Đèn đỏ rượu xanh, ăn chơi đàng điếm. Cuộc sống về đêm rất hấp dẫn, đặc biệt là có thể thu hút những thanh niên có hormone dồi dào. 10 giờ tối, bước vào hộp đêm Hồng Phấn Thế Gia, giống như bước vào một thế giới khác.
Hồng Phấn Thế Gia cũng có đủ loại hội sở phân loại, bar tĩnh và bar náo nhiệt lại có thể chia thành vài loại, Nhiếp Tả đi bar náo nhiệt, Đái Kiếm đi bar tĩnh, bọn họ tìm Lưu Á Quân mà đến. Theo định vị điện thoại hiển thị, Lưu Á Quân đã đến Hồng Phấn Thế Gia nửa tiếng trước, còn vị trí cụ thể thì không rõ, chắc là ở trong vũ trường, quầy bar nước hoặc bar phi tiêu.
Nhiếp Tả bước vào vũ trường, loa trầm từ bốn phương tám hướng tấn công tới, ánh đèn nhấp nháy lúc sáng lúc tối, ở bốn phía vũ trường có những bục nhỏ, có khoảng 8 cái bục, trên bục là lồng sắt, bên trong lồng là những người dẫn nhảy: những mỹ nữ mặc bikini uốn éo vòng eo theo nhịp điệu. Ở đây cũng có phòng bao, phòng bao là tiêu dùng trước trả tiền sau, còn khách lẻ thì trả tiền trước.
Trong vũ trường, đấu nhảy là thường thấy nhất, không phải là 2 người thi đấu, thông thường vũ trường sẽ không so xem điệu nhảy của ai đẹp hơn, có ý kiến gì thì cứ vung nắm đấm, cầm gạt tàn đập luôn cho nhanh. Đấu nhảy nói ở đây là em gái nhắm trúng soái ca, đàn ông nhắm trúng em gái, lên nhảy cùng đối phương, bày tỏ ý định có thể cùng uống một ly, còn có phát triển đến khách sạn để nắm tay hay không thì phải xem phản ứng của đối phương, đây cũng coi như là hành vi hẹn nắm tay khá văn minh. Thô lỗ hơn chính là nhặt xác...
Nhiếp Tả nhanh chóng phát hiện ra Lưu Á Quân, anh ta không lấy phòng bao mà ở vị trí tầng nhị. Tầng nhị có một hành lang vòng tròn, là ghế chuyên dụng cho VIP, có thể nhìn xuống nam nữ đang nhảy múa bên dưới, mà ánh đèn chỗ bọn họ khá sáng, giống như những vị thần phát sáng trong đêm tối, nhận được sự chú ý của những người bên dưới, tận hưởng cảm giác thỏa mãn cao người một bậc.
“Ở chỗ tôi.”Nhiếp Tả phát tin nhắn.
“Tôi qua ngay.”Đái Kiếm trả lời.
Nhiếp Tả đi về phía quầy bar, quan sát Lưu Á Quân, bên cạnh anh ta có một em gái, rất xinh đẹp. Có điều hơi phá cách, tóc màu trắng, trên mũi còn có 1 cái khuyên mũi mà trong tuyệt đại đa số trường hợp là dùng cho mũi bò. Đối diện còn có một đôi nam nữ, thậm chí còn là người quen, là đối thủ một mất một còn của Lâm Thiếu ở Đông Thành là Khu Triều Dương, có điều sau khi được Lâm Thiếu giúp đỡ chuộc lại Đông Thành, Khu Triều Dương thấy Lâm Thiếu là đi đường vòng. Lâm Thiếu nói với Nhiếp Tả, vốn dĩ 2 người chỉ là đấu khí, bây giờ Khu Triều Dương thực sự hận chết anh ta rồi.
Cứu Khu Triều Dương, tại sao ngược lại sẽ biến thành oan gia chứ? Đôi khi làm người là như vậy, những chuyện không phù hợp với logic mới là tình hình thực tế.
Cách quầy bar còn 7 mét, Nhiếp Tả chen qua đám đông, một em gái chen lên bên cạnh. Hai tay giơ lên tư thế đầu hàng, dùng mông lắc lư theo nhịp điệu, va chạm ma sát vào mông Nhiếp Tả. Nhiếp Tả phớt lờ, mình mặc đồ rất kín đáo, hơn nữa không hề có ý định nhảy theo nhịp. Tiếp tục tiến về phía trước, em gái đó bám riết không buông, Nhiếp Tả nhịn không được quay đầu nhìn 1 cái, chỉ thấy Lưu Sương Sương vừa lắc lư theo nhịp điệu, vừa dùng ánh mắt dò xét nhìn mình.
Hóa ra là cô, Nhiếp Tả mỉm cười tự nhiên. Giống như 1 người anh lớn xoa xoa đầu Lưu Sương Sương, không ngờ Lưu Sương Sương khá bực bội gạt ra, sau đó kéo áo Nhiếp Tả, bảo đi theo cô. Đi lên bậc thang, đến một chỗ ngồi VIP, chỗ ngồi VIP dành cho 8 người này chỉ có một mình Lưu Điểm Điểm ở đó. Vị trí này được thiết kế rất tốt, tuy tiếng ồn vẫn rất lớn nhưng giữa mọi người đã có thể đối thoại bình thường.
Lưu Sương Sương ấn Nhiếp Tả ngồi xuống sofa, hỏi:“Uống gì?”
“Gin Tonic, không thêm rượu Gin, lát nữa còn lái xe.”Nhiếp Tả trả lời, tự cho là rất hài hước.
“Nước Tonic.”Lưu Sương Sương phớt lờ, nói với phục vụ một tiếng, sau đó tự mình ngồi xuống, bọn họ uống là XO, đã uống hết 1 chai rưỡi rồi. Lưu Sương Sương lấy 3 cái ly cổ điển trên bàn, rót đầy XO, sau đó chỉ vào rượu:“Anh trả lời tôi một câu hỏi, tôi uống một ly.”
Cô uống rượu thì có lợi gì cho tôi? Nhiếp Tả lắc đầu:“Từ chối.”Thấy Đái Kiếm đi lên rồi.
Lưu Sương Sương chào phục vụ:“Lấy thêm 4 chai nữa.”Làm một thủ thế với bảo vệ, ra hiệu Đái Kiếm là người mình, cho qua.
Đái Kiếm ngồi xuống:“Ồ, hóa ra gặp ông chủ ở đây. Sương Sương, uống rượu xong trông càng xinh hơn đấy.”
Lưu Sương Sương nhận lấy rượu ngoại, mở nút, sau đó lật 9 cái ly cổ điển ra, vừa rót rượu vừa nói:“Tại sao các anh xuất hiện ở đây, trong lòng tôi đã rõ. Đã đến rồi thì tôi mời khách, uống rượu. 12 ly, mỗi người 4 ly.”
Nhiếp Tả rất kiên trì nói:“Tôi không uống rượu đâu.”Uống rượu sẽ làm giảm sự phòng bị, có rất nhiều tác hại.
Đái Kiếm trả lời:“Tôi chỉ uống bia thôi.”Đó là thói quen từ hồi làm nằm vùng, để tránh uống say, chỉ uống bia, như vậy mình sẽ khiến bụng chứa không nổi trước khi bị say, dân chuyên nghiệp không bao giờ uống say, cũng không nghiện rượu. Có điều rất nhiều dân chuyên nghiệp sau khi nghỉ hưu lại biến thành sâu rượu.
“Chúng ta có phải đồng nghiệp không? Có phải bạn bè không?”Lưu Sương Sương hỏi.
Trên bàn rượu thường có câu này, chúng ta có phải anh em không. Mẹ kiếp, biết là anh em còn ép tôi uống rượu? Có người nói, tôi tính tình thẳng thắn, anh đừng để bụng. Mẹ kiếp, tôi tính tình thích đánh người, anh cũng đừng để bụng. Biết mình nói chuyện khó nghe còn không ngậm miệng lại. Dựa vào đâu mà phải nghe mấy lời nhảm nhí của anh chứ?
Nhiếp Tả nói:“Không còn sớm nữa, chúng tôi phải về rồi.”
Đái Kiếm nghi vấn:“Lưu Sương Sương, cô ăn phải thuốc súng à? Hay là chúng tôi đắc tội gì cô rồi?”
“Tôi ăn phải thuốc súng? Các anh lén lút điều tra bạn tôi, còn liên lạc với cảnh sát Paris, trích xuất lời khai của bạn tôi, tôi ăn phải thuốc súng?”Lưu Sương Sương chất vấn, sau đó nói:“Các anh căn bản không coi tôi là người mình.”
“Né tránh hiềm nghi là nên làm, Lưu Điểm Điểm có hiềm nghi.”Sao cô ấy biết những chuyện này? Đái Kiếm giải thích:“Đây là quy trình điều tra bình thường, hơn nữa là do cảnh sát thực hiện, chúng tôi chỉ đóng vai trò cố vấn cho cảnh sát thôi.”
“Được, vậy anh nói cho tôi biết, hiện tại các anh đã nắm giữ được bao nhiêu tư liệu về bạn tôi?”
Đái Kiếm quan sát Lưu Điểm Điểm, phát hiện cô ấy căn bản không hề có ý định ngăn cản, cũng rất muốn biết đã nắm giữ được bao nhiêu tư liệu. Điều này khiến trong lòng Đái Kiếm lộp bộp 1 cái. Nếu Lưu Điểm Điểm vô tội, cô ấy sẽ không như vậy, cô ấy nhất định sẽ khuyên nhủ Lưu Sương Sương, đừng vì mình mà làm sứt mẻ hòa khí của mọi người. Chẳng lẽ mình sai rồi? Chẳng lẽ Lưu Điểm Điểm thực sự có rối loạn nhân cách lưỡng cực? Không, Đái Kiếm có lòng tin vào phán đoán của mình.
2 người uống nhiều rượu như vậy, chắc đã nói không ít chuyện nhỉ? Lưu Điểm Điểm hôm nay cùng Lưu Sương Sương uống rượu dường như có mục đích khác. Đái Kiếm hỏi:“Tôi muốn biết, hôm nay là cô hẹn cô ấy, hay là cô ấy hẹn cô?”
Nhiếp Tả ở bên cạnh nói:“Con bé đang nổi khùng kìa, cậu còn hỏi này hỏi nọ? Cô ấy không dám trả lời câu hỏi của cậu đâu.”
“Có gì mà không dám, là Lưu Điểm Điểm hẹn tôi, làm sao, có phải đại diện cho việc tôi chính là hung thủ không?”
“Uống rượu thôi mà. Uống XO kiểu này đúng là phí của trời.”Đái Kiếm đặt một ly XO trước mặt Lưu Điểm Điểm:“Điểm Điểm, ngậm ngụm rượu này trong miệng, trả lời tôi 3 câu hỏi, gật đầu hoặc lắc đầu, được không?”
Nhiếp Tả là cộng sự ăn ý, ở bên cạnh nói lời lạnh nhạt:“Cô ấy không dám đâu.”
“Ai nói không dám.”Lưu Sương Sương nói:“Điểm Điểm, lên đi.”
Lưu Điểm Điểm gật đầu, ngậm rượu trong miệng, Đái Kiếm cúi đầu suy nghĩ một lát, ngẩng đầu nói:“Câu hỏi thứ nhất, có phải cô có ý đồ sát hại Lưu Tử Bình không?”
Lưu Điểm Điểm lắc đầu.
Đái Kiếm lập tức hỏi câu thứ hai:“Câu hỏi thứ hai, có phải cô biết ai có ý đồ sát hại Lưu Tử Bình không.”
Lưu Điểm Điểm vẫn lắc đầu, nhưng có vấn đề rồi, bởi vì lắc đầu quá chậm, điều này không liên quan đến rượu, rượu thuần túy là một công cụ để làm phân tâm. Trọng điểm là xem tốc độ lắc đầu của Lưu Điểm Điểm. 2 cái không giống nhau, nói cách khác, trong hai câu hỏi này, có một câu hỏi Lưu Điểm Điểm đang nói dối. Đái Kiếm nghiêng về câu thứ hai, Lưu Điểm Điểm biết ai là kẻ có ý đồ sát hại Lưu Tử Bình. Lưu Điểm Điểm hơi khác với những người khác, khác ở chỗ cô ấy từng bị người ta trộm điện thoại, hung thủ dùng điện thoại của cô ấy liên lạc với Lưu Phùng.
Đái Kiếm cầm ly rượu Brandy lên, đặt trước mắt, khẽ lắc lư, đột nhiên hỏi:“Cô biết là ai đã trộm điện thoại của cô đúng không?”
Lần này Lưu Điểm Điểm khựng lại một chút rồi mới lắc đầu. Sau đó nuốt ngụm rượu xuống, nói:“Tôi đi vệ sinh một chút.”
“Chúng tôi cũng phải về rồi.”Đái Kiếm và Nhiếp Tả đứng dậy, Lưu Sương Sương còn định nói gì đó, Đái Kiếm nói:“Cô bé à, chúng tôi coi cô là bạn, nếu cô cũng coi chúng tôi là bạn thì đừng ép bạn bè làm những việc họ không thích.”
...
Nhiếp Tả và Đái Kiếm rời khỏi Hồng Phấn Thế Gia, quay lại xe, Đái Kiếm nói:“Bây giờ tôi hơi không hiểu rồi.”
“Hửm?”Nhiếp Tả hỏi:“Chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao? Lưu Điểm Điểm không phải hung thủ nhưng biết hung thủ là ai.”
“Đúng, cô gái Lưu Điểm Điểm này và đám cháu nhà họ Lưu, chỉ thân thiết với Lưu Hiểu Mai.”Lần trước lúc Lưu Phùng và Lưu Hiểu Mai sát hạch ở hội đồng quản trị, những người khác đi ăn cơm, chỉ có Lưu Điểm Điểm không ngồi cùng cha mình mà ngồi cùng Lưu Thiếu Trùng. Đái Kiếm nói:“Lưu Điểm Điểm năm đó học lớp 1, Lưu Hiểu Mai học lớp 5, rất chăm sóc Lưu Điểm Điểm. Mà gia đình Lưu Điểm Điểm không thích cô ấy qua lại với Lưu Hiểu Mai, vì chuyện này Lưu Điểm Điểm còn bị đánh. Lưu Điểm Điểm không được Lưu Khôn sủng ái, đồng thời quan hệ với mấy anh chị em cũng bình thường. Cậu nói Lưu Điểm Điểm đang giúp ai che giấu?”
Nhiếp Tả nghi vấn:“Chẳng lẽ là mẹ của Lưu Hiểu Mai?”Lưu Hiểu Mai và Lưu Phùng đều không phải nghi phạm.
“Không biết, phải tìm hiểu thêm mới biết được.”Đái Kiếm nói:“Có điều Lưu Sương Sương đột nhiên bày ra bộ dạng nữ tử nghĩa khí này, vừa đáng yêu vừa đáng cười.”
“Con nít mà.”Nhiếp Tả nói:“Xem ra Lưu Á Quân chúng ta không cần theo dõi nữa.”
“Không, vẫn phải theo.”
“Đệt.”Nhiếp Tả cạn lời.
“Hôm nay cả 2 người đều xuất hiện ở Hồng Phấn Thế Gia, hơn nữa Lưu Điểm Điểm đều thích đến Hồng Phấn Thế Gia vào cuối tuần, liệu có tình cờ 2 người gặp nhau không?”
Nhiếp Tả rùng mình 1 cái:“Tình anh em họ?”
“Ai mà biết được, cứ tra đi.”
Nhiếp Tả chẳng có chút hứng thú nào, có điều nhiệm vụ giao xuống thì hắn nhận thôi. Hắn có hứng thú tiếp xúc với Nữ John hơn để tìm hiểu thông tin về kẻ đứng sau Nữ John.
Nữ John cũng giống như Sass, chẳng làm gì cả, cứ ở trong khách sạn, cảnh sát cũng chẳng có hứng thú với cô ta. Nhiếp Tả ném Đái Kiếm xuống ven đường, sau đó lái xe, rồi dừng xe, gửi tin nhắn lên nền tảng Thự Quang:“Ai còn nhớ cách làm thuốc nói thật không?”
3 người trả lời:“Quên rồi.”Toàn là những thứ lý thuyết suông.
Tiểu William thong thả gửi tới một bản công thức, Nhiếp Tả nhận được, gọi điện cho 1 người bạn ở trấn Tân Dương:“Tôi cần ít thuốc kê đơn.”
Người bạn lập tức căng thẳng:“Bao nhiêu?”
“Cái đồ nhát gan, vài gói là đủ rồi.”
“Làm tôi hú hồn, tôi còn tưởng cậu định mua sỉ chứ.”
Bình luận