Chương 389: Ireland

Việc này mình giúp thế nào? Nếu có kẻ xấu bắt cóc Ngụy Lam, số 6 vẫn còn ở Ireland, hai anh em có thể đơn thương độc mã cứu Ngụy Lam ra. Nhưng xét từ sự việc này, nếu mình dùng đến bạo lực thì đã vi phạm quy tắc. Trừ khi Ngụy Lam bị ngược đãi, mà trong điện thoại Ngụy Lam nói đối phương thái độ rất tốt.

Nhiếp Tả nói:“1 triệu Euro? Mạch Tử Hiên tùy tiện cũng lấy ra được thôi.”

Hạ Oa nói:“Mạch Tử Hiên định đi Ireland, cuối cùng Mạch Nghiên gọi điện cho tôi, tôi nói hay là cậu đi một chuyến đi.”

Ồ, không phải đi với thân phận nhân viên công ty Hộ Hàng, mà là đi với thân phận anh rể tương lai của Mạch Hạ, Nhiếp Tả trả lời:“Được.”

Lúc này, Nhiếp Tả nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến tiếng gào thét liều mạng của Mạch mẫu:“Đừng để nó đi, nó đi chắc chắn sẽ hại chết con trai tôi để mưu đoạt gia sản.”

“Cậu chờ chút.”Hạ Oa trả lời một câu, sau đó Nhiếp Tả nghe thấy một tiếng thét thảm, Hạ Oa quay lại nghe điện thoại:“Bà ta yên tĩnh rồi, cậu cứ đến Ireland tìm hiểu tình hình trước, xem cần bao nhiêu tiền.”

Mạch Tử Hiên cầm lấy ống nói:“Nhiếp Tả, hãy để Mạch Hạ chịu thiệt một chút cho phù hợp, cháu cứ đo lường bối cảnh của họ trước, nếu thấy ổn thì có thể chi thêm chút tiền, để họ tiếp đãi Mạch Hạ một thời gian.”

Nhiếp Tả hỏi:“Ý của bác là nhốt cậu ấy vài ngày?”

“Đúng vậy, bản thân phạm lỗi mà còn để người phụ nữ của mình đi làm con rái, nó còn sống bác cũng thấy mất mặt.”Giọng điệu của Mạch Tử Hiên mang theo phong vị hận sắt không thành thép.

Nhiếp Tả an ủi:“Bác à, là Ngụy Lam tự nguyện, cô ấy đã tìm hiểu thân phận của nhóm người này, chỉ cần với thân phận nhân viên Hộ Hàng thì sẽ không bị làm khó. Mạch Hạ tâm trạng không tốt, nếu để Mạch Hạ làm con rái thì có lẽ sẽ phải chịu khổ chút ít.”

“Bác biết, một chút khổ cũng không chịu được sao? Bản thân làm sai chuyện mà không dám tự mình gánh vác?”Mạch Tử Hiên nói:“Cháu biết bác tức giận nhất điều gì không? Người thừa kế của tập đoàn Viễn Dương sau khi báo cảnh sát sẽ ảnh hưởng đến thị thực đi châu Âu... Đây là lời của Ngụy Lam, nó đã chấp nhận. Nó không phải bỏ nhà ra đi sao? Nam nhi đại trượng phu sợ cái gì, đánh nhau sợ cái gì, có chuyện thì phải chống đỡ, ngồi tù thì ngồi tù, không đi được châu Âu thì không đi châu Âu, chẳng có chút bản lĩnh gánh vác nào...”

Này, cháu không phải Mạch Hạ, đừng trút giận lên đầu cháu. Xem ra lần bỏ nhà ra đi này của Mạch Hạ hoàn toàn hỏng bét rồi. Nhiếp Tả cúp điện thoại, đặt vé máy bay đi Ireland. Chuyến bay sáng mai.

Phía Nhiếp Tả vừa đặt vé, Pinocchio lập tức biết ngay, gọi điện cho Nancy ở Ireland, nói:“Cậu ta đi chuyến bay 6 giờ sáng mai.”

Nancy không nhịn được cười:“Ngài vốn dĩ coi thường người ta, bây giờ có phải là đánh giá quá cao người ta rồi không?”

Pinocchio trả lời:“Không phải đánh giá cao. Đây là công việc, không thể vì sở thích của tôi mà thay đổi. Chúng ta không thể loại trừ khả năng bị Nhiếp Tả nhìn thấu, hơn nữa cô đích thân làm việc này càng cần phải cân nhắc đến an toàn.”

“Tiên sinh, tôi rất vui vì ngài có thể nghĩ như vậy. Cảm ơn sự quan tâm của tiên sinh.”

“Ừ.”Pinocchio cúp điện thoại. Hắn đã biết mục tiêu là bác sĩ David, cũng đã biết nguyên do sự việc. Vị thành viên nội các mới của quốc gia X được đề cử kia là 1 người khác đã qua phẫu thuật thẩm mỹ, ông ta mượn lý lịch luật sư để bắt đầu tham chính. Ban đầu không định để ông ta trở thành nhân vật hàng đầu, chỉ thu thập chút tình báo, làm gián điệp là được. Nhưng không ngờ ông ta làm rất tốt, lý niệm ông ta đưa ra được rất nhiều người chấp nhận. Trong nước không ít người ủng hộ ông ta. Cho nên người Mỹ định nâng đỡ ông ta. Nhóm thanh trừng đã tìm đến bác sĩ David, rất không may, bác sĩ David đã bị bắt cóc trước, nhóm thanh trừng đã phát hiện ra tình hình trang viên Resnov. Biết mình xử lý không nổi nên số 48 xuất trận. Không ngờ đối thủ là Phù Thủy, sau đó đội Đen xuất trận. Đội Đen nhìn thấy đối phương rất mạnh, hai nhóm đội Đen đã đến.

Đáng tiếc, kết cục cuối cùng là 5 chết 3 bị thương, đội Đen đều là quân nhân chuyên nghiệp. Là do chỉ huy sai lầm, hay là nguyên nhân khác? Có lẽ Nancy nói đúng, chỉ có Lê Minh như vậy, từ khi còn bú sữa đã trở thành chiến binh mới có thể bồi dưỡng ra những chiến binh mạnh hơn đội Đen. Cho dù như vậy cũng không đủ toàn diện, đối phương không chỉ tố dưỡng quân sự cao mà còn tình báo linh thông, lại có hậu cần hoàn thiện. Đặc biệt là bản thân mình và CIA đều không truy tra được manh mối về nơi David đi, đủ để chứng minh thực lực của họ không chỉ như những gì nhìn thấy trên bề mặt.

Thật không ngờ, 1 người vốn luôn bị mình coi là nhân vật nhỏ lại có nội hàm sâu sắc như vậy.

...

Nhiếp Tả bay đến Ireland, đi cùng Đái Kiếm, Ngụy Lam có chuyện, với tư cách là đồng nghiệp công ty Hộ Hàng thì Đái Kiếm đương nhiên phải đi. Sau khi đến Dublin liền bắt taxi đến thị trấn nhỏ, còn chưa rời khỏi Dublin, Ngụy Lam đã gọi điện tới:“Tôi không sao rồi.”

“Cô đang ở đâu?”

“Ở một khách sạn nào đó tại Dublin.”

“Được, chúng tôi qua đó.”

Nhiếp Tả gặp Nancy ở khách sạn, Ngụy Lam giới thiệu tình hình. Cha của Henry Ben và ông chủ tiệm rửa tiền ngầm này quen biết nhau, lần này Nancy đến Ireland công tác, nhân lúc rảnh rỗi đã đi bái phỏng ông chủ tiệm rửa tiền, trò chuyện nhắc đến Hộ Hàng, sau đó gặp được Ngụy Lam. Coi như là nửa người quen, lại có quan hệ làm ăn, cộng thêm ông chủ tiệm rửa tiền vốn không muốn làm khó Ngụy Lam, cho nên Ngụy Lam đã khôi phục tự do. Cuối cùng Nancy đã bồi thường trước 1 vạn Euro, đợi sau khi ra ngoài Mạch Tử Hiên sẽ chuyển tiền cho Ngụy Lam, rồi chuyển lại cho Nancy.

Nhiếp Tả và Ngụy Lam bày tỏ sự cảm ơn với Nancy, mà Mạch Hạ cũng đã đến khách sạn, Mạch Hạ có sự thay đổi, sự thay đổi không tốt. Bây giờ là hơn 11 giờ trưa, mà Mạch Hạ thì nồng nặc mùi rượu.

Nhìn động tác của cậu ta, đã có 3 phần men say, Nancy để lại địa chỉ khách sạn của mình rồi đi.

Nhóm Nhiếp Tả là những người hiểu lễ tiết, Nancy là không muốn tham gia vào chuyện của Mạch Hạ và Ngụy Lam nên cáo từ trước, quay đầu công ty Hộ Hàng chắc chắn phải mời Nancy ăn một bữa cơm. Nancy có thể từ chối, có thể đồng ý, đều không sao. Nhưng nếu công ty Hộ Hàng không có biểu thị gì thì về mặt lễ tiết sẽ không ổn.

Nhiếp Tả và Đái Kiếm tiễn Nancy vào thang máy, quay lại liền nghe thấy Ngụy Lam bực bội nói:“Họ Mạch kia, lão nương là vì sau khi anh chia tay với tôi rồi bỏ nhà ra đi nên mới đến Ireland tìm anh. Không phải tôi tự nguyện đến, là chịu không nổi mẹ anh. Tự mình lau sạch mông đi, tôi và anh không có quan hệ gì cả, đừng làm phiền tôi được không? Người của tập đoàn Viễn Dương sẽ nhanh chóng qua đây, anh tốt nhất nên đi tắm 1 cái, đừng để mất mặt thiếu gia của mình.”

Đái Kiếm nhìn đồng hồ, Nhiếp Tả gật đầu, vào thang máy, đi ăn cơm thôi. Đái Kiếm ở trong thang máy nói:“Thái độ của Ngụy Lam rất kiên quyết.”

“Ngụy Lam vốn là người phụ nữ cầm lên được buông xuống được. Thực ra, lần bỏ nhà ra đi này vốn là một cơ hội của Mạch Hạ, đáng tiếc...”Nhiếp Tả không biết nói sao, một số việc không phải Mạch Hạ có thể xử lý, cậu ta liền cảm thấy mình vô năng, lại không muốn quay lại thân phận cũ, thế là bắt đầu uống rượu. Sau khi Ngụy Lam bị đưa đi, cậu ta càng cảm thấy mình vô năng, bắt đầu xoay xở xem có nên cúi đầu nhận sai quay về Mạch gia để có được sự giúp đỡ về tiền bạc chuộc Ngụy Lam về hay không, thế là lại uống rượu. Nhiếp Tả đã tiếp xúc với rất nhiều sâu rượu, ngoại trừ thời kỳ nhi đồng và thiếu niên có người lớn dẫn dắt ra, sau khi trưởng thành bắt đầu uống rượu, trở thành sâu rượu đều là những người trong lòng có nỗi đau. Khởi đầu là tốt, Mạch Hạ đến Ireland giải khuây, đồng thời bắt đầu tìm việc làm, đã bắt đầu có điều lệ quy hoạch cuộc đời mình, đáng tiếc giữa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim, không chỉ biến kết cục trở nên rất tệ, Mạch Hạ cũng sẽ không còn dũng khí và tự tin nữa.

Nhân vật quan trọng là Ngụy Lam, Ngụy Lam nếu sẵn lòng khích lệ cậu ta, cổ vũ cậu ta, kết cục có lẽ sẽ khác, sẽ phát triển theo hướng tốt đẹp. Nhưng Ngụy Lam không phải nữ chính trong phim truyền hình, cô tiếp xúc và quen biết những người như Hạ Oa, Nhiếp Tả và Đái Kiếm đều là những người có dũng khí, sẽ không vì 1 lần thất bại mà nản lòng. Đồng thời Ngụy Lam biết, nếu mình còn biểu thị thiện ý thì Mạch Hạ sẽ tiếp tục hiểu lầm, mình còn phải đối mặt với Mạch Hạ, còn phải đối mặt với mẹ của Mạch Hạ. Mẹ Mạch Hạ gây chuyện ở công ty Hộ Hàng, bị Hạ Oa đeo còng tay, bịt miệng, những chuyện này Ngụy Lam đều đã biết. Càng cảm thấy Mạch Hạ không thể thân cận, điều khiến Ngụy Lam thất vọng nhất là Mạch Hạ uống rượu, mượn rượu giải sầu không chỉ là sầu càng thêm sầu, mà còn là một biểu hiện của sự vô năng.

Gọi món, Ngụy Lam gọi điện thoại tới, sau đó xuống cùng dùng bữa, Ngụy Lam ngồi xuống thở dài, hỏi:“Tôi có phải quá tệ rồi không?”

Đái Kiếm nói:“Không, cô có tự do và quyền lợi từ chối, không thể vì có người yêu cô mà cô phải chịu trách nhiệm với người đó. Theo tiêu chuẩn này, những minh tinh kia chẳng phải trở thành những người tệ nhất sao? Có bao nhiêu người hâm mộ yêu họ. Tuy nhiên, chàng trai Mạch Hạ này có chút cảm giác bị hủy hoại.”

Ngụy Lam lắc đầu nói:“Mạch Hạ luôn sống trong bóng tối của mẹ mình, mục đích cậu ta thích kết giao bạn bè vậy mà là để giảm bớt thời gian về nhà. Ngay cả như vậy, điện thoại của mẹ cậu ta cũng chưa từng dừng lại. Không thể trách Mạch Hạ, vấn đề chính của Mạch Hạ nằm ở gia đình, Mạch Tử Hiên trông thì ra dáng con người, nói năng bài bản, nhưng ông ta trước tiên không phải là 1 người cha đủ tư cách, hơn nữa còn là 1 người cha rất tồi tệ.”

“Đây là một hiện tượng, rất nhiều cha mẹ sẽ yêu cầu con cái trở thành người mà họ muốn, chứ không phải trở thành người như họ.”Nhiếp Tả nói:“Sở thích của Mạch Hạ là nhiếp ảnh, lúc cậu ấy đi du học đã muốn làm nghề nhiếp ảnh, chụp lại những cảnh thiên nhiên và con người đẹp nhất thế giới này. Nhưng gần như không có phản kháng đã đầu hàng, đi học quản trị kinh doanh. Mạch Hạ không hề ngốc, chỉ là không có nhiệt huyết với kinh doanh, trong lòng có tâm lý nghịch phản nhưng vì bị áp bức không dám biểu hiện ra, cho nên dẫn đến việc u uất tích tụ trong lòng. Cuối cùng vì tình yêu mà bùng phát... Đáng tiếc thay, kết quả kém chút ít. Ngụy Lam, cô có lỗi chính là ở chỗ này, cô không nên tự nguyện đi làm con rái.”

Ngụy Lam chậm rãi gật đầu:“Đúng vậy, đây là sai lầm lớn nhất của tôi. Tôi luôn coi cậu ấy là người bình thường, thiếu gia, không chịu được khổ. Tôi đã từng chịu khổ, lại là người của công ty Hộ Hàng, tôi nghĩ mình làm con rái sẽ tốt hơn nhiều.”

Đái Kiếm 0 đồng ý:“Không phải lỗi của Ngụy Lam, Mạch Hạ cuối cùng đồng ý để Ngụy Lam làm con rái, chứng tỏ sự yếu đuối và do dự trong lòng cậu ta, giả sử Mạch Hạ sẵn lòng đối mặt với sai lầm của mình dẫn đến hậu quả, cậu ta sẽ kiên quyết chấp nhận tất cả những điều chưa biết. Cậu ta do dự có lẽ chính là do dự Ngụy Lam là phụ nữ, phụ nữ xinh đẹp, sau khi đi làm con rái liệu có bị xâm hại hay không. Mà người Ireland đã biểu thị rõ ý tứ, đó là họ sẽ rất lịch thiệp với Ngụy Lam, còn với Mạch Hạ e rằng sẽ không mấy thiện cảm. Con người mỗi ngày đều đang thay đổi, vì sự thay đổi của quỹ đạo cuộc sống mà chậm rãi thay đổi tính cách và sở thích của mình. Thực ra tôi cảm thấy cũng không phải hoàn toàn hết cứu, bạn gái của cậu nếu sẵn lòng giúp đỡ Mạch Hạ, với thân phận người chị, để Mạch Hạ cảm nhận được tình thân thực ra là tốt, vậy thì...”

“Không thể nào, Mạch Nghiên suýt chút nữa đã đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với Mạch Tử Hiên rồi, ai mà dây vào nổi mẹ của Mạch Hạ.”Nhiếp Tả nói:“Tôi cũng không tán thành. Mẹ Mạch Hạ là sẽ không hy vọng 2 người này thân cận quen thuộc đâu.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...