“Trơ trẽn?”Lưu Giang cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi nói:“Anh Tả, thực ra tôi không phải sinh viên đại học, tôi chỉ có bằng trung học cơ sở. Tôi luôn tin rằng năng lực quan trọng hơn bằng cấp, nhưng thực tế không phải vậy. Bây giờ sinh viên đại học đầy đường, người ta vừa nhìn sơ yếu lý lịch của tôi là đa số đều không cần phỏng vấn nữa. Lần này tôi tìm người làm bằng giả dưới chân cầu vượt, không ngờ lại thuận lợi vào được Vạn Liên Quốc Tế. Tôi cứ ngỡ thời tới cản không kịp, ai dè chẳng được bao lâu đã sắp bị đuổi ra khỏi cửa. Anh Tả, tôi rất nỗ lực, tôi biết làm nhiều thứ lắm, từ sửa xe đến bán xe, từ bốc vác đến vẽ bản thiết kế tôi đều làm được.”
“Bản thiết kế?”Nhiếp Tả đưa tay lấy máy tính, mở bản vẽ sơ đồ của một tòa nhà lớn.
Lưu Giang nhìn bản vẽ một lúc, sau đó kinh ngạc:“Anh Tả, đây không phải bản vẽ bình thường, đây là bản vẽ đặc biệt mà các băng nhóm trộm cắp hay dùng, trên nền bản vẽ thông thường đã thêm vào rất nhiều thông tin thu thập được để phục vụ việc thám thính.”
Nhiếp Tả hỏi:“Sao cậu biết?”
Lưu Giang thở dài:“Không giấu gì anh Tả, từ tiểu học tôi đã bị bạn xấu lôi kéo, năm lớp 9 đã phải vào trại cải tạo thiếu niên.”
Trái với dự đoán của Lưu Giang, Nhiếp Tả lại tỏ ra rất hứng thú:“Lôi kéo? Trong lúc bị lôi kéo đó, cậu có học được chút ngón nghề nào không?”
“Ngón nghề? Ví dụ như canh gió? Mở khóa? Móc túi?”Lưu Giang hỏi.
Nhiếp Tả đi tới bàn làm việc lấy ra 1 bộ bài Tây, xòe nhẹ trong tay, sau đó trải bộ bài thành hình quạt trên mặt bàn:“4 con Át.”
Lưu Giang liếc nhìn Nhiếp Tả, sau đó rút ra bốn lá bài, lật lên xem, ba lá là Át... Lưu Giang thở dài:“Đã nhiều năm rồi, tay chân lóng ngóng.”
Nhiếp Tả lắc đầu:“Có lẽ chỉ là rút nhầm thôi.”
Lưu Giang lật tay 1 cái:“Tôi nên rút lá này.”Đó là 1 con Át.
Nhiếp Tả cười, hỏi:“Tay cậu nhanh đến mức nào?”
“Có thể gắp xà phòng trong chảo dầu đang sôi.”
“Còn sở trường gì nữa? Điện tử? Máy tính? Tiếng Anh?”
“Mấy thứ đó thì bình thường thôi...”
Nhiếp Tả đại khái đã hiểu năng lực của Lưu Giang, anh trực tiếp giải thích về lương cơ bản và hoa hồng, sau đó nói:“Công ty Hộ Hàng là một thương hiệu cao cấp chuỗi quốc tế, vì vậy có một số quy tắc nội bộ...”Những gì anh nói cũng giống như Ngụy Lam đã nói, đây là những điều công ty Hộ Hàng bắt buộc phải giới thiệu với nhân viên khi tuyển dụng.
Nhiếp Tả bổ sung:“Hộ Hàng thành phố A sau nửa năm thành lập sẽ phải tiếp nhận đợt kiểm tra của trụ sở chính, nếu không vượt qua sẽ bị thu hồi giấy phép. Vì vậy công việc này chưa chắc đã là một lựa chọn tốt, và đôi khi có khả năng phải vi phạm một số quy định pháp luật.”
