Mạch Nghiên hi hi cười nói:“Anh ăn khỏe quá, em nuôi không nổi đâu. Ý em là anh phải thay đổi môi trường làm việc. Anh bắt đầu làm thêm ở trấn Tân Dương từ thời cấp tam, người quen biết chắc chắn rất nhiều. Trấn Tân Dương cá rồng lẫn lộn, cộng thêm địa lợi đặc thù, là khu vực có tỉ lệ tội phạm cao. Bây giờ anh lại dính líu đến vận chuyển hàng A, sau này người ta cần giúp đỡ chắc chắn sẽ lại tìm anh. Cho nên...”
Nhiếp Tả nói:“Nhưng anh Tiêu đối xử với anh rất tốt, anh ấy lại là người làm ăn lương thiện, toán học cực kém, anh không giúp anh ấy thì e là ngay cả sổ sách anh ấy cũng tính không xong.”Bán đứng anh em thôi!
“Em không bảo anh không được gặp anh ấy, em chỉ nói là anh phải thay đổi môi trường làm việc. Mạnh mẫu 3 lần dời nhà, môi trường làm việc khác nhau, người tiếp xúc khác nhau, thì anh sẽ không làm những chuyện không tốt nữa.”
Nhiếp Tả hỏi:“Mạch Tử, ý em là?”
“Xét từ sự phát triển mối quan hệ của chúng ta, xét từ lâu dài, em nghĩ anh nên nghỉ việc ở cửa hàng trái cây. Hôm nay lúc em ăn trưa với đồng nghiệp ở phòng nhân sự, họ nói sắp tới trụ sở chính sẽ tuyển một đợt người mới. Lúc anh đi Anh làm sinh viên trao đổi, có phải từng tiếp xúc qua khóa học thu thập thông tin thị trường không?”
Nhiếp Tả gật đầu:“Học phụ đạo nửa năm, cuối cùng khóa học này vì có chút nhạy cảm nên bị phía nhà trường bãi bỏ.”
Mạch Nghiên nở nụ cười hở răng:“Thế là đủ rồi, ít nhất anh cũng từng học qua nửa năm đúng không? Em nói anh nghe, thời gian trước, tập đoàn Quả Dã ở Đông Thành đã xảy ra chuyện lớn, bí mật thương mại bị người Nhật đánh cắp. Trụ sở chính của chúng ta đang như lâm đại địch, nên chuẩn bị thành lập 1 bộ phận mới, gọi là bộ phận Nội cần. Ban đầu định tuyển chọn từ bảo vệ, mời người của đội điều tra tội phạm cổ cồn trắng phía cảnh sát cung cấp đào tạo liên quan, sau đó Lưu Tử Bình đã mời một cao nhân, ông ấy muốn tự mình xây dựng một đội ngũ. Sơ yếu lý lịch của anh có nửa năm học lý thuyết, thế là đủ rồi.”
“Dường như chính là tuyển bảo vệ?”Quá sơ sài rồi, tuy tính chất tương đương nhưng dù sao cũng không phải là bắt kẻ trộm thực thụ.
Mạch Nghiên hiểu lầm ý của Nhiếp Tả, nói:“Nam nhân, anh cứ từng bước một mà làm, bảo vệ ở trụ sở chính Vạn Liên Quốc Tế đa số đều là nhân tài có học vấn cao. Em đã nghe ngóng rồi, đãi ngộ cũng khá tốt, lương tháng 5000, hơn nữa thời gian làm việc khá thoải mái.”
“5000?”Nhiếp Tả hỏi ngược lại.
Mạch Nghiên nghĩ một lát:“Anh từng được giáo sư nổi tiếng chỉ dạy, tu nghiệp chuyên ngành tại trường đại học danh tiếng ở Anh suốt 1 năm trời, đúng lúc đang thiếu người, biết đâu có thể trực tiếp thăng làm quản lý.”
“Mạch Tử, đó là trường đại học dỏm được Anh quốc chứng nhận chính thức, hơn nữa là học phụ đạo, chỉ mở có nửa năm là khóa học dẹp tiệm rồi, lý do chính anh chọn khóa học đó là vì không điểm danh.”
Mạch Nghiên nhìn Nhiếp Tả:“Nam nhân, mấy ngày nay em vẫn luôn tìm người của phòng nhân sự đi ăn trưa, hiện tại bộ phận nghiệp vụ đang thiếu người, nhưng cường độ làm việc quá lớn, hơn nữa anh cũng không giỏi tiếp thị sản phẩm, da mặt cũng không dày đến thế. Về mặt hành chính thì chủ yếu thiếu nữ giới, hơn nữa chính trị văn phòng quá phức tạp, cần EQ rất cao để ứng phó, em sợ anh chịu không nổi. Bộ phận Nội cần là 1 bộ phận mới, bộ phận mới rất dễ thăng tiến, cho dù vài tháng sau bộ phận này bị bãi bỏ, trụ sở chính cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa nơi đi chốn về cho người trong bộ phận.”
Nhiếp Tả nói:“Mạch Tử, nếu em không thích anh đến trấn Tân Dương thì anh sẽ không đi, công việc anh sẽ tự mình nghĩ cách.”
“Tả, đây là một cơ hội, cơ hội để vào Vạn Liên Quốc Tế. Chúng em làm hành chính nên rất rõ, Vạn Liên Quốc Tế giống như một vương quốc vậy, hôm nay anh làm bảo vệ, biết đâu ngày mai sẽ làm giám đốc. Cơ duyên và cơ hội ở đây nhiều hơn bên ngoài rất nhiều. Lùi một vạn bước mà nói, nếu anh có thể làm việc ở Vạn Liên Quốc Tế 1 năm, sau này nhảy việc cũng là một bản sơ yếu lý lịch giúp anh cộng thêm điểm.
”
Nhiếp Tả thấy rõ rồi, Mạch Nghiên hôm nay tăng ca muộn thế này mà vẫn cố gắng thuyết phục mình, là đã chuẩn bị từ lâu rồi. Trong lòng khá cảm động, gật đầu:“Được.”
“Em biết anh sẽ đồng ý mà.”
Nhiếp Tả nắm tay Mạch Nghiên, nói:“Trên đời này không có gì quan trọng hơn em cả.”
“Bớt sến súa đi, lão phu lão thê rồi.”Mạch Nghiên cười vui vẻ:“Lên món rồi, có đồ ăn rồi, đói quá, đói quá đi mất.”
Đưa Mạch Nghiên về đến chung cư Vạn Liên đã là 3 giờ sáng, Nhiếp Tả bắt xe đến đường Tây Tứ. Ở đường Tây Tứ có khu chung cư Vinh Diệu, Nhiếp Tả thuê một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách ở đây, chủ nhà là bạn của Tiêu Vân, tiền thuê nhà đương nhiên là khá thấp.
Thám tử tư của văn phòng điều tra Kình Thiên vẫn luôn đi theo Nhiếp Tả đến khu chung cư Vinh Diệu, nhìn theo Nhiếp Tả vào tòa nhà số 5, lúc này mới lái xe rời đi. Hắn vừa đi, điện thoại của Nhiếp Tả liền rung lên, Nhiếp Tả đang ở trong thang máy, sau khi ấn tầng thập bát liền nghe máy:“Alo!”
“Có người thuê văn phòng điều tra Kình Thiên, chụp ảnh, ghi chép lại cuộc sống của cậu, đặc biệt ghi lại xem cậu có thói hư tật xấu nào không. Trọng điểm là gọi gái, hút chích, nghiện rượu, đi bar, bốn mục này. Tiền ủy thác là 1 vạn 3, thời gian làm việc là 3 ngày, hôm nay là ngày đầu tiên.”
Nhiếp Tả thấy lạ:“Tại sao?”
Đối phương đáp:“Đúng thế, tại sao chứ? Tôi và anh Vân hoàn toàn không hiểu nổi cái ủy thác này.”
“Người ủy thác là ai?”
“Tên là Trịnh Thúy Hoa.”Đối phương hỏi:“Có cần xóa ảnh của cậu không?”
“Không cần, anh Tiêu vẫn chưa ngủ sao?”
“Nghe nói cậu bị người ta theo dõi thì anh ấy sao mà ngủ nổi.”Đối phương hạ thấp giọng:“Tôi nghi là bị chị dâu đuổi ra khỏi nhà rồi, anh ấy không thừa nhận thôi.”
“Mười phần thì có đến tám chín phần là vậy. Cảm ơn nhé, hôm nào mời cậu uống rượu, cúp máy trước đây.”
“Ngủ ngon.”
Nhiếp Tả cúp điện thoại, mở cửa phòng mình, tay ép lên cửa gỗ chờ đợi một lát, rồi mới đẩy cửa bước vào. Đóng cửa lại, cũng không bật đèn lớn, đi đến vị trí phòng khách bật đèn bàn lên, lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh ra ngồi xuống. Sau khi để cơ thể mệt mỏi cả ngày được thư giãn, Nhiếp Tả cầm điện thoại lên, cạy nắp sau, lật ngược chiếc thẻ thứ hai cắm vào khe cắm thẻ, sau đó nhập mật khẩu, gọi điện thoại, dùng tiếng Anh nói:“Tôi cần thay đổi một tài khoản... Vâng, cảm ơn.”
...
Một doanh nghiệp lấy con người làm gốc, hay lấy tiền bạc làm gốc? Câu hỏi này dường như là một mệnh đề giả, bởi vì tất cả mọi người đều sẽ chọn cái trước. Lưu Tử Bình, chủ tịch hội đồng quản trị Vạn Liên Quốc Tế, lại có cái nhìn khác, ông cho rằng, xã hội hiện đại là xã hội kim tiền, xã hội thương mại, tiền bạc đã trở thành giá trị quan chủ lưu, cho dù anh phủ nhận thì chủ lưu vẫn là chủ lưu. Lấy tiền làm gốc, chính là lấy con người làm gốc, một tập đoàn giống như một tổ kiến vậy, những con kiến thợ xây tổ, làm hang, tìm kiếm thức ăn là để tổ kiến lớn mạnh hơn, tương tự, tổ kiến lớn mạnh hơn sẽ mang lại lợi ích vật chất cho mỗi con kiến thợ.
Doanh nghiệp không cần thánh nhân thuyết giáo, anh có thể đóng góp cho doanh nghiệp, anh chính là người có tác dụng đối với doanh nghiệp, ban quản lý chỉ cần làm một việc duy nhất, đó là khen thưởng cho sự đóng góp của anh.
Người có năng lực thì được đảm nhận, đây là khẩu hiệu của Vạn Liên Quốc Tế, cũng là câu nói nổi tiếng của Lưu Tử Bình khi xây dựng đế quốc thương mại này. Năm chữ này được khắc ngay tại vị trí cửa lớn khu văn phòng Vạn Liên Quốc Tế, khích lệ tất cả nhân viên của Vạn Liên Quốc Tế.
Nhiếp Tả mặc 1 bộ vest da rẻ tiền màu đen nhìn lướt qua năm chữ vàng“Người có năng lực thì được đảm nhận”, trong lòng hiểu rõ, Lưu Tử Bình là người ủng hộ điển hình cho triết lý sinh tồn rừng rậm của Darwin. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh sinh tồn, muốn sinh tồn thì tốt nhất phải luôn đứng ở đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn.
Chương 10vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThương Tùng Điệp Ảnh– một bộ truyện thuộc thể loạiĐô Thị,Hài Hướcđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận