Phát sóng trực tiếp trên mạng có thể nâng cao danh tiếng của Hộ Hàng. Nhưng không được để người ta xem trò cười, nếu không sẽ là danh tiếng để đời. Đầu tiên là tiến hành sát hạch kỹ thuật hạng mục thứ nhất, địa điểm sát hạch tại công ty Hộ Hàng thành phố A, hạng mục sát hạch này người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề không thấy được bí quyết, chỉ thấy 4 hacker. Mỗi người ôm 1 chiếc máy tính gõ bàn phím lạch cạch. Ngược lại, trang trí xa hoa của công ty Hộ Hàng thành phố A đã thu hút rất nhiều bình luận của cư dân mạng, đồng thời Ngụy Lam vì là nhân tài ngành đặc thù kiểu xinh đẹp nên được cư dân mạng bình chọn là nữ thần Hộ Hàng, danh tiếng tăng vọt.
Nhiếp Tả và các nhân viên phi kỹ thuật khác cũng tham gia vào cuộc sát hạch này: Sát hạch lần này là thủ, thủ vững trước sự tấn công vào máy tính từ vài hacker do Hộ Hàng quốc tế liên lạc. Một tiếng sau, ngoại trừ Hộ Hàng Tokyo, những người khác đều bị đánh bại. Hacker vốn dĩ là công mạnh thủ yếu. Tần Nhã sở dĩ đi đặc huấn chính là vì không có lòng tin khi thủ, không lấy được 1 điểm này.
Công bắt đầu rồi, 4 hacker phải chiếm đóng trận địa do đội ngũ chuyên gia an ninh mạng canh giữ, Nhiếp Tả bại trận rồi. Anh đã bỏ cuộc sau 30 giây. Hai hạng mục sát hạch kỹ thuật của anh cũng tuyên bố thất bại. Lâm Thiếu gọi đồ ăn khách sạn mang đến, Nhiếp Tả và người của 3 công ty khác ngồi ở khu vực trà quán ăn uống tán gẫu, làm quen với nhau.
Tổng giám đốc Hộ Hàng Nhật Bản là một phụ nữ rất trẻ, tên là Nakata Nobuko, mới 25 tuổi, chưa kết hôn, nhưng cha cô là người cũ đã nghỉ hưu của Hộ Hàng, hiện tại tuy cô vô danh trong ngành nhưng Nhiếp Tả cho rằng cô rất có tiềm năng. Tổng giám đốc của Hộ Hàng Nam Phi và Canada đều là người cũ của Hộ Hàng, ít nhất có trên 5 năm kinh nghiệm làm việc.
Ngày đầu tiên sát hạch kỹ thuật kết thúc toàn bộ, Tần Nhã lấy được 4 điểm, hacker Nhật Bản lấy được 4 điểm, hacker Nam Phi và Canada lấy được 3 điểm. Sắc mặt tổng giám đốc Nam Phi và Canada có chút khó coi, họ dự tính lấy 4 điểm, thiếu 1 điểm có thể kiếm lại từ sát hạch năng lực, thiếu 2 điểm thì độ khó sẽ cao hơn.
Hạng mục sát hạch năng lực thứ nhất diễn ra tại sân nhà của Nhiếp Tả, câu lạc bộ võ thuật trấn Tân Dương, nội dung sát hạch là đối kháng và ghi nhớ. Trong lúc đối kháng, cứ mỗi 20 giây trên màn hình lớn sẽ xuất hiện 1 con số hoặc từ tiếng Anh, sau khi chiến thắng đối thủ hoặc kiên trì 3 phút không bại, phải đọc lại hoàn chỉnh theo thứ tự nội dung trên màn hình lớn, được 2 điểm.
Đối kháng và ghi nhớ, 4 công ty có 8 người đăng ký, người dẫn chương trình phát sóng trực tiếp không tiếc lời phê bình, xem ra người của công ty Hộ Hàng đều là những kẻ đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.
Người dẫn chương trình kiêm trọng tài người Đức cầm micro vẫy tay trên võ đài, từ phòng nghỉ bước ra 8 người đàn ông khoác áo choàng võ thuật. Hộ Hàng Đức giới thiệu:“Hai vị nữ giới có thể chọn số 7 hoặc số 8, họ không qua huấn luyện võ thuật, là những người bình thường khá cường tráng. Từ số 1 đến số 6 là những người chiến thắng trong giải đấu võ thuật lần thứ nhất của thành phố A, số 1 là quán quân, cứ thế suy ra. Vì vậy chúng ta phải tiến hành một cuộc kiểm tra ghi nhớ, tiếp theo trên màn hình lớn sẽ xuất hiện 10 giây các con số không theo thứ tự, người nhớ được càng nhiều sẽ đứng thứ nhất, có thể ưu tiên chọn đối thủ của mình. Mọi người cầm sẵn giấy bút, sau khi con số biến mất mới được viết chữ, chuẩn bị... bắt đầu tính giờ.”
Những con số dày đặc xuất hiện trên màn hình lớn, 5 người đàn ông mắt không chớp, miệng lẩm bẩm, chỉ có Nhiếp Tả là tâm hồn treo ngược cành cây, cười với quán quân, 1 người đàn ông 30 tuổi. 6 người này anh đều quen biết, đều là người trong giới. Hố nhất chính là, người thứ 6 là Điên Tử mới là người mạnh nhất, anh ta chỉ là thả nước mà thôi, còn quán quân thì hì hì... từng là bạn tập của anh. Đánh bạc muốn thắng nhiều, tất nhiên phải chọn cửa không ai ngờ tới.
10 giây sau, con số biến mất, mọi người cầm bút viết, không có gì bất ngờ, Nhiếp Tả vì đứng cuối nên buộc phải thách đấu với quán quân, Đái Kiếm tên này ghi nhớ siêu cường, nên anh ta đối đầu với người thứ 6 Điên Tử. Đái Kiếm nhìn biểu cảm của Nhiếp Tả nhíu mày:“Tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng.”
Nhiếp Tả cởi áo khoác, người bên cạnh giúp đeo găng tay, nói:“Đái Kiếm, đôi khi người thông minh thường là người chết nhanh nhất.”
Đái Kiếm nhìn về phía Điên Tử, Điên Tử cười nhe răng với anh ta, nắn nắn nắm đấm.
Người thứ 6 Nhiếp Tả lên trước, đôi bên chạm găng, quán quân nói:“A Tả, tôi không còn là tôi của 2 năm trước nữa đâu, tự mình cẩn thận, tôi sẽ không thả nước.”
Nhiếp Tả gật đầu, đi về phía góc đài, Điên Tử làm một động tác khởi động, Nhiếp Tả nhìn thấy rõ, đây là Điên Tử đang nói với Nhiếp Tả rằng sơ hở lớn nhất của quán quân là khi tung cú móc phải, bản thân sẽ lộ ra sơ hở trọng đại.
Nữ trọng tài câu lạc bộ gợi cảm gửi cho Nhiếp Tả một nụ hôn gió, sau đó tuyên bố bắt đầu. Đây là điểm khác biệt giữa câu lạc bộ võ thuật trấn Tân Dương và các câu lạc bộ võ thuật khác, vì thường xuyên xảy ra chuyện võ sĩ đánh trọng tài, nên họ sử dụng nữ trọng tài, nếu võ sĩ dám đánh mỹ nữ, anh ta lập tức sẽ bị hội đồng, cơ bản là nằm cáng đi ra.
Lời bắt đầu vừa dứt, khán giả xung quanh đứng dậy hô vang:“Tả ca, Tả ca...”
Đây chính là ưu thế sân nhà, quán quân không phải của câu lạc bộ này, mọi người vẫn còn hậm hực chuyện anh ta đánh bại Điên Tử, Nhiếp Tả và quán quân từ từ tiếp cận, đột nhiên Nhiếp Tả rất kinh ngạc nhìn ra sau lưng quán quân:“Anh lên đây làm gì?”
Tay phòng ngự của quán quân nới lỏng, quay đầu nhìn lại, 7 giây sau anh ta ngã xuống không dậy nổi. Nhiếp Tả giơ nắm đấm hét lớn:“Yeah.”
Tám phần khán giả lần lượt hưởng ứng, giơ cao hai nắm đấm:“Hú!”Còn hai phần thì cùng giơ ngón tay giữa, phát ra tiếng la ó.
Mà lúc này, từ vựng trên màn hình lớn còn chưa xuất hiện, trọng tài gợi cảm ôm lấy Nhiếp Tả, giơ nắm đấm của Nhiếp Tả lên:“Thắng.”
Nhiếp Tả cười híp mắt đi xuống, mặc áo khoác vào, ngồi vào vị trí tuyển thủ, Đái Kiếm nói:“Vô sỉ.”
Nhiếp Tả cầm lấy micro của trọng tài người Đức:“Tân Dương song hùng, Điên Tử, đừng đánh chết cậu ta.”
Điên Tử nói:“A Tả, đánh chết tôi lo chôn.”
Nhiếp Tả nói:“Nếu cậu thua, vậy cậu hãy khỏa thân chạy nhất vòng quanh trấn.”
Khán giả hô:“Được.”
Nhiếp Tả đắc ý trả lại micro cho người dẫn chương trình, ngồi xuống nói:“Cậu chết chắc rồi.”
“Người thứ 6, có trâu vậy không?”Đái Kiếm không quan tâm nói:“Trình độ của anh đây cậu chẳng lẽ chưa thấy qua sao.”
“Lát nữa sẽ biết ngay thôi.”
1 người Canada ghi điểm, 2 người Nam Phi ghi điểm, họ đều thủ vững được 3 phút, 3 phút thực ra không khó, đánh du kích, kìm chế đối phương. Anh chàng Canada kia vô sỉ nhất, chịu cứng hai đấm, dùng đòn vật ôm chặt lấy võ sĩ vật xuống đất, chết cũng không buông tay. Võ thuật không đơn thuần là sức mạnh, mà thiên về kỹ thuật nhiều hơn, anh ta dựa vào cân nặng hơn đối phương 20 kg, cứng rắn ôm chặt suốt 3 phút.
Cuối cùng Đái Kiếm lên đài rồi, Điên Tử vừa cởi chiến bào, bốn phía tiếng hò reo vang dội. Điên Tử mới là bảng hiệu của câu lạc bộ này, nhưng Điên Tử có chút thắc mắc, Nhiếp Tả dưới đài làm gì mà gặm ngón tay, gặm ngón tay là thói quen của nhiều người, mà Nhiếp Tả là gặm từng miếng một. Nhiếp Tả gặm vài cái, thấy Điên Tử đầy vẻ khó hiểu, đành phải từ bỏ.
Trận đấu bắt đầu, Đái Kiếm liền biết rắc rối rồi, Điên Tử giống như bức tường đồng vách sắt, khả năng chịu đòn siêu cường, tấn công hung hãn, tốc độ ra đòn nhanh, bộ pháp linh hoạt. Sau đó Đái Kiếm cắn người rồi, lúc đôi bên giằng co, Điên Tử lên gối, Đái Kiếm ngoạm 1 cái vào vai Điên Tử, lúc này Điên Tử mới hiểu dụng ý gặm ngón tay của Nhiếp Tả.
Cơ bắp chịu đấm, không chịu cắn, Điên Tử có chút loạn trận chân. Mà Đái Kiếm đánh nhau không phải võ thuật chính thống, trán đập vào mũi Điên Tử, hai tay chọc mắt, tất cả các động tác đều là động tác phạm quy. Điên Tử vội vàng đẩy anh ta ra, mắng lớn:“Có nhầm không đấy.”Mắt bị chọc 1 cái, đau đến mức khó mở ra, triệt để nổi giận, không còn nể nang đây là một cuộc sát hạch.
Đái Kiếm định thừa cơ lấn tới, chân Điên Tử vung lên, Nam quyền chú trọng mã bộ, hạ bàn vững, khả năng tấn công nằm ở tay. Bắc cước, tay là hai cánh cửa, toàn dựa vào chân đánh người. Đái Kiếm hai tay đỡ lấy, bị lực lượng khổng lồ của cú đá vung cứng rắn ép vào cổ và vai. Điên Tử mắt không cần mở, tay phải móc ngược vào cằm Đái Kiếm, người lộn ngược ra sau, đứng vững vàng. Còn Đái Kiếm bị cú đá vung đánh bay va vào dây đài, ngã xuống đất.
Nhiếp Tả kinh hãi, Điên Tử cậu làm cái quái gì vậy, anh không lo thực sự đánh chết Đái Kiếm, mà là Điên Tử trong giải đấu võ thuật luôn không dùng chân tấn công người, cuối cùng thua trận đấu, lúc này máu dồn lên não, đem bản lĩnh thật sự của mình ra, rơi vào mắt người có tâm, Điên Tử e rằng sẽ gặp rắc rối.
Đái Kiếm lắc đầu đứng dậy, trong lòng kinh hãi, có nhầm không, mình đã xem qua trận đấu rồi, khá có ấn tượng với Điên Tử này, chưa bao giờ dùng chân cả. Điên Tử lại tới rồi, đá quét, lực lượng lớn đến mức trúng là gãy xương, Đái Kiếm vội vàng né tránh, liên hoàn đá quét... Tác dụng lớn nhất của đá quét không phải là làm đối phương ngã xuống, mà là làm đối phương hạ bàn không vững. Hạ bàn không vững, lúc cơ thể lảo đảo thì công thủ đều giảm sút đáng kể.
Điên Tử chân dùng lực, cơ thể va vào người Đái Kiếm, cơ thể Đái Kiếm ngã ra sau, va vào dây đài bật lại, Điên Tử ngã người xuống đất, chân phải phóng lên trời đá ra, đá trúng mồn một vào lồng ngực Đái Kiếm. Đái Kiếm lại va vào dây đài lần nữa, lần này lực xung kích khiến anh ta lộn ra ngoài dây đài, ngã xuống bên ngoài võ đài.
Chương 188vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThương Tùng Điệp Ảnh– một bộ truyện thuộc thể loạiĐô Thị,Hài Hướcđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận