Ngụy Lam đỏ mặt, đá 1 cái vào đùi Nhiếp Tả, sau đó chui về vị trí của mình. Lúc này 1 chiếc xe đi ngang qua phía dưới, tốc độ không nhanh không chậm, Ngụy Lam lập tức cảnh giác, nhưng không nhìn thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng xe, cô lại chui trở vào. Nhiếp Tả nói:“Dùng tai mà nghe, xem là đi về hướng tây hay hướng nam.”
“Anh rốt cuộc có ngủ không hả?”
“Hì hì, đã ngủ rồi.”Nhiếp Tả đáp một câu, không nói thêm gì nữa, rất nhanh Ngụy Lam nghe thấy tiếng thở đều đặn. Đây là ngủ thật rồi.
Ngụy Lam ăn chút đồ ăn vặt, nhìn qua ống nhòm, hơn 2 giờ sáng, đột nhiên phát hiện có ánh lửa đang di chuyển, vội vàng chui lại, động tác của cô khá lớn và gấp gáp, Nhiếp Tả lập tức mở mắt hỏi:“Có phát hiện?”
“Có ánh lửa.”
Nhiếp Tả lập tức cầm ống nhòm quay lại, nói:“Là ánh đèn xe cách đây mấy cây số, vị trí phía tây nam.”
Quả nhiên, rất nhanh đã nghe thấy tiếng xe hơi, Ngụy Lam hì hì cười:“Anh tiếp tục đi.”
“Cô ngủ đi.”
Ngụy Lam cũng không từ chối, nằm xuống bên đống lửa, quấn chăn vào, cảm thấy thật ấm áp. Cô nhất thời không ngủ được, nghe tiếng động, cô đang nghĩ xem bao lâu Nhiếp Tả sẽ cử động 1 lần, 10 phút trôi qua, Nhiếp Tả bất động, Ngụy Lam kiên trì chống chọi với cơn buồn ngủ, xem Nhiếp Tả cử động trước hay mình ngủ trước, rồi cô ngủ thiếp đi.
Khi Ngụy Lam tỉnh dậy đã là sáng sớm, củi đã cháy hết trong đống lửa, nhìn điện thoại, 6 giờ 48 phút sáng, Ngụy Lam bò vài bước, vỗ vỗ vào chân Nhiếp Tả:“Thế nào rồi?”
“Xác định có người.”
Ngụy Lam chui qua, sáng sớm không sợ lộ ánh lửa, chen bên cạnh Nhiếp Tả, đón lấy ống nhòm:“Ở đâu?”
“Căn nhà lầu nhỏ.”
“Không thấy người.”
“Không nhìn thấy đâu, khu vực hoạt động của họ ở phần tựa vào núi.”
“Vậy sao anh thấy được?”
“Quan sát.”Nhiếp Tả nói:“Thứ nhất là lúc 4 giờ sáng có ánh lửa, thứ hai là quan sát, nền đất bùn bên hông nhà lầu lẽ ra phải là một lớp cỏ dại đều nhau. Nhưng giờ đã bị rạp xuống, chứng tỏ có máy móc nghiền qua.”
“Xe hơi.”
“Chính xác.”
“Này, đừng có dùng giọng điệu khen ngợi đó trả lời tôi.”Ngụy Lam nói:“Giao dịch lúc 9 giờ, từ đây về thành phố A ít nhất mất hai tiếng, họ chắc đã xuất phát rồi chứ?”
“Ở đây chỉ là những người canh giữ Lưu Sương Sương, gửi hình ảnh của cô ấy về. Bọn bắt cóc tổng cộng có 4 người, tôi đoán ở đây chỉ có khoảng hai đến 3 người. Hơn nữa thời gian giao dịch sẽ không phải là 9 giờ, bọn bắt cóc chắc chắn phải quan sát, không biết kế hoạch cụ thể của họ là gì. Nhưng tôi nghĩ ở đây sẽ cử người đi tiếp ứng. Chúng ta cần chờ đợi, sau khi đối phương lấy được tiền, quay về an toàn thì mới thả Lưu Sương Sương.”
“Tại sao không bỏ Lưu Sương Sương lại đây, họ cứ thế đi luôn là được mà.”
