Chương 99: Ta tới cho hai ngươi việc để làm

Đôi mắt lão nhân lập tức ươn ướt, sau đó lại có mấy người đi đến bên cạnh Hướng Du.

Một bà lão rưng rưng nước mắt hỏi: “Tiểu cô nương, vậy ngươi có đi ngang qua M thành không? Nơi đó bây giờ ra sao rồi?”

Mấy người dò hỏi Hướng Du về sự thay đổi của các thành trấn ven đường, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ đau khổ, suy sụp.

Trước bão tuyết, con cái bọn họ đã đăng ký cho họ một đoàn du lịch "Hoàng Hôn Hồng". Sau khi đi qua vài thành trấn, cuối cùng xe không thể khởi hành nữa.

Bọn họ bị nhốt ở D thành.

Cũng may, người phụ trách đoàn du lịch rất có lòng người, sau bão tuyết liền tiếp nhận những lão nhân như bọn họ, dựa vào sự cứu tế của nơi ẩn náu, họ mới sống sót đến tận bây giờ.

Nhưng người nhà của họ ở quê hương xa xôi, giờ đây lại không thể liên lạc được. Ngày thường, họ chỉ có thể thông qua radio để nghe ngóng một chút tin tức.

Ở D thành này, cũng thường xuyên có những người sống sót lái xe tiến vào, họ cũng thường xuyên hỏi thăm những người đó về tin tức quê nhà.

Chẳng mấy chốc, những lão nhân bên cạnh Hướng Du đều bật khóc thành một đoàn, nhưng những người sống sót xung quanh sớm đã quen với cảnh tượng đó rồi.

Đồng thời, trong lòng họ cũng cảm thấy thật may mắn, may mắn vì người nhà của mình có thể đoàn tụ ở bên cạnh.

Mà D thành cũng không vô tình như những thành trấn khác. Họ cũng từng gặp rất nhiều người tị nạn, ai nấy đều xanh xao vàng vọt, và từ miệng họ mà biết được sự biến đổi của các thành phố khác.

Đối với sự giúp đỡ hiện tại của D thành, chẳng ai có lấy một lời oán thán.

Người sống sót ở các thành phố khác đều phải tự sinh tự diệt, còn họ thì ba ngày được phát nước một lần, mỗi ngày hai bữa cháo.

Sau khi trả lại bát, Hướng Du liền trở về nơi đậu nhà xe của nàng.

Nàng ngày thường lái xe, tiêu hao cũng rất lớn, một chén cháo căn bản không đủ no cho nàng.

Vừa trở lại bãi đỗ xe, Hướng Du liền phát hiện bên cạnh nhà xe của nàng có bốn năm người đang vây quanh. Có người ngồi xổm xuống xem gầm xe của nàng.

Có người vuốt ve thân xe của nàng, lại còn giơ tay gõ gõ đập đập lên trên đó.

Hướng Du đứng cạnh nhà xe, đôi mắt nàng đảo qua những người này. Mấy người này cũng cho rằng Hướng Du là tới xem nhà xe nên không để ý đến nàng.

“Khụ khụ….”

Một người trong số đó nhận ra Hướng Du chính là chủ nhân của chiếc xe, liền đứng dậy ho khan ở một bên, ý đồ muốn gây sự chú ý của những người kia.

“Khụ khụ….”

Hắn lại lần nữa ho khan hai tiếng. Lúc này, mấy người đang xem xét nhà xe liền đều quay đầu nhìn về phía hắn.

“Ngươi thân thể kém hơn cả bà nội của ta đó, Tiểu Pháo. Trời nóng như vậy mà ngươi cũng bị cảm ư?”

Mấy người kia liền cùng trêu đùa theo.

Hắn đưa mắt ra hiệu cho mấy người kia, họ liền nhìn về phía Hướng Du, lập tức hiểu ra ý của đồng bọn.

“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi mà!” Một người hai tay vẫy vẫy trước ngực, giải thích rằng hành động vừa rồi của họ chỉ là vì tò mò về chiếc xe của Hướng Du.

