Chương 85: Liên Minh Thương Mại

Cuộc đấu giá đất đai thu hút sự chú ý của mọi người sắp bắt đầu, đấu giá đất ở Thành phố A khác với nhiều nơi, bên đấu giá phải đưa ra bản quy hoạch trước, ví dụ bản quy hoạch của tôi là xây dựng trung tâm thương mại, tiến độ sắp xếp như thế nào, bao nhiêu năm có thể hoàn thành xây dựng. Đây là để tránh một số thương nhân vô lương tâm lấy đất xong để đất mọc cỏ, chỉ để đợi giá đất cao hơn mới cân nhắc chọn hướng xây dựng.

Không có dự án thì không có tư cách tham gia đấu giá đất. Nếu là xây dựng trường học, Cục Giáo dục còn cung cấp nhấtkhoản trợ cấp nhất định. Nếu là xây dựng vườn tược, Cục Lâm nghiệp cũng sẽ trợ cấp nhất định. Chỉ cần là xây dựng cơ sở hạ tầng thành phố đều sẽ được hưởng ưu đãi nhất định, ví dụ anh đấu giá mảnh đất đó 100 triệu, sẽ hoàn lại cho anh từ 10% đến 20%.

Nhưng tấc đất tấc vàng, ai lại sẵn lòng lãng phí đất đai vào những công trình cơ sở hạ tầng mà chính quyền thành phố nên làm chứ? Mộ Dung Mặc của Hằng Tuyền Địa Sản là nhà phát triển hiếm hoi quy hoạch trường học, còn là trường học liên cấp tiểu học và trung học. Nhưng đây là bất đắc dĩ, vì Mộ Dung Mặc trong thời gian ngắn không tìm được dự án khác.

Người trong ngành gọi cuộc đấu giá lần này là cuộc chiến song thành, công ty con của tài phiệt lớn nhất Thành phố A đối đầu với công ty con của tài phiệt lớn nhất Đông Thành. Xét thấy sếp của hai công ty này là oan gia ngõ hẹp, đôi bên gần đây cũng có xích mích khá gay gắt, đặc biệt là Mộ Dung Mặc mấy lần ra tòa, khiến mọi người đều cho rằng hai công ty này đều sẽ không tiếc vốn liếng mà khô máu với nhau.

Nhiếp Tả cũng nghĩ như vậy, còn giúp Mộ Dung Mặc hiến kế, lợi dụng gián điệp thương mại để tung tin giả. Nhiếp Tả lại không ngờ rằng, mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy, Nhiếp Tả và rất nhiều người đều đã được học một bài giáo dục sâu sắc.

Sau khi cuộc đấu giá bắt đầu, các công ty tham gia đấu giá đều chờ đợi sự cạnh tranh nảy lửa giữa Hằng Tuyền Địa Sản và Hằng Nguyên Địa Sản, nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là sau khi Hằng Nguyên Địa Sản ra giá lần đầu, Mộ Dung Mặc của Hằng Tuyền Địa Sản lại im hơi lặng tiếng. Khi đấu giá viên bắt đầu đếm ngược, thư ký bên cạnh Mộ Dung Mặc giơ tay, nhưng đấu giá viên đã phớt lờ anh ta, 3 giây cuối cùng, các thương gia vội vàng giúp nhắc nhở đấu giá viên, búa của đấu giá viên rơi xuống, cuối cùng Hằng Nguyên Địa Sản đã lấy được mảnh đất này với mức giá khá rẻ.

Cuộc đấu giá vừa kết thúc, lập tức có người nghi ngờ, đồng thời đòi lại công bằng cho Hằng Tuyền Địa Sản, mà bên đấu giá cho mọi người biết, Hằng Tuyền Địa Sản không ra giá. Còn về thư ký của Mộ Dung Mặc mà mọi người nói, thực chất là vào phòng đấu giá với tư cách là người của Hằng Nguyên Địa Sản. Khi người của Hằng Nguyên Địa Sản đã gọi giá, và mức giá lúc đó là giá do Hằng Nguyên Địa Sản gọi, anh ta không thể tăng giá, nên giơ tay vô hiệu.

Lúc này mới có người hiểu ra, không phải Hằng Nguyên Địa Sản hố Hằng Tuyền Địa Sản, mà là Hằng Nguyên và Hằng Tuyền Địa Sản liên thủ hố những thương nhân tham gia cuộc đấu giá lần này muốn xem kịch hay.

Tất cả đều là diễn kịch, Mộ Dung Mặc ngày hôm đó sau khi nhận được lời mời của Tập đoàn Quả Dã không lâu, Phó chủ tịch Tập đoàn Quả Dã, chị gái của Lâm Thiếu đã liên lạc với Lưu Khôn, chỉ vì mảnh đất này sao? Tất nhiên là không. Tiếp theo Mộ Dung Mặc bị kiện ra tòa, trở thành tin tức lớn nhất trong ngành trong tháng, cùng với việc đoàn luật sư của hai tập đoàn này ra trận, đều khiến mọi người tưởng rằng đây là một cuộc chiến oan gia. Nào ngờ oan gia đã sớm liên minh, ăn chính là thịt của bọn họ.

Còn về tiểu xảo lúc đấu giá thuộc về thông minh vặt, nếu có người ngoài đấu giá, bọn họ sẽ gánh vài vòng, tạo ra cảnh tượng đấu giá không tiếc vốn liếng, khiến những người đấu giá khác bỏ cuộc.

