Chương 231: Đột Nhập

Ngay khi 3 người đang ôm những toan tính riêng tiến về phía lâu đài, tại tầng hầm lâu đài, 1 chiếc két sắt được mở ra, một nữ vệ sĩ mặc vest lấy ra 1 chiếc hộp to bằng lòng bàn tay từ trong két sắt. Cô không rời đi ngay mà cài đặt lại mật mã két sắt, sau đó thản nhiên quẹt thẻ ID, bước ra khỏi kho bảo mật. Ở vị trí cầu thang, một vệ sĩ gật đầu với cô, cô đáp lại 1 cái rồi đi lên trên.

Cô ta? Đương nhiên chính là số 4 Phù Thủy, không ai biết cô ta làm thế nào tìm thấy lâu đài, cũng không ai quan tâm, mà ban tổ chức chương trình càng quan tâm hơn là cô ta đã trà trộn vào đó như thế nào. Chuyện này phải truy ngược về trước khi trận đấu bắt đầu, Phù Thủy đã sớm chuẩn bị, là 1 người có kiến thức, cô ta đã sửa đổi thân phận của một vệ sĩ do công ty Vân Đốn thuê, trực tiếp thay thế bằng thân phận giả của mình. Trước khi trận đấu bắt đầu, cô ta đã đến lâu đài chờ lệnh.

Vậy thợ quay phim thì sao? Ban trọng tài không biết sao? Đơn giản thôi, Phù Thủy đã hoán đổi mặt nạ silicon của mình với 1 người giúp việc địa phương được thuê tạm thời, hiện tại diễn viên đeo mặt nạ silicon đặc thù của Phù Thủy đang câu cá đêm ở hồ nhân tạo khu nhà giàu.

Đây có phải là vi phạm quy định không? Về mặt nghiêm ngặt thì là có, vì có một quy định là không được tháo mặt nạ silicon trên mặt mình, nhưng quy định này là để bảo vệ các thành viên đội Hắc. Tất nhiên, Phù Thủy cũng không để lộ diện mạo thật của mình, mặt nạ silicon tuy là hàng cao cấp nhưng qua bao nhiêu trận đấu, cô ta đương nhiên cũng giấu không ít hàng riêng.

Phù Thủy bình tĩnh đi đến tầng nhất lâu đài, hướng về phía bãi đỗ xe, chuẩn bị trực tiếp lái xe rời đi. Chuyến này đối với Phù Thủy cũng không dễ dàng, mấu chốt chính là địa điểm cất giấu cỗ máy thời gian, cùng với mật mã của két sắt. Hai yếu tố này chỉ có tiến sĩ tà ác và gã đeo kính biết, tiến sĩ tà ác luôn chuyên tâm nghiên cứu, không gặp mặt được. May mà gã đeo kính bị người ta truy sát nên đã quay về lâu đài. Phù Thủy với tư cách là vệ sĩ đã hộ tống hắn xuống tầng hầm, nhìn thấy két sắt, cũng nhìn thấy mật mã.

Bây giờ chỉ cần mang cỗ máy thời gian ra khỏi khu nhà giàu là mình thắng rồi!

Kế hoạch đều không sai, nhưng biến hóa cũng rất nhanh, Phù Thủy có thể lấy được cỗ máy thời gian là vì Nhiếp Tả và những người khác truy sát gã đeo kính, vì vậy Nhiếp Tả và những người khác đã đánh tới nơi rồi. Tiếng súng vang lên trong rừng cây bên ngoài lâu đài. Chuông báo động lâu đài vang lên, với tư cách là vệ sĩ, cô ta được phân công đến vị trí tầng nhị, làm lực lượng phòng ngự đầu tiên ngăn chặn kẻ địch xông vào lâu đài.

Lực lượng phòng ngự ngoại vi hoàn toàn dựa vào 9 cựu binh, quân đánh thuê Hắc Ưng.

Nhiếp Tả và số 13 bắt đầu thử hỏa lực, đối phương cứng hơn họ tưởng rất nhiều, vững như bàn thạch. Nhiếp Tả nổ súng, họ liền bắn trả về phía vị trí nổ súng, tuyệt không phái người rời khỏi vật che chắn và công sự để truy kích Nhiếp Tả. Chiến thuật là đúng, nhưng dù sao cũng chỉ có 9 người Hắc Ưng, không thể phòng ngự 360 độ. Vì con người là thực thể sống, có thể vận động, nên cần có người kiềm chế quân Hắc Ưng ở chính diện.

Hiện tại Nhiếp Tả ở phía Tây, số 13 ở phía Đông, đã thám thính được đại khái địa hình và hỏa lực, quân Hắc Ưng di chuyển rất nhanh. Họ có trạm gác định vị, một khi phát hiện kẻ địch, lập tức có người đến chi viện. Số 13 và Nhiếp Tả tuy đã chia tách họ làm hai nhưng quân Hắc Ưng vẫn áp chế được Nhiếp Tả và số 13. Cộng thêm yếu tố địa hình, Nhiếp Tả và số 13 đánh từ dưới lên trên nên rất chịu thiệt, vì vậy không dám mạo hiểm tiến quân.

Nhưng tình hình nhanh chóng thay đổi, vì phía Nam cũng vang lên tiếng súng, Nhiếp Tả biết là số 6 gia nhập chiến trường, lập tức vận động về phía Bắc, 3 người tạo thành vị trí hình tam giác, như vậy việc thâm nhập đã không còn là không thể nữa.

Vị trí Nhiếp Tả đang đứng là bãi tập bắn của lâu đài, ở đây có rất nhiều bia bắn cung, cũng là một mảnh đất bằng phẳng, có độ cao chênh lệch khoảng 50 mét so với lâu đài, đi vào bãi tập bắn đồng nghĩa với việc phơi mình dưới hỏa lực không có vật che chắn. Dưới độ cao chênh lệch 50 mét của lâu đài là nhất vòng đất bằng phẳng, bãi tập bắn là một, còn có sân bóng rổ, sân tennis, hồ bơi, v.v. Không có sự may mắn, bất kỳ góc độ tấn công nào cũng phải đi qua mảnh đất trống trải này.

Sau khi đi qua mảnh đất trống là thảm cỏ dốc 60 độ, phía trên thảm cỏ chính là trận địa ngoại vi do quân đánh thuê Hắc Ưng trấn giữ.

Địa hình này quá bất lợi cho bên tấn công, 3 người tuy ngầm đạt được thỏa thuận kiềm chế quân đánh thuê Hắc Ưng nhưng vẫn không có phương pháp hữu hiệu để vượt qua mảnh đất trống trải dài 30 mét này.

Bây giờ cách tốt nhất chính là cắt đứt nguồn điện, để mảnh đất trống này tối đen như mực, cho dù có kính nhìn đêm nhưng vì hai bên có khoảng cách nhất định nên vẫn có thể bảo vệ hiệu quả cho việc thâm nhập. Đáng tiếc, nguồn điện nằm trong lâu đài. Nhiếp Tả ở bìa rừng, nhìn 2 chiếc đèn lớn ở hai bên bãi tập bắn, liên lạc với trọng tài:“Tôi đã phá hủy đèn lớn.”

Trọng tài trả lời:“Đèn lớn sử dụng kính chống đạn.”

“Bóng đèn nhà anh chống đạn à?”Nhiếp Tả nổi giận hỏi.

“Bóng đèn nhà tôi không chống đạn, bóng đèn nhà cậu không chống đạn, nhưng sao cậu biết bóng đèn nhà chủ lâu đài không chống đạn? Có luật pháp nào quy định bóng đèn không được chống đạn không?”

“...”Nhiếp Tả cạn lời, bị phản bác đến mức không còn gì để nói. Thực tế, tại các căn cứ quân sự quan trọng và một số thiết bị thăm dò quân sự, đúng là có sử dụng chức năng chống đạn. Nhưng người ta là hình tròn hoặc hình thoi, còn cái đèn này của anh là hình phẳng mà.

Thời gian chậm rãi trôi qua, nửa tiếng đồng hồ mới có một tiếng súng lẻ tẻ, 3 người đối đầu với quân Hắc Ưng, kéo dài mãi cho đến 12 giờ đêm.

Họ không thể vượt qua mảnh đất trống này, tương tự quân Hắc Ưng cũng khó lòng phát hiện ra họ đang ẩn nấp trong rừng cây.

12 giờ đêm, tất cả đèn trong lâu đài đột nhiên tắt ngóm, đây không phải ngẫu nhiên, cũng không phải chương trình thả nước, mà là Phù Thủy đã dập cầu dao điện. Tuy hiện tại Phù Thủy ẩn nấp rất tốt nhưng 3 người không rút lui, hoặc không vào lâu đài thì mình không thể rời khỏi lâu đài. Phù Thủy vốn định đợi quân Hắc Ưng tiêu diệt 3 người, khôi phục trật tự bình thường rồi mới rút lui, nhưng 3 người này trong điều kiện địa hình bất lợi vẫn không tiếp tục tấn công. Điều này khiến Phù Thủy sốt ruột, sau khi suy nghĩ hồi lâu, Phù Thủy quyết định phải giúp họ đánh vào lâu đài.

Đèn tắt rồi? Là chiến thuật sao? Đợi mình xông lên một nửa thì đèn đột nhiên bật sáng? Hay là đã đeo sẵn kính nhìn đêm đợi mình đi vào bãi tập bắn? Có rất nhiều khả năng, nhưng cơ hội chỉ thoáng qua, vì đèn vừa tắt, quân Hắc Ưng sẽ lập tức đeo kính nhìn đêm, mình chỉ có vài giây đồng hồ.

Đèn vừa tắt, Nhiếp Tả mất 1 giây để nghĩ thông suốt, thế là bắt đầu xung phong. Khoảng cách 30 mét nói xa không xa, nói gần không gần, 4-5 giây là đủ rồi. Nhiếp Tả áp sát vào thảm cỏ dốc, thở hổn hển, quay đầu nhìn lại mắng thầm, cái gã thợ quay phim chết tiệt kia đừng có đi theo, lộ hết rồi.

Nhiếp Tả lập tức vận động sang bên cạnh, chui vào một thùng rác lớn làm vật che chắn tạm thời, quả nhiên quân Hắc Ưng đeo kính nhìn đêm đã phát hiện ra thợ quay phim đi theo Nhiếp Tả, lập tức ném lựu đạn về phía thảm cỏ dốc, may mà Nhiếp Tả thấy nhanh nên mới tránh được kiếp này.

Nhiếp Tả ra khỏi thùng rác, nằm rạp trên thảm cỏ nghe tiếng súng, số 6 và số 13 đều không đột phá được, nên vui hay nên khóc đây? Vui vì mình thâm nhập thành công? Hay nên buồn vì số 13 và số 6 hy vọng mình thâm nhập có thể xé toạc phòng tuyến.

Nhiếp Tả chậm rãi bò lên trên, đến đỉnh dốc, lúc này có điện lại, đèn khôi phục bình thường, Nhiếp Tả tháo kính nhìn đêm ra, kính nhìn đêm có chức năng bảo vệ trước ánh sáng mạnh, khi vượt quá độ sáng nhất định, kính nhìn đêm sẽ đóng tầm nhìn. Nhiếp Tả móc từ trong túi ra 1 món lợi khí không thể thiếu trong tác chiến đô thị – 1 chiếc gương.

Thông qua gương có thể thấy, đây là một khu hòn non bộ, 1 tên lính đánh thuê mặc áo xám đang ở trong hòn non bộ, chỉ lộ ra một phần vai. Không thể chỉ có 1 người, Nhiếp Tả di chuyển gương, không phát hiện thêm ai ở gần đó. Nếu không đoán sai, đây chắc là một chiến thuật nhóm 3 người.

Tiên phong chính là người mình nhìn thấy này, trong chiến thuật gọi là mũi nhọn hoặc tiên phong, ở hai vị trí sườn sau lưng tiên phong sẽ ẩn nấp hai tay súng khác, gọi là cánh tả và cánh hữu. Chiến thuật này vốn là 4 người, còn 1 người là tay súng bắn tỉa ở vị trí điểm cao. Tiên phong đảm nhiệm nhiệm vụ ngăn chặn và dụ địch đợt đầu tiên, một khi hỏa lực quân địch hung mãnh, lập tức rút lui, cánh tả hữu vừa yểm trợ vừa tiêu diệt quân địch hiệu quả. Đây là phương pháp điển hình dùng không gian đổi lấy thời gian trong trận địa chiến, thường dùng cho bên phòng thủ.

Vì vậy nếu Nhiếp Tả lộ diện có khả năng tiêu diệt được tiên phong, nhưng đồng thời sẽ phơi mình dưới hỏa lực của cánh tả hữu. Ngược lại, khu vực mà cánh tả hữu chú ý chính là khu vực của tiên phong, Nhiếp Tả chậm rãi di chuyển sang bên cạnh, bò trườn về phía trước, di chuyển hơn 20 mét, đến rìa sân tennis, lấy gương ra xem một lát, thu gương lại, hít sâu một hơi, đá gã thợ quay phim bám đuôi xuống dưới, rồi xông ra khỏi dốc.

Đây là một dãy kiến trúc nhị tầng bình thường, biệt thự của đại gia, đặc biệt là lâu đài lớn cần không ít người làm, tài xế, người làm vườn, v.v., những người này sẽ không cư trú trong lâu đài, nên cạnh lâu đài có địa điểm chuyên cung cấp ăn uống và chỗ ở cho họ. Nhiếp Tả đi vào rãnh nước của khu nhà ở nhân viên, bò nhanh suốt một quãng đường, sau đó nhảy ra khỏi rãnh nước, chui vào một căn phòng ký túc xá.

Sau đó kéo rèm cửa ra một chút, thông qua cửa sổ quan sát quân Hắc Ưng ở điểm này, quả nhiên là trận địa tam giác tiên phong. 1 tên Hắc Ưng quỳ một gối bán hạ, đứng trên một tảng đá của hòn non bộ, thông qua lỗ bắn phía trước hòn non bộ đang cảnh giới. 1 tên khác tư thế đứng, ở trong bóng tối, hắn ở khoảng cách xa nhất, và vì lý do thị giác nên sẽ không bị tấn công đầu tiên, vì vậy hắn không cần vật che chắn trực tiếp.

Nhiếp Tả hiện đang đối mặt với hai lựa chọn, lựa chọn một, bắn hạ hai đến 3 tên Hắc Ưng này, như vậy có thể xuyên thủng phòng tuyến Hắc Ưng, số 6 và số 13 sẽ nhân cơ hội đột phá, như vậy đối thủ cạnh tranh trong lâu đài sẽ nhiều lên, đặc biệt phải đề phòng số 6 chuyên bắn lén này. Lựa chọn hai, không thèm quan tâm quân Hắc Ưng, một mình thâm nhập vào trong lâu đài. Nhưng không rõ trong lâu đài còn bao nhiêu lực lượng phòng ngự, nếu một mình mình không gánh nổi thì thật là sai lầm.

Suy nghĩ một lát, Nhiếp Tả cuối cùng vẫn quyết định thả số 6 và số 13 vào, ít nhất là hiện tại mình vẫn cần số 6. Hơn nữa, số 6 cũng sẽ không dễ dàng bắn lén, hiện tại mọi người vẫn là đối tác hợp tác. Đã làm thì phải chọn địa điểm tấn công tốt nhất, hốt trọn cả 3 tên.

Nhiếp Tả rời khỏi cửa sổ sau ký túc xá, chọn căn phòng có vị trí tấn công tốt nhất để đi vào, sau đó bắn tỉa tên cánh tả ở bóng tối cách đó 35 mét trước, lập tức chuyển họng súng, bắn hạ tên cánh hữu cách đó 25 mét. Sau đó nằm im bất động chờ đợi, chờ đợi tiên phong phát hiện. Vị trí của tiên phong là tệ nhất, nên sẽ không cố thủ đợi viện binh mà sẽ rút lui đến địa điểm tốt hơn, một mặt gọi viện binh, một mặt muốn biết tại sao 2 đồng đội của mình lại hy sinh.

Tuy là cựu binh nhưng họ giỏi tác chiến tập thể chứ không phải tác chiến độc lập, rất nhanh đã sập bẫy, Nhiếp Tả đợi tiên phong rút lui đến vị trí vật che chắn mà mình cho là tốt nhất rồi mới bắn hạ tên tiên phong này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...