Hướng Du không đáp lời mấy người đó, nàng trước sau kiểm tra toàn bộ nhà xe một lượt, xác nhận không phát hiện thứ gì khả nghi sau, mới thu lại cây súng.

Mấy người kia cũng ngượng ngùng rời đi ngay lúc đó. Cây súng trên người Hướng Du đã dọa sợ bọn họ, trong thời buổi này, kẻ nào dám chạy trên đường thì có kẻ nào dễ chọc đâu chứ.

Hai người sửa xe bên phải lúc này cũng thu dọn công cụ. Từ trong nhà xe của họ truyền đến một mùi hương thịt hộp ăn trưa.

Cùng với mùi mì gói.

Sau khi tắm xong, Hướng Du liền thu dọn vỏ chăn và một ít quần áo bỏ vào máy giặt để giặt sạch. Trong xe chỉ còn tiếng lồng giặt quay tròn.

Hướng Du cắm sạc cho chiếc máy tính bảng của nàng, rồi chơi những trò chơi nhỏ offline.

Những mầm cải trắng trồng trên giá treo đồ đã nảy mầm. Một chiếc bình xịt nước được treo ở phía trên, khi Hướng Du thu quần áo, nàng tiện tay cầm lấy, rồi xịt hai cái.

Nàng mở thang máy dẫn lên nóc xe, giặt xong quần áo liền phơi nắng trên đó. Cơ bản là chỉ cần đặt ở bên ngoài hơn mười phút là có thể khô hoàn toàn.

Trước khi ngủ, nàng chỉ mở một khe hở rất nhỏ ở cửa sổ, để có thể nghe thấy một ít âm thanh bên ngoài, rồi Hướng Du mới nằm xuống ngủ.

Sau nửa đêm, từ trong nhà xe bên cạnh truyền đến những tiếng rên rỉ vụn vặt. Gần như ngay lập tức, Hướng Du liền biết bọn họ đang làm gì.

Chẳng mấy chốc, trên bãi đỗ xe vang lên vài tiếng chửi rủa.

“Còn muốn ngủ nữa không hả, đại buổi tối thế này!”

“Con mẹ nó, ở đây nhiều nam nhân độc thân như vậy mà, các ngươi có thể ngừng một chút được không hả….”

“Ta thảo, đại buổi tối thế này là ai vậy hả?”

“Ở đây có chút xíu chỗ này thôi mà, ban ngày các ngươi ăn quá nhiều, rảnh rỗi không có việc gì làm sao?”

“Nếu đã không ngủ được, thì tới đây, ta cho hai ngươi việc gì đó để làm đi!”

Chờ đến khi mọi người ngừng lên tiếng, Hướng Du liền phát hiện động tĩnh từ nhà xe bên cạnh đã nhỏ đi nhiều.

Buổi sáng 8 giờ rưỡi, nàng đúng giờ rời giường. Nàng ăn sáng qua loa một chút, cắt một ít trái cây đặt trong tầm tay, rồi Hướng Du liền lái xe chuẩn bị rời đi.

Nhưng mấy người hôm qua xem xét xe của nàng lại chặn xe nàng lại. Hướng Du hạ cửa kính xe xuống, ánh mắt nhìn mấy người kia mang theo sự nghi hoặc.

“Có chuyện thì nói mau đi.”

“Chúng ta hôm qua thật sự chỉ là tò mò về chiếc xe của ngươi thôi. Muốn hỏi một chút, chiếc xe này của ngươi là được cải trang ở đâu vậy?”

Bọn họ cũng phải đi A thành, nhưng xe của bọn họ vừa chạy đến D thành thì đã hỏng. Mà D thành này không dễ vào nơi ẩn náu như vậy, bọn họ không còn cách nào khác, chỉ có thể mời sư phụ ra ngoài sửa từ từ.

Có điều, đây cũng không phải là một biện pháp lâu dài. Ngay lúc này, chiếc xe của Hướng Du liền lọt vào tầm mắt của bọn họ.

“Chiếc xe của ta được cải trang ở F thành. Các ngươi xuất phát từ nơi này, nhanh nhất ba ngày là có thể tới được F thành rồi.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...