Quả nhiên, sáng hôm sau, báo tài chính địa phương đăng tin, Hằng Nguyên Địa Sản và Hằng Tuyền Địa Sản ký thỏa thuận, đôi bên sẽ liên hợp khai thác mảnh đất thương mại này.

Ân oán gì, bị kiện gì, Lưu Khôn đích thân đốc chiến gì đều là nói nhảm.

Nhiếp Tả cũng bị cú lội ngược dòng lớn này làm cho kinh ngạc, Mộ Dung Mặc vừa rót trà vừa bồi tội xin lỗi:“Xin lỗi, xin lỗi, đây là chiến thuật thương mại.”

“Uổng công tôi vắt óc giúp ông nghĩ cách, không ngờ ông...”

“Đây chỉ là một thủ đoạn thương mại, thương nhân chỉ cần có một chút lợi ích cũng sẽ không chọn cách cùng chết. Thương nhân sẽ giữ lại cái chung, gạt bỏ cái riêng. Lưỡng bại câu thương không có lợi cho ai cả. Chi bằng ngồi xuống hòa khí sinh tài. Nói chính xác thì lần này Tập đoàn Quả Dã là người thắng cuộc, từ miếng bánh vốn không thuộc về mình, cắt được một miếng.”Có điều trong lần hợp tác này, tỷ lệ của Hằng Tuyền Địa Sản là khá thấp.

Nhiếp Tả nghĩ hồi lâu:“Ý là, lần này Lưu Tử Bình thỏa hiệp rồi?”

“Haha, lão đệ, cũng bị Lưu Tử Bình đánh lừa rồi.”Mộ Dung Mặc nói:“Lưu Tử Bình thực ra không phải là sư tử, cho dù Lưu Tử Bình là sư tử, thế giới này còn có rất nhiều sư tử, 2 con sư tử có thể đánh bại 1 con sư tử. Lưu Tử Bình có mặt cáo, lão luyện gian quyệt, đồng thời ông ta hội tụ tầm nhìn xa trông rộng mà nhiều thương nhân không có. Thủ đoạn quản lý của Lưu Tử Bình là điển hình của nội áp ngoại liên. Đối với nhân viên nội bộ thì theo luật rừng, kẻ mạnh sinh tồn. Đối với bên ngoài là đi theo con đường liên minh mạnh mạnh. Người như vậy, thực ra không chỉ tâm cơ sâu, mà còn hiểu sâu sắc đạo tiến thoái.”

Nhiếp Tả gật đầu, nói:“Những người thành công đều có ngụy trang, không phải như ấn tượng đầu tiên anh thấy đâu.”

“Ừm, cũng không thể nói như vậy.”Mộ Dung Mặc nghĩ hồi lâu nói:“Cậu nên dùng tư duy của thương nhân thành công để nhìn nhận bọn họ, đầu tiên chính là lợi ích, Quả Dã và Vạn Liên, đấu nhau thì cả hai cùng bị thương, hợp tác thì cả hai cùng có lợi. Nhưng cũng đừng nghĩ bọn họ thân thiện đến mức nào, bọn họ chỉ vì lợi ích mà hợp tác thôi. Cho nên mới có danh từ gọi là hôn nhân thương mại, đứa con do hai vợ chồng sinh ra có huyết thống với cả hai bên, như vậy mọi người mới có một sự tin tưởng thực sự nhất định, cuối cùng sẽ không đâm dao sau lưng.”

Nhiếp Tả hỏi:“Mộ Dung tổng, hiện tại Vạn Liên và Quả Dã đã coi như hợp tác, còn có khả năng đâm dao lẫn nhau sao?”

“Một đơn làm ăn tính một đơn làm ăn. Không thể phủ nhận tình cảm cá nhân thực sự sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa các doanh nghiệp, nhưng điều đó cần một mối quan hệ rất sắt đá mới được. Còn về việc uống rượu ăn cơm đánh golf thông thường thì không tính là gì. Thương nhân trục lợi mà, cũng là lẽ thường tình. Cái lợi này không hẳn chỉ là tiền bạc, mà là thứ thương nhân muốn nhất, lợi ích vân vân.”Mộ Dung Mặc nói:“Người cảm tính sẽ mãi mãi không bao giờ đứng được trên đỉnh chuỗi thức ăn của xã hội thương mại, những người ở trên đỉnh đều là những người lý tính đến đáng sợ.”

Nhiếp Tả nhận lấy ấm đun nước, đổ nước, pha trà, rót đầy cho Mộ Dung Mặc, không những không đi chất vấn Mộ Dung Mặc tại sao lại lừa mình, mà còn khiêm tốn thỉnh giáo:“Mộ Dung tổng, giả sử có một nhóm thương nhân rất thành công như vậy, bọn họ bí mật liên minh với nhau, ông thấy sao?”

“Điều này thì vô cùng đáng sợ rồi.”Mộ Dung Mặc tháo kính xuống nói:“Thị trường mắt kính có một câu tục ngữ, gọng kính 20 tệ, bán cho cậu 200 tệ là nể tình, bán cho cậu 300 tệ là nể mặt, bán cho cậu 400 tệ là giá thị trường. Vấn đề đặt ra là, tại sao không có ai giảm giá bán? Tại sao cậu tìm hiểu các cửa hàng mắt kính khác nhau, cùng một thương hiệu giá cả gần như tương đương? Cậu muốn nói có liên minh, tôi không có bằng chứng, tôi không nói bừa, nhưng ít nhất cũng có một quy tắc ngầm. Loại quy tắc ngầm này có thể mang lại lợi ích cho thương gia, dẫn đến việc các thương gia kết bè kết phái, độ trung thành với liên minh rất cao.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...