Nhiếp Tả và Ngọc Đế đi tới phòng quan sát, Triệu Ngang ở phòng quan sát định hỏi, Ngọc Đế ra hiệu im lặng. Mã Đào quay lưng về phía họ gọi điện thoại, nhưng qua tấm gương đối diện vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt của Mã Đào. Ngọc Đế nhíu mày nhìn khẩu hình của Mã Đào, không hiểu được, quay sang nhìn Nhiếp Tả, Nhiếp Tả cười với anh ta:“Tiếng Tây Ban Nha... Xem ra lời thuyết phục của anh có hiệu quả rồi, Mã Đào hỏi đối phương, 3 năm sau đội ngũ của anh còn tiếp nhận tôi không? Nếu không, anh có tin tưởng tôi không? Nếu tôi gia nhập đội ngũ khác, anh còn tin tôi không?”
Ngọc Đế nói:“Lâm Thiếu nên tăng lương cho cậu.”
“Dịch khẩu hình không chính xác đâu, tôi vừa nhìn vừa đoán thôi.”Nhiếp Tả nói:“Anh đã thành công khiến Mã Đào nảy sinh nghi ngờ với Kim Tương Ngọc, đây mới là trọng điểm.”
Ngọc Đế nói:“Đội ngũ đoàn kết vì tiền bạc chắc chắn sẽ vì lợi ích cá nhân mà nghi kỵ lẫn nhau.”
“Không ổn lắm.”Nhiếp Tả nói:“Mã Đào đang ra giá, ngồi tù 3 năm, cộng thêm phí bảo mật khi rời khỏi đội ngũ, vãi... 5 triệu USD? Tôi có nhìn nhầm không? Kiếm tiền dễ thế sao? Chết tiệt, tôi nên đi hỏi Kim Tương Ngọc xem có còn thiếu người không.”
Ngọc Đế cũng vô cùng kinh ngạc:“5 triệu USD? Kim Tương Ngọc rốt cuộc đã động vào miếng bánh nào của Vạn Liên Quốc Tế vậy?”Trong sự nghiệp của mình, anh ta chưa từng gặp đơn hàng ủy thác gián điệp thương mại nào có mức phí lớn như vậy.
“3 triệu chốt giá.”Nhiếp Tả bất mãn nói:“Tôi làm việc ở cửa hàng hoa quả nhận lương còn phải đóng thuế, hắn kiếm 3 triệu mà chẳng mất tí chi phí nào.”
“Nhiếp Tả, có thể nhìn vào trọng điểm được không?”Ngọc Đế tự lẩm bẩm:“3 triệu USD... Phí thuê lớn như vậy. Xem ra tôi phải nói dối rồi.”
...
Ngọc Đế ngồi đối diện Mã Đào, rất lâu không mở miệng, sau đó ra hiệu, Nhiếp Tả đứng dậy kéo rèm che tấm kính của phòng quan sát lại. Ngọc Đế dùng tiếng Pháp nói:“Mã Đào, Kim Tương Ngọc có thể tha cho anh, nhưng có người sẽ không tha cho anh đâu, hay là anh tưởng hắn là kẻ lương thiện? Không chỉ anh, mà còn cả em gái anh nữa... Anh đã nghe nói về DK chưa?”
“DK?”Dĩ nhiên là biết, mấy 10 năm trước truyền thông đã đưa tin rầm rộ, đó là một liên minh của những thương nhân tầng lớp thượng lưu toàn cầu. Những năm qua, có rất nhiều người tự xưng là DK trên internet, nhưng sau khi kiểm tra đều phát hiện là giả, chỉ là thanh niên bốc phét thôi, một số thanh niên dù gia sản kếch xù nhưng vẫn còn xa mới đạt tới tiêu chuẩn của DK. Điều này cũng cho thấy rất nhiều người tò mò về tổ chức quyền lực bí ẩn này.
Ngọc Đế gật đầu:“Anh đã chọc vào người không nên chọc rồi, nếu anh phối hợp với cảnh sát, cảnh sát có thể thông qua Cảnh sát Quốc tế liên hệ với cảnh sát Mỹ bảo vệ em gái anh. Tuy nhiên, tôi thực sự không biết hắn có trả thù hay không, nhưng nếu đứng ở góc độ của tôi, tôi đã lỗ hàng chục tỷ thì không ngại dùng vài triệu để mua vài mạng người đâu.”Ngọc Đế đứng dậy, vỗ vai Mã Đào:“Con đường đời là do mình chọn, anh hiện đang ở ngã ba đường, chúc anh may mắn, tạm biệt.”
Mã Đào mặt mày tái mét, không biết đang nghĩ gì, lặng lẽ tiễn Ngọc Đế và Nhiếp Tả rời khỏi phòng thẩm vấn, hắn không mở miệng chứng tỏ Ngọc Đế đã thắng một nửa rồi.
Triệu Ngang lái xe, Trương Mỹ Linh, Nhiếp Tả và Ngọc Đế cùng đi tới một nhà hàng Trung Hoa ở thành phố A ăn cơm, Triệu Ngang không hỏi, Trương Mỹ Linh hỏi khéo Ngọc Đế cuối cùng đã nói gì với Mã Đào. Trên bàn ăn, Nhiếp Tả hỏi:“DK là gì?”Điều anh muốn biết là từ góc độ gián điệp thương mại thì nhìn nhận DK như thế nào?
“DK?”Triệu Ngang ngẩn ra, trả lời:“DK là một hội anh em do các thương nhân lập ra, đều là những người rất giàu có, có tin đồn lão tổng của tập đoàn tài chính lớn thứ 4 nước Mỹ vào những năm 60 thế kỷ trước chính là thành viên DK.
Hội anh em không phải tổ chức phi pháp, nhưng một số người trong DK cấu kết với nhau, dùng tiền mở đường, lại còn dùng cả bạo lực hỗ trợ, cuối cùng bị tòa án Mỹ phán định là tổ chức phi pháp. Lúc đó đã bắt rất nhiều người, một số bị cáo buộc tội phản quốc, một số bị cáo buộc tội mưu sát, vân vân.”
Trương Mỹ Linh không hiểu lắm:“Liên minh thương nhân thì có ý nghĩa gì?”
Triệu Ngang nói:“Ví dụ 4 ngân hàng lớn liên thủ, có thể dễ dàng ép giá hoặc đẩy giá vật giá. Tôi nhớ có một vụ án, chính phủ quân và quân phản chính phủ của một quốc gia châu Phi dưới sự can thiệp của một số cường quốc đã ngồi vào bàn đàm phán. Nếu họ trở thành hai chính đảng trong nước, thì lợi ích của một thương nhân nào đó ở quốc gia này coi như kết thúc, trong lòng đất quốc gia này chôn giấu 1 lượng lớn các loại quặng mỏ, thậm chí là kim cương chất lượng tốt. Cuối cùng thương nhân này chỉ làm một việc, bắn hạ máy bay của tổng thống, kết quả dẫn đến việc người dân ủng hộ tổng thống bắt đầu tấn công người dân ủng hộ quân phản chính phủ, cuối cùng biến thành cuộc chiến tranh toàn quốc. Mà thương nhân này khai thác tài nguyên thiên nhiên của quốc gia này với chi phí còn thấp hơn trước gấp nhiều lần, vì tù chính trị, tù binh chiến tranh vân vân đều trở thành lao động miễn phí, thuế suất quân chính phủ thu cũng thấp hơn.”
“Kẻ trộm móc túi thì bị giết, kẻ trộm quốc gia thì được phong hầu.”Ngọc Đế nói:“Không chỉ các quốc gia nhỏ, xúc tu của DK còn vươn tới cả nghị viện của các cường quốc, ví dụ như Mỹ, bầu cử tổng thống của họ dựa vào bỏ phiếu, muốn có được phiếu bầu, ứng cử viên tổng thống cần có sự ủng hộ của người dân. Có tiền dĩ nhiên là chiếm ưu thế, các loại tuyên truyền có thể tiến hành rầm rộ, điều này ở Mỹ gọi là hiến kim chính trị, cũng gọi là quyền lực tiền bạc. Dĩ nhiên, các quốc gia này tiến hành giám sát và hạn chế các loại hiến kim chính trị, và tổng thống trong các quyết sách cũng sẽ không thiên vị rõ rệt cho một thương nhân nào đó, nhưng không thể hoàn toàn triệt tiêu ảnh hưởng. Ví dụ năm 2004, Bush đã chi hơn 300 triệu USD mới thắng cử, số tiền này toàn bộ là hiến kim chính trị. Mỹ có hàng trăm công ty vận động hành lang chuyên nghiệp, tồn tại như 1 chiếc cầu nối giữa thương nhân và chính trị. Nhưng thứ lớn hơn cả tổng thống Mỹ chính là pháp luật, ví dụ như vụ bê bối Watergate của Nixon, chính là vì hiến kim chính trị vi phạm pháp luật. Không có đạo luật nào là không có lỗ hổng, dân chủ kiểu Mỹ cũng không hoàn hảo. Những kẻ có thể khoan những lỗ hổng này để đạt được mục đích của mình đều là những đại thương nhân.”
Ngọc Đế tiếp tục:“Anh có một thương nhân, tôi có một thương nhân, sự đối kháng như vậy giống như cuộc tranh giành giữa đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa. Đối với thương nhân, điều này không có lợi cho lợi ích. Làm sao bây giờ? DK đã giải quyết vấn đề này, quy tắc chống cạnh tranh nội bộ DK, ví dụ thương nhân A muốn tài trợ cho ứng cử viên tổng thống A, thì các thành viên khác trong hội anh em có thể chọn hợp tác tài trợ cho ứng cử viên tổng thống A, nhưng không được chọn tài trợ cho ứng cử viên tổng thống B. Đồng thời thương nhân A không được từ chối các thành viên khác của hội anh em cùng đầu tư tài trợ cho ứng cử viên tổng thống A. Như vậy, tài lực và vật lực hùng hậu của DK dễ dàng giúp ứng cử viên tổng thống A đánh bại ứng cử viên tổng thống B, dĩ nhiên, ứng cử viên tổng thống A không được quá tệ. Tuy nhiên, sau khi A làm tổng thống, vì tỷ lệ ủng hộ của dân chúng và việc tái đắc cử, thường xuyên sẽ đem thương nhân ủng hộ mình ra làm bia đỡ đạn, nhưng trong những quyết sách có thể nghiêng bên trái hoặc bên phải, thương nhân ủng hộ tổng thống A sẽ dễ dàng nhận được lợi ích hơn.”
Bình luận