Triệu Mục Quân lúc này mới nhớ ra tại sao mình và Nhiếp Tả lại gặp nhau ở đây, liếc nhìn Tần Nhã 1 cái, nói:“Học trưởng, chuyện này không được đâu, tôi đã dặn dò Tôn tổng rồi. Hơn nữa cô Tần Nhã đã có kỹ thuật này, vả lại dù sao cũng đã xâm nhập vào công ty chúng tôi, vậy giúp công ty chúng tôi làm 1 cái tường lửa, sau đó định kỳ giúp chúng tôi bảo trì, yêu cầu này không quá đáng chứ?”
Nhiếp Tả ngẩn người, nói:“Luật sư của em nói, muốn Tần Nhã làm việc ở công ty em 5 năm.”
“Chuyện này... sao có thể chứ.”Triệu Mục Quân kinh ngạc, quay đầu nói:“Giúp tôi gọi điện cho Tôn tổng.”
Thư ký gật đầu, lập tức đi vào văn phòng, Triệu Mục Quân vội nói:“Mời ngồi, mời ngồi, vẫn chưa ăn trưa đúng không? Tiểu Lâm, bảo nhà hàng Tây gửi thêm 2 phần bít tết nữa.”
“Vâng.”Tiểu Lâm nhìn ra ngoài 1 cái, bấm điện thoại:“Tôn tổng, Triệu tổng muốn mời anh gánh cái nồi... không phải, ông chủ của Tần Nhã hóa ra là học trưởng của Triệu tổng.”
Triệu Mục Quân cùng Tần Nhã, Nhiếp Tả mới trò chuyện vài câu, thư ký Tiểu Lâm mang điện thoại ra, lúc đưa điện thoại khẽ gật đầu, Triệu Mục Quân mở loa ngoài:“Tôn Vân phải không?”
“Triệu tổng, cô tìm tôi.”
“Tôi bảo anh đi mời cô Tần Nhã của công ty Hộ Hàng đến công ty chúng ta, giúp làm 1 cái tường lửa, sao đến miệng anh lại biến thành làm việc 5 năm rồi? Còn nói gì mà, nếu 0 đồng ý thì đành phải báo án?”
Phó tổng giám đốc Tôn Vân trả lời:“Triệu tổng, tôi thấy kỹ thuật của người phụ nữ tên Tần Nhã này rất tốt, đã có thể kéo qua thì tại sao không lôi kéo về luôn.”
“Tôn Vân, tiền chúng ta phải kiếm, nhưng làm người cũng phải làm, anh làm thế là quá đáng rồi. Dù sao đi nữa, công ty Hộ Hàng cũng coi như đã bảo vệ lợi ích của công ty chúng ta, làm người không thể lấy oán báo ơn.”
Tôn Vân nói:“Vậy ý của Triệu tổng là?”
“Anh soạn lại một bản hợp đồng, chúng ta đặc cách mời cô Tần Nhã làm cố vấn an ninh mạng của chúng ta, không cần đến công ty chúng ta đi làm, có vấn đề kỹ thuật chúng ta có thể thỉnh giáo người ta. Ngoài ra mời cô Tần Nhã dành ra 1 ngày, giúp chúng ta đào tạo nhân viên an ninh mạng. Nếu anh đã nói 5 năm thì cứ thuê 5 năm đi... Cô Tần, như vậy có được không?”
Tần Nhã liên tục gật đầu:“Được ạ, được ạ.”Tương đương với một công việc bán thời gian cơ bản không cần đi làm.
“Tôn Vân, hay là làm việc này trước đi...”Triệu Mục Quân áy náy nói với Tần Nhã:“Xin lỗi nhé, tôi làm việc hơi vội vàng.”
“Nên thế ạ, làm việc trước.”Tần Nhã trả lời.
“Tiểu Lâm, cô đi cùng Tần Nhã đến bộ phận nhân sự một chuyến.”