“Bởi vì họ có hai nhiệm vụ, khó khăn lắm mới tìm được một ổ nằm tốt thế này, sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”Nhiếp Tả nói:“Lưu Sương Sương dù có được thả cũng không nói rõ được địa điểm mình bị giam giữ. Để tôi xem, 11 giờ giao dịch, quay về, 2 giờ chiều đưa Lưu Sương Sương về thành phố A, hơn 4 giờ chiều quay lại đây, là hơn 6 giờ tối. Tức là sau 6 giờ tối, bọn bắt cóc mới có thể tập trung lại để bàn bạc mục tiêu tiếp theo.”
“Cần phức tạp vậy sao?”
“Cần chứ, cẩn thận không bao giờ thừa, cô đừng coi thường mỗi một quy trình này. Chỉ cần họ bị theo dõi, thợ săn không giữ được bình tĩnh là sẽ đánh động đến họ. Ví dụ như sau khi giao dịch quay về, họ sẽ nán lại một lát, lúc này cảnh sát ra tay thì tối đa chỉ bắt được 2 người. Chiều đưa Lưu Sương Sương về, lo lắng cảnh sát sẽ ra tay sau khi con tin được cứu, nên phải làm màu, cảnh sát đột kích thì tối đa cũng chỉ bắt được 2 người. Hiểu chưa? Đây vừa là ổ nằm an toàn của bọn bắt cóc, đồng thời cũng là một địa điểm để thăm dò xem kẻ địch hiểu rõ tình hình của mình đến mức nào. Nếu kẻ địch nắm được đuôi mà không giữ được bình tĩnh thì sẽ phát động tấn công.”
Ngụy Lam bừng tỉnh đại ngộ:“Còn có tác dụng này nữa sao?”
“Lần thi đấu này là tuyển thủ hạt giống dẫn theo ba tuyển thủ bình thường thực hiện vụ bắt cóc, tuyển thủ hạt giống là khó đào bới nhất. Dù có giữ được bình tĩnh, tôi nghĩ khả năng tuyển thủ hạt giống quay lại ổ nằm này không cao, hắn chỉ cần tiến hành chỉ huy là được. Trừ khi bên trong xảy ra vấn đề, ví dụ hành động không thống nhất, nội bộ có ý kiến khác nhau cần điều phối thì hắn mới có thể quay lại.”
Hạ Oa cũng nhận ra khả năng này, nên cần đích thân xử lý. Nếu cảnh sát tới, tội phạm không nói một lời thì cũng chẳng làm gì được hắn. Nhưng nếu Hạ Oa bắt sống được tội phạm, đảm bảo hắn sẽ khai ra hết. Quỷ cũng sợ kẻ ác. Hiện giờ tình hình biến hóa đa đoan, Nhiếp Tả và Hạ Oa lấy bất biến ứng vạn biến, không lập kế hoạch sẵn, chỉ khi chuyện xảy ra mới tiến hành xử lý. Dù đã mai phục gần đó, nắm được đuôi đối phương, nhưng kẻ nắm quyền chủ động vẫn là bọn bắt cóc.
8 giờ sáng, 1 chiếc xe rời khỏi phía sau nhà lầu nhỏ, xe màu trắng, ngoại hình và kiểu dáng hoàn toàn giống với chiếc xe nghi vấn phát hiện trong camera giám sát. Chỉ có biển số xe là khác. Nhiếp Tả liên lạc với Hạ Oa:“Cơ bản đã xác định, dự kiến trong nhà lầu có một đến 2 tên canh giữ.”
Hạ Oa nói:“Bên trong không rõ tình hình, không thể đột kích.”
Đồng ý, hiện giờ đột kích có rủi ro khá lớn, tác chiến trong nhà không thể vác súng bắn tỉa xông vào, một chọi hai, Hạ Oa dựa vào tố chất quân sự, cầm súng ngắn có thể chiếm ưu thế, nhưng đối phương có lợi thế địa hình. Đánh bại đối phương thì Hạ Oa có nắm chắc, nhưng không làm bị thương Lưu Sương Sương thì Hạ Oa không thể đảm bảo.
Nhiếp Tả nói:“Cá nhân tôi đoán, tuyển thủ hạt giống đang điều phối bên ngoài, 1 người.
Hiện giờ có 1 tên bắt cóc đi thành phố A tiếp ứng. Trong nhà lầu chắc có 2 người, nếu đoán không lầm thì còn 1 chiếc xe nữa, sau khi nhận được tiền chuộc, bọn bắt cóc sẽ đưa Lưu Sương Sương đến một khu vực nào đó.”
Hạ Oa hỏi:“Sau khi Lưu Sương Sương rời đi, trong nhà lầu chỉ còn 1 tên bắt cóc sao?”
“Chỉ là đoán thôi.”
“Hiện giờ có hai phương án, một là sau khi Lưu Sương Sương rời đi, tôi sẽ đột kích vào nhà lầu, nhanh chóng khống chế đối phương. Sau đó ổn định cục diện, chờ họ lần lượt quay về.”
Nhiếp Tả nói:“Phương án này rủi ro khá cao.”Một khi đối phương có liên lạc là sẽ bị lộ ngay.
“Còn một phương án rủi ro thấp, lợi ích thấp, đó là chờ đợi, chờ cả 4 tên đều quay lại nhà lầu.”Hạ Oa nói:“Giao quyền quyết định cho họ. Nếu tuyển thủ hạt giống không quay lại thì giết hai bắt một, sau đó tung tin cho cảnh sát, để cảnh sát truy nã tuyển thủ hạt giống.”Medusa đã đưa tư liệu về tuyển thủ hạt giống, nhưng hiện tại chưa thể dùng, nếu không dễ làm lộ sự tồn tại của chỉ điểm viên.
Nhiếp Tả hỏi:“Nếu cả 4 người đều quay lại thì sao?”
“Thì giết sạch hết.”
Nhiếp Tả trầm tư một lát:“Cô quyết định đi, tôi rút.”
“Được, tôi có thêm tình báo về tuyển thủ hạt giống sẽ thông báo cho cậu, bảo Ngụy Lam chờ ở gần ngoại ô thành phố, đón Lưu Sương Sương về nhà.”
“Rõ.”Nhiếp Tả ngắt máy, nói:“Chúng ta phải đi thôi.”
“Đi?”
“Quay về đường cũ.”Chuyện tiếp theo, Ngụy Lam biết càng ít càng tốt.
Ngụy Lam nói:“Tôi chẳng thấy giá trị của việc mình băng rừng lội suối đâu cả.”
Nhiếp Tả cười:“Không có cô, tôi không cách nào nghỉ ngơi, không nghỉ ngơi được thì chú ý không tập trung, sẽ không phát hiện được mục tiêu.”Cũng sẽ không thể thông báo cho Hạ Oa vào vị trí, nếu hôm nay không có chuyện gì thì Nhiếp Tả đi một mình cũng được, nhưng hôm nay có việc, ngủ được một tiếng rưỡi cũng là chuyện rất tốt rồi.
Băng rừng lội suối, quay về đường cũ, xe được lái vào rừng cây bên đường rồi lái ra, Ngụy Lam lái xe, Nhiếp Tả nói:“Về nhà trọ ở trấn Tối Viễn thay quần áo trước, rồi về trấn Điện Ảnh ở thành phố A.”Nhắm mắt nghỉ ngơi, có Ngụy Lam làm tài xế, mình có thể nghỉ thêm vài tiếng nữa.
...
Cùng lúc đó, Đái Kiếm mang theo 7 triệu tiền mặt, chờ đợi ở bãi đậu xe của một quảng trường, 7 triệu tiền mặt nặng 77 kg, rất nặng, bắt buộc phải lái xe. Đái Kiếm lái xe của mình tới bãi đậu xe này, theo chỉ dẫn qua điện thoại bước lên 1 chiếc xe công cụ. Trong xe công cụ không có một bóng người, chỉ có 1 chiếc điện thoại ở ghế phụ, Đái Kiếm đứng nguyên tại chỗ chờ chỉ thị từ điện thoại.
Chuyện này thường xuyên xuất hiện trong phim ảnh, cảnh sát bám theo sau người giao tiền, rồi chờ cơ hội bắt cả người lẫn tang vật. Đây thực ra không phải cách làm hợp pháp, cách làm hợp pháp là cảnh sát án binh bất động, chờ con tin an toàn mới triển khai bắt giữ. Cảnh sát hiện giờ có thể làm là điều tra kỹ thuật và truy kích kỹ thuật. Cảnh sát chỉ khi tìm thấy vị trí của con tin mới cân nhắc dùng vũ lực tùy theo tình hình. Cho nên người đi nhận tiền này thực ra rất an toàn.
10 giờ sáng mới nhận được điện thoại, Đái Kiếm lái xe, kết nối với điện thoại của Nhiếp Tả, không nói chuyện, gõ vào ống nghe phát ra mã Morse, trong xe này có camera giám sát và thiết bị nghe lén, nhất cử nhất động của anh đối phương đều sẽ nhận ra.
Nhiếp Tả bên kia nói:“Vòng vo cái quái gì, cứ lấy tiền rồi đi không phải xong sao, lắm lời thế.”
“Tôi đồng ý.”Đái Kiếm đáp.
Lượn lờ ở thành phố A hơn hai tiếng, cuối cùng vòng tới gần trấn Điện Ảnh, ở bãi đậu xe, đối phương yêu cầu Đái Kiếm để tiền vào cốp 1 chiếc xe nào đó, sau đó lái xe rời đi, không được dừng lại. Đái Kiếm làm theo, đó là 1 chiếc xe màu trắng, chiếc xe trong camera giám sát, ngoại trừ biển số khác ra thì mọi thứ hoàn toàn giống hệt. Ngông cuồng vậy sao?
Tần Nhã đang xem camera giám sát của bãi đậu xe, kết nối với Nhiếp Tả, gửi hình ảnh qua, Nhiếp Tả thấy 1 người gốc Á lấy chìa khóa xe, mở cửa xe, nổ máy rồi đi về hướng thành phố A. Tần Nhã giám sát truy kích, sắp tới ngoại ô thành phố, xe rẽ 1 cái đi về hướng trấn Tân Dương, đoạn này có rất nhiều điểm mù camera. Cho đến khoảng 2 giờ chiều mới phát hiện chiếc xe lên đường cao tốc, đi sang thành phố bên cạnh.
Nhiếp Tả liên lạc với Đái Kiếm, bày tỏ sự nghi ngờ, chuyện này không đúng lẽ thường. Từ đây đi sang thành phố bên cạnh mất một tiếng rưỡi, chẳng lẽ họ còn định nhịn thêm một tiếng rưỡi nữa mới thả người? Tin tức từ phía Hạ Oa, Lưu Sương Sương đã rời khỏi nhà lầu nhỏ từ hai tiếng trước.
Bọn bắt cóc gọi điện cho Đái Kiếm:“Con tin ở ngoại ô trấn Điện Ảnh, trong chiếc xe biển số ZXX, đỗ bên lề đường.”
Lại là một điểm mù camera khác.
Nhiếp Tả với tư cách chỉ huy, liên lạc với Ngụy Lam, nói rõ vị trí đại khái của Lưu Sương Sương:“Cô đi đón người trước đi.”
Lại kết nối với Đái Kiếm:“Đừng theo nữa.”Đái Kiếm đã lên đường cao tốc, đi về hướng thành phố bên cạnh, truy kích chiếc xe màu trắng.
Đái Kiếm hỏi:“Sao vậy?”
“Tôi bảo Tần Nhã kiểm tra rồi, dịch vụ lái hộ XX nhận được điện thoại, có người bảo họ lái xe tới gần trấn Tân Dương. Tiền đã bị lấy đi, một công ty lái hộ khác nhận được điện thoại, tới gần trấn Tân Dương rồi lái xe sang thành phố bên cạnh.”Cho nên chiếc xe đó hiện giờ không có bất kỳ giá trị nào. Bọn bắt cóc rất cẩn thận, dù không đánh động cảnh sát nhưng vẫn thắt chặt từng mắt xích, chỉ cần người trong bóng tối có một ai không giữ được bình tĩnh là lập tức thua trắng tay. Tuy nhiên, đây cũng là tin tốt, hiện tại xem ra bọn bắt cóc đã tin chắc không có ai chú ý và điều tra họ, và họ sắp bắt đầu nhiệm vụ bắt cóc lần thứ hai.
Bình luận