Chương 454: Paparazzi Đột Kích

“Sao? Không được à? Đều là người trưởng thành cả, cô ấy cũng đâu có đòi hỏi gì ở tôi.”Lâm Thiếu hỏi ngược lại:“Chúng tôi là bạn bè, tôi không có bạn gái, cô ấy không có bạn trai, thỉnh thoảng mất kiểm soát một chút không phải rất bình thường sao?”

“...”Nhiếp Tả cạn lời, nhìn sang 1 người phụ nữ nước ngoài:“Cô ta là ai?”Nhiếp Tả không quan tâm cô ta là ai, chỉ là muốn chuyển chủ đề, không muốn bàn luận thêm nữa.

“Uma, thiệp mời từ lãnh sự quán của một quốc gia Nam Mỹ, là bạn nhảy của CEO công ty cà phê quốc gia này tại thành phố A. Khá xinh đẹp.”Lâm Thiếu nói:“Đừng nhìn nữa, lát nữa tôi bảo trợ lý riêng gửi tài liệu cho cậu, trên đó là thông tin của các nữ khách mời người nước ngoài dưới 35 tuổi tham gia vũ hội lần này, cậu về kiểm tra xem thông tin của họ có thật không, sẽ biết trong số họ có Hồng Đào Hoàng Hậu hay không. Nhiếp Tả đừng quá nghiêm túc, thực ra thì, Chí Nhiệt Chi Tâm cũng không quá đắt giá, so với các trang sức khác, chỉ ở mức trung bình kém. Đứng từ góc độ thương mại, tôi thà để cô ta trộm mất, như vậy còn có thể tạo scandal lăng xê thêm 1 lần nữa.”

Nhiếp Tả gật đầu:“Đây chính là lý do sau khi các anh nhận được thư của Hồng Đào Hoàng Hậu, lại không sắp xếp biện pháp an ninh chuyên biệt?”

“Đúng, nhưng chúng tôi không vội, công ty bảo hiểm mới vội, cho nên bây giờ Chí Nhiệt Chi Tâm do công ty bảo hiểm chịu trách nhiệm an ninh.”

“Đừng trách tôi không nhắc nhở anh, cẩn thận người ta dương đông kích tây, ngoài mặt có vẻ là vì Chí Nhiệt Chi Tâm, thực chất mục tiêu là Hải Dương Chi Luyến.”Hải Dương Chi Luyến là 1 viên sapphire, vô cùng xinh đẹp, kích thước cũng rất lớn, nghe nói là khi một đôi tình nhân gặp nạn trên biển, người đàn ông đã tặng trang sức cho người phụ nữ, người đàn ông còn nhường vị trí trên thuyền cứu sinh của mình cho người phụ nữ. Sự thật là gì? Ai mà biết được, trong cái thời đại ngập tràn chiêu trò lăng xê này, cái gì đáng tin, cái gì không đáng tin, chẳng ai biết cả. Viên Hải Dương Chi Luyến này là át chủ bài của buổi đấu giá trang sức lần này, nghe nói giá khởi điểm là 10 triệu USD.

Tại sao phải tổ chức vũ hội này? Chính là để chào hàng với các phu nhân nhà giàu, các phu nhân chưa chắc đã thích Hải Dương Chi Luyến. Nhưng chồng mình có mua hay không, chồng người khác có mua hay không, cuối cùng ai mua, đây mới là trọng tâm họ quan tâm. Chồng của phu nhân nào có thể mua Hải Dương Chi Luyến tặng cho vợ, đủ để bà ta khoe khoang trong giới 3 năm.

Đối với người giàu mà nói, chưa chắc đã nhìn bà vợ già của mình vừa mắt. Đa số đàn ông sẽ không cho rằng viên đá xanh này có giá trị vượt quá 1000 tệ. Nhưng vì nhiều lý do khác nhau, đôi khi cũng vì đọ sự giàu có, sợ vợ, ăn vụng bị bắt quả tang vân vân mà vung tiền. Cho nên ban tổ chức hôm nay chính là muốn châm ngòi ly gián mối quan hệ giữa các phu nhân, biến viên đá này thành biểu tượng của sự tôn quý. Cuộc chiến của phụ nữ sẽ nhanh chóng lan rộng thành cuộc chiến của đàn ông.

Nhiếp Tả tùy ý nhắc nhở, Lâm Thiếu lại rất coi trọng:“Chí Nhiệt Chi Tâm có thể mất, Hải Dương Chi Luyến tuyệt đối không được. Bảo vật trấn sảnh, ngày cuối cùng mới đấu giá. Mất nó rồi, tiếp theo chúng ta lấy bảo bối gì để câu dẫn sự thèm thuồng của người ta?”

Trong lúc nói chuyện, ánh đèn mờ đi, màn hình máy chiếu lớn hiện lên nhất đoạn video. Chính là câu chuyện của người đàn ông và người phụ nữ, chìm tàu rồi, người đàn ông đeo viên đá quý lên cổ người phụ nữ, hôn nhau. Đưa lên thuyền cứu sinh, bản thân đứng trên con tàu đang chìm dần nhìn theo người phụ nữ rời đi. Người phụ nữ lúc này hai mắt đẫm lệ...

Mặc kệ tin đồn có phải là thật hay không. Đoạn video này mặc dù quay rất đẹp, nhưng chẳng có nửa xu quan hệ nào với logic. Cả thuyền cứu sinh đang đợi họ hôn tạm biệt, tặng đồ... Những người đang chạy trối chết kia còn vì tình cảm này mà cảm động đến rơi nước mắt, vỗ tay. Cảm động thật thì nhường chỗ ra đi chứ. Hơn nữa nhét thêm 1 người chưa chắc cái thuyền cứu sinh này đã chìm.

Những thứ tốt đẹp đều không chịu nổi sự suy luận logic... Haizz, cuộc sống của người lý trí đôi khi rất tẻ nhạt, sống ngu ngốc một chút ánh nắng sẽ tươi đẹp hơn.

...

Lâm Thiếu đi bận rộn tiếp khách, Nhiếp Tả nhận được tài liệu, trợ lý riêng của Lâm Thiếu gửi tài liệu đến, tổng cộng có 15 nữ người nước ngoài dưới 35 tuổi, trong đó 13 người độc thân. Có con gái nhà ngoại giao, du học sinh đại học A, còn có nhân viên công ty địa phương của tập đoàn đa quốc gia, có tiến sĩ, có luật sư, có phóng viên.

Hạ Oa và Nhiếp Tả ở một bên nghiên cứu, Hạ Oa thấy những tài liệu này đều rất bình thường, buột miệng hỏi một câu:“Đái Kiếm liệu có thích người trên 35 tuổi không?”

“Chuyện này... Khả năng không lớn đâu.”Nói chung, đàn ông 80 tuổi cũng giống như đàn ông 18 tuổi, đa số đều thích các cô gái 20 tuổi.

Hạ Oa xem tài liệu:“Những tài liệu này quá dễ điều tra, cơ bản không thể làm giả. Con gái nhà ngoại giao, du học 2 năm rồi, một cuộc điện thoại là biết thật giả. Luật sư của tập đoàn đa quốc gia, chắc chắn có kinh nghiệm làm việc tại trụ sở chính... Không nhìn ra có nghi phạm nào.”

“Bên này có 1 người, chỉ có tài liệu lúc 30 tuổi, trước đó đều không có.”

“Ai?”

Nhiếp Tả kéo điện thoại, Hạ Oa đen mặt, đây chẳng phải là chính mình sao? Nhiếp Tả cười ha hả:“Thoải mái chút đi, sếp của chúng ta đều nói rồi, bình tĩnh, trộm thì cứ trộm đi, chúng ta cần gì phải căng thẳng như vậy. Ây da...”

“Ây da?”

“Tôi cảm thấy tối nay Hồng Đào Hoàng Hậu sẽ không xuất hiện.”

“Tại sao?”

“Bởi vì cô ta rất có thể sẽ đến bệnh viện thăm bệnh, giả sử Đái Kiếm nói là sự thật, chứ không phải chém gió, Hồng Đào Hoàng Hậu này vừa yêu vừa hận cậu ta, vậy thì hôm nay chắc chắn là đến bệnh viện, ngồi trên giường bệnh của Đái Kiếm trò chuyện một chút.”Nhiếp Tả nhìn Hạ Oa:“Cô vốn dĩ là bao nuôi Đái Kiếm, bây giờ lòi ra một Hồng Đào Hoàng Hậu, cô có suy nghĩ gì?”

Hạ Oa lạnh lùng nói:“Tống cô ta vào tù không phải là xong sao?”

Có lý, hóa ra trong tình huống Lâm Thiếu đã nói rõ là không sao cả, cô vẫn nỗ lực làm việc như vậy, là có nguyên nhân này.

Hết cách rồi, Hạ Oa là bạn, Hồng Đào Hoàng Hậu không phải là bạn, vì Hạ Oa, bắt Hồng Đào Hoàng Hậu là lẽ đương nhiên. Nhiếp Tả thấp giọng nói:“Hồng Đào Hoàng Hậu có thể trở thành siêu trộm tác phẩm nghệ thuật xếp hạng thứ nhất, nhất định có một đội ngũ. Cho nên tôi cho rằng có người đang giám sát chúng ta, bây giờ đến bệnh viện, chắc chắn sẽ đánh động Hồng Đào Hoàng Hậu.”

“Cậu có suy nghĩ gì?”

“Lưu Sương Sương.”Nhiếp Tả gọi điện thoại:“Sương Sương, tôi cần cô làm một việc, đài truyền hình có không ít paparazzi thiếu đạo đức đúng không... Cô đừng khiêm tốn nữa, tôi biết là có. Cô tìm bố cô xin 2 người, bây giờ lập tức đi đến phòng bệnh số XXXX khu nội trú bệnh viện, thấy người là chụp, ai đeo khẩu trang thì lột hết khẩu trang ra chụp, có người bỏ chạy thì đuổi theo... Làm được không?”

Lưu Sương Sương lau nước mắt:“Được, tôi gọi điện cho bố.”

“Sao vậy?”

“Thi trượt rồi.”Lưu Sương Sương nhịn không được khóc nấc lên:“Bởi vì số môn thi trượt của tôi vượt quá tiêu chuẩn, cho nên tôi bắt buộc phải ở lại lớp thêm 1 năm.”Đại học thành phố A không phải là trường đại học rởm, không thể học giả lấy bằng thật, với tiêu chuẩn đầu vào rộng đầu ra hẹp, người địa phương và thí sinh ngoại tỉnh khá xuất sắc rất dễ vào, nhưng muốn tốt nghiệp thành công thì có độ khó tương đối. Ví dụ như Tôn tiểu thư bỏ học đại học, chính là vì bận rộn công việc ở công ty Hán Nham, số môn thi trượt quá nhiều, chỉ có thể từ bỏ việc học.

“Tội nghiệp quá, ngoan, gọi điện thoại trước đi.”Nhiếp Tả tiện tay cúp điện thoại:“Hạ Oa, cô tạo nghiệp rồi, cô giữ Lưu Sương Sương lại Hộ Hàng, dẫn đến việc cô ấy thi trượt, hôm nay nhà trường chính thức thông báo cô ấy bị đúp lớp.”

“Nhiếp Tả, năm đó cậu tốt nghiệp kiểu gì vậy?”

“Tôi tốt nghiệp mà không trượt môn nào.”

“Làm sao làm được?”Hạ Oa kinh ngạc nghi ngờ.

Nhiếp Tả trả lời:“Gian lận, Sương Sương chính là quá thật thà, với năng lực hiện tại của Sương Sương, muốn gian lận độ khó không hề cao, đột nhập vào phòng trộm đề thi, gian lận trong phòng thi... Tôi nhớ năm đó đi thi, tôi dò hỏi rõ ràng trước, trước sau trái phải tôi là ai, tìm được một học bá, dùng cách mua chuộc, dụ dỗ bằng lợi ích, tìm bạn gái giúp cậu ta để mua chuộc. Lúc thi, cậu ta thi xong rồi, ho một tiếng, chúng tôi tráo đổi bài thi, cậu ta tiếp tục làm bài. Không có áp lực, hoàn toàn không có áp lực.”

“Nếu cậu không thể cung cấp bạn gái thì sao?”

“Tôi sẽ bỏ tiền giúp cậu ta tìm gái mại dâm, hơn nữa, loại chuyện này là 2 người cùng làm chuyện xấu, tôi chết, cậu ta cũng không sống nổi. Lùi một vạn bước mà nói, cậu ta muốn đồng quy vu tận với tôi, tôi sẽ đột nhập vào phòng trộm cắp tiêu hủy bài thi, sau đó chết cũng không thừa nhận, đồng thời khởi kiện cậu ta.”Nhiếp Tả cười:“Đùa thôi, nhưng không gian lận, muốn vừa chơi, vừa làm thêm, vừa yêu đương, đồng thời không trượt môn nào mà tốt nghiệp từ đại học A, đó quả thực là chuyện nghìn lẻ một đêm.”

Hạ Oa nghiêm túc nói:“Nhưng điều này đại biểu cho việc cậu không học được kiến thức chuyên ngành ở đại học.”

Nhiếp Tả trả lời:“Sau khi tốt nghiệp tôi căn bản không dùng đến kiến thức chuyên ngành học được ở đại học. Tôi luôn cho rằng trọng điểm của đại học là học tính logic, phương pháp tư duy, chứ không phải học kiến thức, đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ cá nhân.”

“Được rồi, bây giờ đợi tin tức bên phía Sương Sương.”

...

9 giờ 10 phút tối, paparazzi đột kích bệnh viện, 3 người từ thang máy, hai bên cầu thang xuất hiện, dọc đường bật máy ảnh truy sát vào phòng bệnh của Đái Kiếm, trong phòng bệnh có y tá, chụp ảnh, sau đó paparazzi bỏ chạy. Trên đường bỏ chạy, tráo đổi thẻ nhớ máy ảnh, thành công bị bảo vệ bắt giữ, bảo vệ đã xóa dữ liệu trong máy ảnh của họ, sau đó giao cho cảnh sát tuần tra xử lý.

9 giờ 30 phút, buổi đấu giá từ thiện chính thức bắt đầu, sẽ diễn ra trong 1 giờ, đây đều là những món đồ lưu niệm không đắt tiền. Có thư của bé gái khuyết tật viết, có ảnh của trẻ em vùng núi nghèo khó, những thứ này không liên quan đến thành phố A, cho nên tổng hội từ thiện thành phố A không ra mặt, tổng hội từ thiện chỉ cứu trợ những người cần giúp đỡ ở thành phố A. Đây là do một tổ chức quỹ từ thiện ngoại tỉnh phụ trách. Danh tiếng rất tệ, mọi người không quan tâm chút tiền này, nhưng không muốn bị coi là kẻ ngốc, để không làm mất không khí, tùy ý ra 1 cái giá, cũng không nâng cao.

10 giờ, nhận được ảnh do Lưu Sương Sương gửi tới.

Trọng điểm chính là những bức ảnh chụp đột kích phòng bệnh, trang phục y tá, chiều cao 1m75, khẩu trang bị cưỡng chế tháo xuống, tay che mặt, vẫn bị chụp lại. Nhìn biểu cảm của Đái Kiếm trên giường bệnh là hoàn toàn kinh ngạc sững sờ. Hoặc là cậu ta đã nghĩ đến đây là do tên khốn Nhiếp Tả sắp xếp, cho nên không biết nên làm thế nào.

Tin tốt, y tá này rất có thể chính là Hồng Đào Hoàng Hậu, bởi vì y tá này không phải là nhân viên bệnh viện, điểm này Tần Nhã đã xác nhận rồi.

Tin xấu, Hồng Đào Hoàng Hậu giả dạng y tá, vậy mà còn đeo mặt nạ silicon, mặt nạ silicon chất lượng trung bình khá, nhìn từ bức ảnh là có thể nhận ra. Hoặc là bất đắc dĩ, người nước ngoài mà, tóc vàng mắt xanh, không dùng mặt nạ silicon và các vật ngụy trang khác, ngụy trang thành y tá cũng sẽ bị liếc mắt 1 cái là nhìn thấu.

11 giờ, tất cả mọi người trở về công ty Hộ Hàng, qua xử lý kỹ thuật của Tần Nhã, có một tin tốt, trên hổ khẩu của Hồng Đào Hoàng Hậu có hình xăm, là một quân cơ. Nhưng Nhiếp Tả chủ quan phủ định, từ những tội phạm cấp độ chuyên nghiệp mà anh quen biết thì không có hình xăm, cho dù có, cũng ở vị trí kín đáo, sẽ không xuất hiện ở mu bàn tay, hổ khẩu những bộ phận lộ liễu như vậy. Nhiếp Tả cho rằng, đây là bom mù của Hồng Đào Hoàng Hậu, to gan giả thiết, Hồng Đào Hoàng Hậu là lợi dụng hình xăm này để thăm dò Đái Kiếm, xem Đái Kiếm có bán đứng cô ta hay không. (Còn tiếp~^~)

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...