Lưu Giang do dự một chút:“Anh Tả, không phải tôi chê tiền ít, nhưng từ khi ra khỏi trại cải tạo tôi đã thề sẽ không bao giờ trộm cắp nữa, việc anh nói vi phạm pháp luật, không lẽ là chỉ...”
“Phải, có một số thứ buộc phải thông qua những thủ đoạn phi quy ước mới có thể hoàn thành.”Nhiếp Tả nói:“Có một điểm cậu nói sai, mà cũng không sai, Hộ Hàng không phải chính nghĩa, nhưng Hộ Hàng cũng không phải quân khốn nạn. Chúng ta đa phần làm những việc chính nghĩa, tiền đề là phải có tiền để kiếm. Tôi luôn cho rằng bản lĩnh là bản lĩnh, kỹ năng trộm cắp của cậu không có đúng sai, chỉ xem cậu sử dụng nó như thế nào thôi. Thế này đi, cậu cứ suy nghĩ kỹ, dù sao khi Hộ Hàng không có ủy thác, mức lương đãi ngộ này thực sự khá bình thường. Nếu đồng ý, sáng mai 9 giờ đến đây.”
“Được.”Lưu Giang gật đầu, đứng dậy bắt tay Nhiếp Tả:“Thực ra, con Át đó là tôi lấy từ trong túi ra.”
“Tôi biết, con Át cuối cùng trong bộ bài đang nằm trong tay tôi.”Nhiếp Tả lấy con Át từ trong túi ra và nói:“Tay tôi cũng không chậm, nhưng tôi không có năng lực chuyên môn như cậu.”
“Anh Tả, hẹn 9 giờ sáng mai gặp lại.”Lưu Giang buông tay, gật đầu với Nhiếp Tả rồi rời khỏi văn phòng.
Lưu Giang vốn tưởng Nhiếp Tả chỉ là kẻ bất tài vô dụng, hoặc nhờ quan hệ mà trà trộn vào Hộ Hàng, nhưng cuộc tiếp xúc hôm nay đã đảo lộn nhận thức của anh ta về Nhiếp Tả. Tiếng“anh Tả”này gọi không uổng công, người ta thực sự mạnh hơn mình rất nhiều. Có thể làm việc cùng 1 người mạnh hơn mình, bản thân điều đó đã là 1 loại phúc lợi công việc rồi, còn cần phải suy nghĩ gì nữa?
Việc Ngụy Lam gia nhập nằm trong dự tính, hay nói cách khác là nằm trong tính toán của Nhiếp Tả và Ngọc Đế. Lưu Giang là một sự bất ngờ ngoài ý muốn. Còn Tào Khải, người mà họ không chắc chắn lắm thì sao? Điều khiến Ngọc Đế rất thất vọng là Tào Khải đã quay về Mỹ, rất có thể đã đạt được thỏa thuận với Kim Tương Ngọc và trở thành đồng bọn. Ngọc Đế đã gọi điện cho Nhiếp Tả thông báo việc này, Nhiếp Tả không nghĩ Tào Khải sẽ lại đi cùng Kim Tương Ngọc, nhưng để anh ta gia nhập Hộ Hàng thì khả năng cũng không lớn. Theo suy đoán của Nhiếp Tả, Tào Khải rất có thể muốn đào bới ra ông chủ đứng sau vụ Nam Phi thu mua 9 bến cảng của Vạn Liên Quốc Tế. Coi như đó là cách trả 1 món nợ ân tình cho Lưu Tử Bình.
...
9 giờ sáng ngày hôm sau, Ngụy Lam và Lưu Giang đến đúng giờ. Nhiếp Tả đưa cho họ một ID và mật khẩu để đăng nhập vào diễn đàn Hộ Hàng quốc tế, họ dùng tên công ty thật và ID nhân viên để đăng ký ID diễn đàn mới. Diễn đàn này tương đương với một nửa kho tình báo của Hộ Hàng, và Ngụy Lam cùng Lưu Giang không chỉ trở thành người xem, mà còn trở thành người bổ sung tư liệu.
Không có sếp, không có nội quy công ty, mọi người tự nhiên. Ngày đầu tiên đi làm, Lưu Giang nhận việc chạy vặt như lấy số điện thoại giao hàng của các cửa hàng lân cận. Còn Ngụy Lam và Nhiếp Tả thì liên lạc với Thiên Nga Đen, ít nhất là lấy được phương thức liên lạc, nhưng việc này không thành công, Thiên Nga Đen đã biến mất. Cuối cùng, hacker Tiểu Hổ của Hộ Hàng Đông Thành đã liên lạc với một nhóm gián điệp thương mại ở Đông Thành, đối phương ra giá hơi cao, 1.3 triệu nhân dân tệ. Có đạt được thỏa thuận hay không thì Nhiếp Tả không quản nữa, để Mộ Dung Mặc tự liên lạc với họ.
Các thành viên của Hộ Hàng thành phố A không ngờ rằng đơn hàng ủy thác đầu tiên lại đến nhanh như vậy. Buổi chiều, Lâm Thiếu đã gửi thông tin ủy thác đến, Nhiếp Tả nghe điện thoại:“Lâm Thiếu, Hộ Hàng Đông Thành của anh mấy tháng không khai trương, sao vừa mới tới thành phố A, ngày đầu tiên chính thức đi làm đã có đơn hàng rồi?”
“Đơn này là của bạn của bạn tôi, anh ta gặp rắc rối, trong giới bạn bè biết tôi nên đã giới thiệu Hộ Hàng. Đã lập chi nhánh thì không thể để người Đông Thành qua đó làm, đúng không?”
Nhiếp Tả nói:“Bên tôi nhân thủ còn chưa đủ đâu, ít nhất anh cũng phải kiếm cho tôi một lập trình viên để làm hacker chứ.”
“Lần này ước chừng không liên quan đến máy tính đâu.”
“Ồ?”
“Tình hình cụ thể tôi gửi vào email của cậu rồi.”Lâm Thiếu hỏi:“Thế nào, xe chạy tốt chứ?”
“Có thể đổi sang số tự động không?”
“Chết tiệt, cậu là đàn ông mà sao thay đổi xoành xoạch thế?”Lâm Thiếu nói:“Tả, đơn hàng đầu tiên không yêu cầu cậu phải thắng đẹp, nhưng không được để thua thảm hại đâu đấy.”
“Rõ rồi.”Nhiếp Tả cúp máy, mở email, gọi:“Ngụy Lam, có việc rồi, qua đây xem thử đi.”
Người ủy thác là thương nhân kinh doanh vàng lớn nhất thành phố A, là 1 người đàn ông ngoài 40 tuổi tên là Tề Đồng. Nhà họ Tề có mỏ vàng ở hơn 10 quốc gia trên toàn cầu, Tề Đồng là anh trai của Tề Vân - Chủ tịch của Tề Gia Hoàng Kim. Tề Đồng phụ trách thiết kế trang sức vàng của nhà họ Tề, đặc biệt là thiết kế các sản phẩm cao cấp.
4 tháng trước, Tề Gia Hoàng Kim nhận được một đơn đặt hàng. Một thành viên hoàng gia Trung Đông sắp kết hôn, yêu cầu nhà họ Tề chế tác 72 mẫu trang sức khác nhau từ vàng, kim cương, bạch kim, mã não... thời gian là 5 tháng. Trong các sản phẩm cao cấp, lượng vàng nhiều hay ít ngược lại là thứ ít quan trọng nhất, quan trọng nhất là thiết kế. Khách hàng tuyên bố, thiết kế phải khác biệt hoàn toàn, ít nhất không phải là loại hàng đại trà thấy trên thị trường, đồng thời phải khiến anh ta sáng mắt lên, còn về tiền bạc hoàn toàn không thành vấn đề.
Bình luận