Nàng liên tiếp làm hỏng hai chiếc xe máy, tuy nhiên cuối cùng cũng đã rút ngắn được khoảng cách. Hướng Du thu hai chiếc xe máy đã hỏng đó vào không gian của mình. Đến lúc đó, nàng sẽ nhờ Triệu Lập Tân cải tạo hai chiếc xe máy này một chút.
Sau khi đi bộ thêm hơn hai giờ nữa, Hướng Du mới thấy bóng người trên con đường nhỏ. Dựa theo hiển thị trên bản đồ điện tử và tin tức nhận được từ radio, khu ẩn náu E thành hẳn là ở ngay phía trước. Nàng cần tăng tốc độ để kịp đi vào trước khi trời tối.
Càng đi về phía trước, bóng người trên con đường nhỏ càng lúc càng đông. Từng người đều đầu bù tóc rối, nhưng cũng có những người như nàng, mặc trang phục cách nhiệt. Chỉ là số lượng rất ít mà thôi.
Nàng mở chiếc ghế gấp nhỏ ra và ngồi xuống. Hướng Du kéo ba lô, ra vẻ đang tìm kiếm đồ vật, kỳ thực lại đang bỏ đá lạnh vào cốc. Ngồi nghỉ một lát bên vệ đường, sau khi uống nửa chén nước, Hướng Du mới tiếp tục đi về phía trước.
Con đường nhỏ dẫn đến khu ẩn náu E thành này, trước đây từng là tuyến đường chính của E thành, trực tiếp dẫn vào nội thành. Đi đến giữa đường, nàng vẫn có thể thấy cảnh tượng E thành của một năm về trước, có điều nó đã không còn vẻ phồn hoa ngày nào, chỉ còn lại sự đổ nát thê lương. Những tòa nhà cao tầng vẫn còn sừng sững không đổ, những vết bẩn màu đen che kín toàn bộ vách tường, thậm chí có vài nơi còn vương vết máu.
Sau khi mạt thế bùng nổ, nơi hỗn loạn nhất ban đầu chính là nội thành. Hướng Du đã từng trải qua loại hỗn loạn đó, nên khi nhìn cảnh tượng trước mắt, nàng lập tức có thể tưởng tượng được chúng đã trải qua những gì.
Lúc này trời đã dần tối, không có ánh sáng, nàng cũng gần như chỉ có thể thấy hình dáng khu ẩn náu E thành trong bóng đêm. Trên đường thỉnh thoảng cũng có thể thấy vài chiếc xe cải trang đang di chuyển. Ban đêm, trên con đường nhỏ người càng ít đi, bởi sự hỗn loạn của mạt thế khiến bọn họ căn bản không dám đi lại bên ngoài. Những người hiện đang đi lại trên con đường nhỏ này, phần lớn đều giống Hướng Du, họ đều từ những nơi khác đến. Hướng đi của họ cũng là khu ẩn náu E thành.
Vào lúc 7 giờ rưỡi tối, Hướng Du cuối cùng cũng thấy ánh đèn ở cổng lớn khu ẩn náu E thành. Mười mấy chiếc xe cải trang đang dừng ở cổng lớn, nhân viên trông coi đang kiểm tra xe của họ để cho qua.
Hướng Du mở ba lô ra và cất hết những thứ bên trong vào không gian. Những người sống sót xếp thành một hàng, xe cộ cũng xếp thành một hàng khác, và họ đều đi vào hai cánh cổng khác nhau.
Hướng Du lững thững đi đến phía sau hàng người sống sót, xếp vào cuối hàng. Việc kiểm tra phía trước rất chậm, vậy nên sau lưng nàng đã lại có thêm mười mấy người xếp hàng.
Đến lượt Hướng Du thì đã hơn nửa giờ trôi qua. Một nhân viên ngồi trong cửa sổ, không ngẩng đầu lên, hỏi với tốc độ cực nhanh: “Ngươi từ đâu đến…?” “Tên họ của ngươi là gì…?” “Ngươi thường trú hay tạm trú? Trước đây ngươi làm công việc gì…?”
Người nọ liên tiếp hỏi Hướng Du vài vấn đề, thái độ rất thờ ơ. “Ta từ K thành đến. Tên Hướng Du, tạm trú, là học sinh.” Nàng thậm chí còn chu đáo đưa ra thẻ căn cước của mình. Thế nhưng người nọ từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên, hình như nghe thấy tiếng cười đùa của đồng nghiệp nên nàng ta còn khẽ cười vài tiếng.
Với loại thái độ này của nàng ta, Hướng Du sớm đã quen nhìn rồi. Bởi những nhân viên đăng ký ở cổng lớn này đa số đều là thân thích của lãnh đạo khu ẩn náu, ở đây chỉ để kiếm chác mà thôi. Nếu không cho nàng ta chút lợi lộc, nàng ta sẽ làm khó ngươi một phen.
Thấy người này thế mà vẫn không đưa lợi lộc, nhân viên công tác ngồi trong cửa sổ bèn ngẩng đầu nhìn Hướng Du. Trong mắt gã lộ vẻ bất mãn, khi đóng dấu giấy thông hành cho Hướng Du cũng làm rất dây dưa. *Mấy con quỷ nghèo từ nơi hẻo lánh đến này, sao có thể sạch sẽ bằng mặt ta được chứ.*
“Muốn vào khu ẩn náu phải nộp một cân lương thực, chỉ nhận lương thực thôi.” Người nọ dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Hướng Du, tờ giấy thông hành trong tay gã chậm chạp không đưa.
“Ta có mang lương thực, có điều hình như không phải giao cho trong tay ngươi thì phải…,” Hướng Du nói to tiếng, khiến nhân viên công tác thu lương thực ở bên kia cũng nhìn về phía này.
Trên mặt người nọ hiện lên một tia hoảng loạn, tờ giấy thông hành trong tay gã lập tức đưa đến trước mặt Hướng Du: “Ngươi đi sang bên phải mà giao lương thực.” Chưa từng có người sống sót nào dám ở đây giở trò với gã. Gã vội hồi tưởng lại một chút dáng vẻ Hướng Du trong đầu. Khoan đã, hình như từ đầu đến cuối gã đều không chú ý người này trông như thế nào cả. Thế này nếu muốn trả thù, cũng không tìm được người là ai.
Hướng Du từ ba lô lấy ra một bao gạo đã chuẩn bị sẵn, vừa đúng một cân. Nàng biết, nếu không có lương thực, thì sau khi vào khu ẩn náu sẽ trực tiếp bị sắp xếp đến công trường để chuyển gạch. Sau khi làm cu li đủ ba ngày, mới có thể đổi lấy năm điểm cống hiến.
“Đưa thẻ căn cước ra đây một chút…,” nhân viên công tác cân số gạo Hướng Du giao nộp xong, thấp giọng nói.
Bình luận