Tần Nhã đi rồi, chỉ còn lại Nhiếp Tả và Triệu Mục Quân, Triệu Mục Quân lấy từ văn phòng ra một chai rượu vang đỏ, 2 chiếc ly cao cổ, 1 chiếc đặt trước mặt Nhiếp Tả. Triệu Mục Quân đã quen nắm bắt tình hình, nhanh chóng phát hiện biểu cảm của Nhiếp Tả có chút kỳ quái. Triệu Mục Quân ngồi xuống, rót rượu:“Học trưởng, ly này là để cảm ơn ơn cứu mạng của anh, không có anh thì cũng không có tôi ngày hôm nay.”
Những động tác nhỏ này không thể giấu được Nhiếp Tả, huống chi Triệu Mục Quân còn đang mặc quần áo, dù có cởi ra Nhiếp Tả cũng có thể suy nghĩ bình thường. Nhiếp Tả trong lòng nghĩ, chẳng lẽ chính vì ơn cứu mạng này nên người ta sợ ngượng ngùng, cố ý che giấu? Thuận theo bậc thang, anh nâng ly nói:“Thật không nhìn ra, người lúc đó sống dở chết dở như em, bây giờ lại là nữ cường nhân cao không thể với tới.”
“Nữ cường nhân là từ mang nghĩa xấu, học trưởng, anh đang cười tôi đấy. Để tôi xem nào!”Triệu Mục Quân uống ngụm rượu, đặt ly xuống, đưa tay bóp nhẹ lên cánh tay Nhiếp Tả, cười nói:“Tôi còn tưởng học trưởng sớm đã bỏ bê rồi chứ.”
Đàn ông không việc gì sờ cánh tay phụ nữ, gọi là giở trò lưu manh. Phụ nữ không việc gì sờ cánh tay đàn ông, đây gọi là chân tính tình.
Nhiếp Tả suy nghĩ một lát:“Học muội, cái này... thực ra ơn cứu mạng gì chứ, em nhảy xuống, tôi cứu sống em lại thì mới tính là ơn cứu mạng.
Tôi cũng chẳng khuyên em đừng nhảy, còn đề cử rất nhiều phương pháp tự sát tốt hơn, em có khách khí quá không?”Nhiều năm không gặp, vả lại chúng ta chỉ quen nhau có vài tiếng đồng hồ...
“Khách khí?”Ngón tay Triệu Mục Quân di động trên miệng ly rượu vang vài giây:“Học trưởng sao lại nói thế? Ha ha... tôi quên mất, học trưởng là cấp cao của Hộ Hàng 911, xin lỗi, xin lỗi.”
Nhiếp Tả không biết nói gì nữa:“Chuyện này cũng chẳng có gì phải xin lỗi.”
Triệu Mục Quân gật đầu:“Đúng vậy, Tôn tổng là người gánh nồi thôi. Chẳng qua tôi thấy là anh, nếu thừa nhận mình khắc nghiệt như vậy thì ngại quá. Xin học trưởng thấu hiểu, tôi làm ăn đã hình thành 1 loại tính khí không tốt lắm. Giỏi tính toán, chi li tính toán, nhưng Tần Nhã này thực sự là một nhân tài rất tốt. Tôi rất coi trọng an ninh mạng và an toàn thông tin doanh nghiệp, nên tôi có hiểu biết nhất định về Hộ Hàng 911, đồng thời từng có vài lần hợp tác với công ty Hộ Hàng của Pháp.”
Nói thẳng thắn như vậy thì thoải mái hơn nhiều, trên mặt Nhiếp Tả cũng xuất hiện nụ cười, nói:“Cảnh sát lúc cần anh phối hợp thì ôn hòa, sau khi tìm thấy bằng chứng phạm tội của anh thì thiết diện vô tư. Nhân viên nghiệp vụ lúc chào mời bảo hiểm thì nhiệt tình hết mức, nhân viên bồi thường thì lại thờ ơ lạnh nhạt. Làm ăn nghiêm túc không đại diện cho bản thân em nghiêm túc.”Dùng từ nghiêm túc thay cho khắc nghiệt.
“Nói hay quá, người trên thế giới này luôn đeo mặt nạ để sống. Tôi có vài nhân viên, trước mặt tôi thì cung kính, sau lưng lại mắng tôi xối xả. Dù sao đi nữa, ít nhất tôi còn có giá trị để bị đối phó trước mặt.”
Nhiếp Tả nói:“Tôi rất vui vì mình cũng có giá trị để bị học muội em đối phó.”
“Đâu có đơn giản như vậy, bố mẹ tôi và cả tôi đều vô cùng vô cùng cảm ơn anh.”Triệu Mục Quân chân thành nói:“Thật đấy, ngày đó tôi thua lỗ thê thảm, bị đả kích đến mức tan nát, tôi thực sự muốn chết, tìm một nơi 0 người yên yên lặng lặng mà chết. Nếu ngày đó anh không ở đó, tôi đã đi thật rồi.”
“Tôi nhớ em từng nói là bị bạn trai bỏ rơi mà.”
“Ha ha.”Răng của Triệu Mục Quân rất trắng, nướu rất đều và đẹp, cô gái hay cười rất xinh đẹp, tiền đề là răng phải đẹp. Triệu Mục Quân nói:“Tôi chẳng phải sợ anh khuyên tôi sao, đầu óc tôi lúc đó toàn là kỳ hạn, tài khoản, một màu xám xịt. Nói đến bạn trai, học trưởng nghe nói anh rất ghê gớm nha, theo đuổi được hoa khôi khóa 1 của trường chúng ta.”Mỗi học kỳ mạng trường đều bình chọn một hoa khôi.
“Quá khen, quá khen.”Nhiếp Tả khách khí nói.
“Bây giờ vẫn còn ở bên nhau chứ?”
Nhiếp Tả gật đầu:“Đúng vậy. Còn em thì sao?”
“Tôi? Tôi công việc khá bận, mãi mới gặp được 1 người phù hợp thì người ta lại có bạn gái. Có bạn gái cũng không sao, nhưng lại bỏ lỡ mất rồi.”Triệu Mục Quân khẽ thở dài, hỏi:“Khi nào rảnh cùng ăn bữa cơm nhé.”
“Tôi bây giờ đang đợi cơm đây, em mời khách mà.”
“Ha ha, học trưởng, bữa đầu tiên đã để học muội mời khách, có phải không hợp lý lắm không?”
Nhiếp Tả gật đầu:“Nên là tôi thanh toán.”
“Bữa này đã thanh toán rồi, thế này đi, lần sau anh mời tôi ăn cơm, coi như bù đắp.”
“Không vấn đề gì.”
Triệu Mục Quân cầm ly rượu chạm ly với Nhiếp Tả 1 cái, hỏi:“Học tỷ tôi nhớ tên là Mạch Nghiên phải không? Bây giờ đang cao túng (làm việc) ở đâu? Có phải nên cùng ra ngoài ăn bữa cơm không?”
“Được, tôi sẽ nói với cô ấy một tiếng.”
“Vâng, đúng rồi học trưởng... tôi nói chút chuyện công việc nhé? Trước đây tôi từng hợp tác với Hộ Hàng 911, biết tầm quan trọng của bí mật thương mại doanh nghiệp, đặc biệt là công ty đầu tư như chúng tôi, tuy quy mô rất nhỏ nhưng động thái dòng tiền vẫn được không ít người chú ý. Tại sao tôi coi trọng Tần Nhã? Vì ngay trong tháng này đã có 4 lần xâm nhập mạng, may mà không phải tay lão luyện, toàn dùng phần mềm tải trên mạng về. Nhân viên an ninh mạng của tôi vẫn có thể ứng phó được.”
Bạn vừa hoàn thànhchương 110của TruyệnThương Tùng Điệp Ảnhtại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiĐô Thị,Hài Hước. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận