Chương 135: Bữa Tiệc

Tuy là đồ cổ, nhưng súng là súng tốt, được trang bị kính ngắm quang học, độ chính xác rất cao. Một tay súng bắn tỉa được huấn luyện có thể bắn trúng đầu mục tiêu trong khoảng cách 300 mét, và bắn trúng thân mình trong khoảng cách 600 mét. Tuy nhiên, đây là loại súng bắn tỉa kiểu cũ, không thể tháo rời, chiều dài súng là 1.1 mét, hơn nữa khẩu súng trường này là loại lên đạn thủ công, mỗi lần bắn xong 1 viên phải kéo khóa nòng 1 lần, tiếng động rất lớn.

Tiêu Vân nói:“Anh chỉ có khẩu này thôi. Anh thấy nguy cơ khi chú mang theo khẩu súng trường này còn cao hơn cả việc bạn chú phải đối mặt với sát thủ đấy.”

Nhiếp Tả suy nghĩ một lát rồi hỏi:“Dùng xong em có thể vứt đi không?”

“...”Tiêu Vân cạn lời, nghĩ một hồi rồi bảo:“Mang về được thì vẫn nên mang về. Nếu thực sự không mang về được thì hãy vứt đi. Anh cho chú một địa chỉ, sáng mai chú đến đó lấy súng trên 1 chiếc xe, đạn chỉ có một băng 5 viên thôi.”

Nhiếp Tả có thể dễ dàng mang súng bắn tỉa đến vị trí ẩn nấp, nhưng một khi đã sử dụng, camera giám sát đầy thành phố sẽ khiến cảnh sát dễ dàng bắt được hình ảnh anh đeo một vật dài hơn 1 mét. Diện mạo có thể thay đổi, nhưng anh không có căn cứ an toàn, loại mặt nạ quá thô sơ thì không thể ra đường được, chỉ có thể liên lạc với Đái Kiếm. Tên này khi đến thành phố A làm việc xấu thường có mặt nạ, tuy không khớp mặt lắm nhưng dùng tạm cũng được.

Đái Kiếm nghe Nhiếp Tả nói xong thì im lặng hồi lâu:“Vũ khí từ Thế chiến II mà cậu cũng mang đến thế kỷ 21 để dùng... Bất kể cậu là ai, tôi khuyên cậu nên đổi nghề ngay đi, hậu phương của cậu không đáng tin chút nào.”

“Nói nhảm ít thôi.”Nhiếp Tả bảo:“Tôi chỉ tăng tỉ lệ sống sót cho cậu thôi, đừng đặt hết cược vào tôi. Tôi cần một điểm bắn tỉa không quá 200 mét, khẩu súng này tôi không tự tin lắm. Còn cần một lộ trình rút lui nữa.”

“Được.”

...

Địa điểm lấy súng là 1 chiếc xe đông lạnh, tài xế là một ông lão gần 60 tuổi, quan hệ với Tiêu Vân khá tệ vì Tiêu Vân đã“dụ dỗ”con gái ông ta.

Nhiếp Tả giật mình, anh cũng biết vận chuyển hàng đấy, để nhạc phụ mình vận chuyển súng sao? Tuy nhiên Nhiếp Tả tin rằng nhạc phụ của Tiêu Vân không biết bên trong là thứ gì. Không có phụ tá, đôi khi làm việc thật chẳng dễ dàng. Nhiếp Tả lên xe đông lạnh ở khu vực ngoại ô, lấy đi một hộp giấy dài rồi quay lại xe mình.

Mở hộp ra, đó là một khẩu súng trường kiểu cũ ghi dấu ấn thăng trầm của lịch sử, 5 viên đạn và một ống nhòm quân dụng loại nhỏ. Ống nhòm là vật dụng thiết yếu của lính bắn tỉa hiện đại, ứng dụng công nghệ giúp ống nhòm có thể đo được tốc độ gió, độ ẩm và các dữ liệu liên quan đến độ chính xác khi bắn.

Ngoài ra còn có một khẩu súng mà Tiêu Vân gọi là“Thiện Lương Chi Thương”, trong súng có một băng đạn và một băng đạn dự phòng đã nạp đầy.

Khẩu súng trường Mauser được bảo quản khá tốt, nạp đạn vào. Kéo khóa nòng, tiếng lách cách giòn giã của cơ khí khép lại khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Nhiếp Tả lấy ra một túi vải dài, bên trong có 3 chiếc cần câu, anh dễ dàng đặt khẩu súng bắn tỉa vào trong. Nhìn từ bên ngoài chỉ thấy ngọn của 3 chiếc cần câu, hoàn toàn không thấy bên trong có vũ khí. Nhiếp Tả còn xách theo một hộp dụng cụ câu cá, đây là vật bất ly thân của dân câu, bên trong có lưỡi câu, dây câu, phao câu. Nhiếp Tả thở dài, bây giờ ngay cả cần câu cũng có thể tháo rời để mang đi tiện lợi, chỉ có súng là không thể tháo. Tuy đây không phải lần đầu Nhiếp Tả sử dụng vũ khí Thế chiến II, nhưng lại là lần đầu anh dùng súng trường Mauser. Đáng thương thay, thành phố A rộng lớn thế này mà không tìm được một điểm thử súng an toàn, nơi hẻo lánh đến mấy thỉnh thoảng cũng có người qua lại.

Có vũ khí, có mặt nạ, tiếp theo là phương tiện giao thông. Biển số xe đã không còn là tiêu chuẩn duy nhất để cảnh sát giám định xe. Tất nhiên còn tùy vào loại xe, nếu thành phố A có hàng 100000 chiếc xe cùng mẫu mã và màu sắc thì có thể dùng được. Như chiếc Mercedes này của Nhiếp Tả, dù có tháo biển số, cảnh sát vẫn có thể tìm ra manh mối.

Cuối cùng Nhiếp Tả chọn phương tiện giao thông là thuyền. Thành phố A giáp biển, trong thành phố có hồ nối liền với biển, nên vận tải tham quan khá được ưa chuộng. Nhiếp Tả đỗ xe tại một vị trí không có camera giám sát, đi bộ một cây số, tránh giờ cao điểm, 4 giờ chiều lên phà. Lúc này phà không có mấy người, không ai chú ý đến chiếc mặt nạ trên mặt Nhiếp Tả. Nửa giờ sau xuống thuyền, đi bộ thêm một cây số nữa là đến điểm bắn tỉa.

Bữa tiệc mà Mạch Hạ sắp xếp cho con của Mạc Không Minh được tổ chức tại tầng nhị của khách sạn Phú Quý thuộc tập đoàn Viễn Dương. Tầng nhị có hồ bơi ngoài trời, bữa tiệc diễn ra ngay tại vị trí này. Nhiều nhân viên khách sạn đang chuẩn bị tiệc buffet, bày biện dao nĩa, dựng khán đài, vận chuyển cây cảnh trang trí.

Nhiếp Tả ở trong một tòa nhà bên cạnh khách sạn Phú Quý. Tòa nhà này cao ngũ tầng, là trung tâm đào tạo thanh thiếu niên của khu vực lân cận, có bốn bảo vệ nhưng chỉ làm việc ban ngày để phụ trách an toàn cho học sinh. Hôm nay không phải cuối tuần, trường học đã khai giảng, tòa nhà này không có một bóng người.

Nhiếp Tả đến phòng mỹ thuật ở tầng tứ, đặt 1 chiếc ghế lên bàn, di chuyển đến vị trí cách cửa sổ 2 mét, sau đó dựng súng trường lên xem góc độ có phù hợp không. Điểm bắn tỉa Đái Kiếm chọn rất tốt, tầm nhìn khá thoáng. Nhiếp Tả mở hộp đựng cá, lấy ra một túi cát đặt lên ghế, đặt súng trường lên trên, rồi tự tìm 1 chiếc bàn ngồi xuống, chọn tư thế thoải mái nhất để phục kích bắn tỉa trong thời gian dài. Nhiếp Tả kết nối điện thoại vệ tinh của Đái Kiếm:“Đã vào vị trí.”

Đái Kiếm hiện đang đóng vai một thợ điện, đang ở trong phòng phân phối điện ở tầng tam. Từ phòng phân phối điện nhìn xuống có thể bao quát rõ ràng toàn bộ bữa tiệc. Đái Kiếm nói:“Diện tích bữa tiệc này hơi lớn, nếu Tiêm Tử ra tay, tôi chỉ có ba cách. Cách thứ nhất là thông báo cho cảnh sát hình sự Tiểu Triệu đang dự tiệc, cách thứ hai là thông báo cho cậu. Nếu đối phương ở ngay dưới chân tôi, tôi có thể dùng cách thứ ba, nhảy xuống đè chết hắn.”

“Đừng đặt kỳ vọng quá lớn vào tôi.”Nhiếp Tả rất muốn nói với Đái Kiếm rằng mình không đời nào nổ súng vì thằng nhóc đó. Nhiếp Tả dùng kính ngắm nhìn cửa sổ phòng phân phối điện để quan sát tình hình bên trong. Súng là súng cũ, nhưng kính ngắm là đồ tốt, kính ngắm ban đêm thụ động, loại kính ngắm này được gọi là công nghệ ngưỡng không phim, là kính ngắm hồng ngoại thụ động thế hệ thứ tư của quân đội Mỹ. Mà loại kính ngắm này thích hợp với bóng tối, ở hiện trường bữa tiệc đèn đuốc sáng trưng ngược lại không dễ dùng. Nhiếp Tả bảo Tiêu Vân trang bị loại kính ngắm này là vì không có ý định nổ súng vào khu vực hồ bơi.

Đái Kiếm hỏi:“Giả sử cậu là sát thủ, hôm nay cậu còn dùng súng ngắn để ám sát không?”

“Chắc chắn là không.”

“Vậy cậu nghĩ sao?”

“Có hai cách tốt nhất. Mục tiêu xuất hiện ở một khu vực trống trải, bắn tỉa rõ ràng là một phương thức ám sát cực tốt. Nếu muốn trà trộn vào để ám sát, tôi đề xuất hạ độc.”Nhiếp Tả trả lời:“Tuy nhiên mục tiêu là 1 đứa trẻ cao 1.45 mét, xung quanh có rất nhiều người lớn, nên nếu là tôi chọn, hạ độc vẫn phù hợp hơn. Tôi sẽ chọn độc tố Ricin, lúc đó không có phản ứng gì, nhưng một khi đã trúng độc thì vô phương cứu chữa.”Liều lượng gây chết người của Ricin khi hít phải hoặc nuốt vào chỉ cần 1 miligam, nếu tiêm thì chỉ cần 500 microgam.

Đái Kiếm nói:“Cho nên kỳ vọng của tôi cũng giống cậu, sát thủ hạ độc, tôi quay lại động tác hắn hạ độc, sau đó báo cảnh sát bắt giữ trực tiếp. Đây là cách tốt nhất.”Theo quy định quản lý an ninh, hồ bơi, nhà vệ sinh và phòng tắm không được lắp camera giám sát, đó là những nơi hạ độc rất tốt.

“Hì hì, vậy cậu chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tiêm Tử, đánh cược vào trực giác của mình thôi.”Động tác hạ độc rất kín đáo.

Đái Kiếm nghe ra ẩn ý:“Nhiếp Tả, hình như... cậu có thành kiến, không phải với tôi, mà là với vụ án này.”

“Cậu hiểu lầm rồi, tôi rất hy vọng đưa sát thủ ra trước pháp luật.”Nhiếp Tả trả lời.

“Nhưng mà...”

“Nhưng mà... tôi không có hứng thú với cuộc sống của đứa trẻ đó.”

Đái Kiếm hừ một tiếng:“Tôi biết ngay mà, tôi có nghe nói về chuyện đó, nhưng trên tin tức không nói người trong cuộc là con của Mạc Không Minh.”

Nhiếp Tả bảo:“Có phải hay không, trong lòng mọi người đều tự hiểu. Tôi cũng không phải thẩm phán, tôi không cần bằng chứng. Hơn nữa, dựa vào cái gì mà tôi phải hy sinh bản thân để thành toàn cho thằng ranh con này? Đái Kiếm, cậu sống ở Mỹ, lại còn là cảnh sát, đặc vụ, chắc phải biết có những nhân cách phản xã hội là bẩm sinh, dù nó chỉ là 1 đứa trẻ.”

“Ừ, có những người nhân cách phản xã hội là bẩm sinh, nhưng đa số sẽ ẩn giấu, thậm chí không phát tác, trừ khi có người dẫn dắt hoặc bản thân họ chịu cú sốc lớn. Giả sử con của Mạc Không Minh có nhân cách phản xã hội, thì người dẫn dắt ra nhân cách đó chính là vợ chồng họ. Nhưng tôi cho rằng đứa trẻ này chỉ vì gia đình lạnh nhạt, lại có nhiều tiền nên kiêu ngạo, chẳng lẽ cậu không muốn cho nó một cơ hội sửa đổi sao?”

“Đái Kiếm, cậu là đồ ngốc à? Tôi đã nói rồi, nó sống hay chết chẳng liên quan gì đến tôi, nó có sửa đổi hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Có phải tôi muốn giết nó đâu.”Nhiếp Tả cầm ống nhòm nói:“Mạch Hạ đến rồi.”

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Mạch Hạ từ một vị trí không phải truyền thông. Mạch Hạ rất đẹp trai, khuôn mặt và kiểu tóc theo phong cách mỹ nam, có dùng chút xịt khoáng dưỡng ẩm, chiều cao 1.82 mét, dáng người mặc quần áo rất đẹp. Anh ta xuất hiện ở cửa khách sạn, tổng giám đốc khách sạn đích thân đón tiếp, hộ tống suốt quãng đường. Bên cạnh Mạch Hạ có một nữ thư ký và hai vệ sĩ đi theo. Hai vệ sĩ và tài xế sau khi đỗ xe xong sẽ được dẫn đến nhà hàng tầng nhị nghỉ ngơi. Nhà hàng tầng nhị cách hồ bơi 30 mét, tại hồ bơi có bảo vệ của khách sạn phụ trách duy trì trật tự. Nữ thư ký theo sát Mạch Hạ, Mạch Hạ không phải là công tử bột, đặc biệt là với thân phận tổng giám đốc, anh ta phải luôn sẵn sàng nghe gọi điện thoại và xử lý công việc.

Tóc, móng tay, da dẻ đều được chăm sóc chuyên nghiệp, da mặt có thể đắp mặt nạ khi ngủ, móng tay có thể làm trong lúc làm việc, nhưng tóc thì cơ bản là không thể. Nhìn chất lượng mái tóc này, mỗi tuần Mạch Hạ ít nhất phải hy sinh từ 4 đến 6 tiếng để bảo dưỡng tóc. Nói cách khác, Mạch Hạ là 1 người rất chú trọng ngoại hình, người như vậy thường rất trọng sĩ diện, ít nhất là vẻ bề ngoài tỏ ra rất trọng nghĩa khí, đặc biệt là Mạch Hạ có vốn liếng để trọng nghĩa khí.

Thời buổi này không có tiền thì đừng nói đến chuyện trọng nghĩa khí làm việc tốt, ngay cả muốn học hư cũng không xong. Ăn chơi trác táng, cái gì mà không cần tiền? Không phải đàn ông có tiền là thay đổi, mà là đàn ông không có tiền thì không có cách nào để hư hỏng được.

Nhiếp Tả phán đoán, Mạch Hạ và nữ thư ký dường như vẫn rất trong sáng. Nữ thư ký khoảng 26, 27 tuổi, rất có khí chất, mang lại cảm giác thạo việc. Xem ra tin đồn trên tạp chí kinh doanh không sai, thư ký của Mạch Hạ là do Mạch Tử Hiên chọn. Nghĩ lại thì, chuyện này có chút mùi vị của phim cung đấu... thực quyền vẫn nằm trong tay Mạch Tử Hiên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...