những sự giãy giụa vô lực.

Đáng tiếc một chút hiệu quả cũng không có, làm cho hắn cuối cùng không thể không hét lên: “Cứu mạng với!!”.

Gần như ngay khoảnh khắc hắn hét lên cứu mạng, Ange cảm thấy hai tay thắt lại, một cự lực tuôn tới, kéo hư ảnh giật lùi về một chút.

Tinh thần hư ảnh chấn động, mượn cự lực đột nhiên xuất hiện này làm điểm tựa, từng chút từng chút giãy về phía sau, muốn thoát khỏi hai tay Ange.

Đến lượt Ange bị từng chút từng chút kéo về phía không gian vỡ vụn.

Ange phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn. Hư ảnh lớn mật hơn, dùng sức hét lên: “Buông ta ra, thần lông lá chết tiệt, buông ra! Buông ra! Từ đâu tới thì cút về đó. Trừng trừng trừng, có tin ta móc mắt ngươi… không có tròng mắt?”

Ange dùng sức hét lên: “Gào!”

Bề ngoài thoạt nhìn, Cây non nhỏ không có biến hóa gì, nhưng nếu nhìn dọc theo rễ của nó, có thể thấy 1 lượng lớn rễ cây đã xuyên thấu không gian, neo chặt mình vào vùng không gian này.

Hồn ma nhỏ cũng từ ngón tay Ange nhô lên, chớp chớp mắt, dọc theo cánh tay Ange nhúc nhích đi lên, giống như Thánh Quang tuôn chảy, bay nhanh bao bọc lấy nửa thân trên của Ange, ra sức kéo về phía sau.

Hư ảnh vốn đã bị kéo vào không gian vỡ vụn, lập tức lại bị từng chút một kéo ra ngoài.

Ngươi kéo ta lôi, ngươi lôi ta kéo, hai bên rơi vào trạng thái đọ sức. Hư ảnh kia đột nhiên phát hiện ra một chuyện không ổn, hắn trở thành điểm trung tâm của cuộc đọ sức rồi. Hai cự lực tác động lên người hắn, rất nhanh đã vượt quá khả năng chịu đựng của hắn.

“A! Buông tay buông tay buông tay, rách rồi rách rồi rách rồi!! Đau đau đau!! Buông ta ra!” Hư ảnh kêu la thảm thiết.

Hư ảnh chưa từng nghĩ tới, có người có thể “tóm” được hắn. Sự tồn tại giống như hắn, ngay cả không gian cũng có thể phá vỡ, đi lại không bị cản trở.

Vốn dĩ là một chuyện rất đơn giản, châm vài mồi lửa, sau đó phá vỡ không gian chạy trốn là xong. Không ngờ lại bị túm lấy, sống sờ sờ kéo ra khỏi hư không vỡ vụn.

Kéo ra thì cũng thôi đi, hai tay đối phương giống như có cấm chế nào đó, tóm lấy hắn là không giãy ra được nữa, ngay cả chặt tay cầu sinh cũng không làm được.

Mà kẻ hắn gọi đến cứu mạng lại càng ngốc. Ngươi kéo hắn đi, kéo ta làm gì? Gọi ngươi đến cứu mạng, không phải đến kéo co!

Thế là sức mạnh của hai bên lấy hư ảnh làm điểm giữa bắt đầu kéo co. Đau đến mức hư ảnh phảng phất như sắp rách ra, kêu la thảm thiết: “Rochima buông tay buông tay, ta không cần ngươi cứu buông ta ra. Không cần ngươi cứu, sắp rách ra rồi rách ra rồi rách…”

Hư ảnh bị xé làm hai nửa, tiếng kêu thảm thiết im bặt.

Ange không thu thế lại được, mạnh mẽ lộn nhào về phía sau. Khi vồ lên lần nữa, hư không vỡ vụn đã biến mất.

Chỉ kéo được một nửa hư ảnh ra ngoài. Sau khi bị kéo thành hai nửa, hư ảnh liền mất đi khả năng duy trì hình thể, từ từ co lại thành một cục trên tay Ange.

Ange giũ giũ, nửa hư ảnh không có phản ứng gì, chết không thể chết lại được nữa.

“Như vậy là chết rồi sao? Cùi bắp thế này, còn dám gọi ngươi là thần lông lá?” Negris bay tới, cười nhạo.

Anthony cũng bay tới, nói nhanh: “Không cùi bắp đâu. Đại nhân dùng Cây non nhỏ neo giữ không gian, dùng Hồn ma nhỏ thi triển lực, hợp lực mới xé nát được hắn. Khoan nói chuyện này, đại nhân, những ngọn lửa kia không dập tắt được, dính vào là cháy thành tro. Cứ tiếp tục như vậy, lương thực trong Thần vực sẽ bị thiêu rụi sạch sẽ mất.”

Ange đưa tay vuốt một cái lên hư ảnh: Sưu hồn. Nửa hư ảnh còn lại thì ném cho Hồn ma nhỏ nuốt chửng, sau đó nhanh chóng đi đến đống lương thực.

Lửa, không phải lửa bình thường, dùng nước dùng bùn đều không dập tắt được, ngược lại tốc độ lan rộng vô cùng nhanh. Chỉ một lát này đã có một phần mười diện tích bề mặt bị lửa bén qua rồi.

“Hắn gọi là Lửa thần không tắt, hẳn là có ngọn lửa thần lực nào đó. Không tìm được sức mạnh khắc chế nó, thì chỉ có thể dùng thần lực mạnh hơn để trung hòa hắn. Thử dùng Thánh Quang chiếu vào nó xem có được không.” Negris đề nghị.

Ange lắc đầu, không chấp nhận đề nghị của Negris, ngược lại giơ tay ngưng tụ ra giọt nước, tưới ướt những chỗ đang cháy.

Nhưng nước không dập tắt được loại ngọn lửa này, ngược lại sau khi tưới ướt, tốc độ lan rộng của ngọn lửa càng nhanh hơn.

Nhưng tưới nước không phải để dập lửa. Cùng lúc đó, Ange dùng sức đạp xuống một dấu chân. Lương thực bị thấm ướt lập tức nhú ra mầm phôi, điên cuồng sinh trưởng.

Sức mạnh sinh trưởng trong nháy mắt đã bao trùm sức mạnh của Lửa thần không tắt. Gần như đồng thời với lúc lương thực nhú mầm, Lửa thần không tắt liền tắt ngấm. Ange cũng vội vàng đá văng Tốc Tử Quang Hoàn.

Nhìn những lương thực đang nhú mầm non trắng xanh kia, Negris nhăn nhó mặt mày nói: “Tốt quá rồi, chúng ta có mầm lúa mạch để ăn.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...