Chương 72: Ngươi còn có phải hay không người

Hướng Du vội vàng xử lý những thi thể trên mặt đất mà chẳng để ý đến hai người đang dỡ lều trại. Bởi vì đã trải qua mấy ngày bị phơi nắng gắt, chiếc lều trại đó hiển nhiên không thể chịu đựng thêm được lâu nữa.

Hắn một tay xách thi thể, bèn đi xuống chân núi để vứt bỏ mấy cái xác ở đó. Nơi đây cản gió, cho dù thi thể có phân hủy thì mùi hôi cũng sẽ không bay lên núi.

Sáng ngày hôm sau, Hướng Du không ra cửa mà ở trong nhà xe tự pha rất nhiều trà trái cây cho mình, thêm vào đó rất nhiều đá viên. Sau khi cất số trà trái cây đã pha vào không gian, Hướng Du mở tủ lạnh lựa chọn nguyên liệu để làm bữa trưa.

Ngay sau đó, hắn liền loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc than của một người phụ nữ vọng lại từ phía sau nhà xe: "Thả nhi tử của ta ra! Các ngươi muốn gì ta cũng sẽ cho các ngươi, đừng giết thằng bé..."

Người phụ nữ kinh hãi la hét. Hướng Du mở thang máy, đứng trên nóc nhà xe rồi nhìn về phía bên đó. Hắn chỉ thấy tiểu nam hài mà mình từng gặp mặt một lần trước đây đang bị kẻ khác bóp cổ. Mặt thằng bé đã tím bầm và sắp tắt thở đến nơi.

Người đàn ông bắt cóc tiểu nam hài rõ ràng cũng là lần đầu làm loại chuyện này, lúc này hắn còn hoảng loạn hơn cả người phụ nữ. Lực tay của hắn cũng dần dần tăng thêm. Tròng mắt tiểu nam hài bắt đầu trợn ngược lên, hai chân thằng bé cũng vô thức đạp đạp vài cái.

"Nhi tử của ta! Con của ta! Ta nói rồi, các ngươi muốn gì ta cũng sẽ cho các ngươi, mau thả thằng bé ra! Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà, cầu xin các ngươi..."

Người phụ nữ trên mặt đã không còn vẻ phúc hậu như trước, hiển nhiên nàng đã gầy đi một vòng. Nàng quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu, khiến máu loãng chảy ra từ trán nàng. Người đàn ông trong lúc hoảng loạn lại có sức lực rất lớn. Hắn bóp chặt tiểu nam hài trong tay, rồi quẳng đi hai cái: "Đưa nhà xe của ngươi cho ta, mọi thứ trên xe đều là của ta..."

Người phụ nữ lập tức móc ra chìa khóa, ném xuống bên chân người đàn ông: "Cho ngươi, tất cả đều cho ngươi! Thả nhi tử của ta ra, cầu xin ngươi!"

Ngay sau đó, mười mấy bóng người đột nhiên xông ra từ trong đám đông. Bọn họ điên cuồng tranh cướp chiếc chìa khóa trên mặt đất, còn người đàn ông cũng lập tức ném tiểu nam hài xuống đất. Hắn xoay người nhặt chiếc chìa khóa dưới đất.

Thân thể tiểu nam hài mềm oặt như một con búp bê vải rách nát, khi chạm đất thì không có chút phản ứng nào. Người phụ nữ hoảng loạn ôm lấy tiểu nam hài: "Con ơi, con ơi, con của mẹ..."

Nhưng dù người phụ nữ có lay gọi thế nào thì tiểu nam hài vẫn nhắm nghiền mắt. Sắc mặt thằng bé đã biến thành màu đen, rõ ràng đã chết được một lúc rồi.

Người phụ nữ hiển nhiên rất khó chấp nhận tình huống này. Nàng đưa tay lau đi lớp tro bụi trên mặt tiểu nam hài, vuốt nhẹ mái tóc trên trán thằng bé, rồi dùng hai tay ôm chặt lấy nó. Lão nhân đẩy đám đông ra, nhìn người phụ nữ đang ôm đứa trẻ với vẻ mặt vô cảm. Trong mắt ông ta ánh lên chút thương hại.

Ông ta dễ dàng xử lý mấy kẻ đang tranh giành chìa khóa, rồi cuối cùng trả lại chìa khóa cho người phụ nữ. Ông ta ngồi xổm xuống, ghé vào tai người phụ nữ nói nhỏ vài câu. Ở quá xa nên Hướng Du không nghe rõ hai người đã nói gì.

Thời gian từng ngày trôi qua, đồ ăn của nhiều người đã cạn kiệt. Vốn dĩ bọn họ đã chẳng có bao nhiêu lương thực, tất cả đều là những thứ họ đã chắt chiu từ đợt cực hàn. Cho dù Hướng Du không bước ra khỏi nhà xe, nhưng xuyên qua cửa sổ, nàng vẫn có thể thấy không ít người sống sót đang lặng lẽ nhìn chằm chằm nàng.

Nhìn con số 47 độ trên nhiệt kế, Hướng Du liền mặc bộ đồ chống nắng rồi bước xuống nhà xe. Nàng đã mua bộ đồ cách nhiệt, nhưng bộ đó khi mặc lên người quá nổi bật nên càng dễ bị theo dõi.

Con mương dưới chân núi dưới cái nắng nóng thiêu đốt đã gần như khô cạn, và mặt đường cũng bắt đầu lộ ra. Hướng Du quyết định sẽ rời đi trong hai ngày tới. Nàng không thể chờ đợi thêm nữa, nếu cứ tiếp tục chờ, những người này rồi sẽ ăn thịt người mất.

Trở lại nhà xe, Hướng Du liền cắt những miếng dưa hấu ướp lạnh. Thế nhưng, khi nàng ăn cơm buổi chiều, vẫn luôn có một người phụ nữ khóc lóc kêu gào bên ngoài nhà xe của nàng. Người phụ nữ đập cửa nhà xe của Hướng Du, khẩn cầu Hướng Du có thể cho nàng vào trong. Dưới cái nắng nóng hơn bốn mươi độ này, con nàng đã bị say nắng hôn mê từ lâu rồi.

Nàng khẩn cầu Hướng Du có thể cho con nàng vào trong để được hóng điều hòa một chút. Nàng thường xuyên quanh quẩn gần các nhà xe này nên tự nhiên biết trong xe của bọn họ có điều hòa. Nhưng đại đa số nhà xe đều có người già và trẻ nhỏ, một số nhà xe khác lại toàn là đàn ông. Nàng đã quan sát rất lâu rồi. Chỉ có Hướng Du và lão nhân kia là ở một mình. Trước đó nàng đã đi cầu xin lão nhân rồi nhưng lão nhân đó không hề để ý đến nàng, thậm chí còn bảo nàng đưa con đi xuống chân núi để lấy nước lau người.

Nàng ở trước cửa nhà Hướng Du khóc kêu: "Tiểu cô nương, ngươi hãy phát lòng từ bi, cứu lấy con ta đi! Ta bảo đảm, chỉ cần thằng bé tỉnh lại, ta sẽ lập tức đưa nó rời đi."

Một số người có con cái cũng không chịu nổi, bèn nhao nhao chỉ trích Hướng Du. Họ mắng nàng không có lương tâm, không có lòng thiện, tương lai không xứng đáng có con. "Đàn bà với đàn bà hẳn là hiểu nỗi khó xử của nhau chứ! Thế mà nàng ta còn là đàn bà sao, thế mà lại có thể trơ mắt nhìn một đứa trẻ và người mẹ đau khổ khẩn cầu trước mặt nàng."

"Này, mở cửa đi! Ngươi còn phải là người không hả? Người ta cầu ngươi nửa ngày trời rồi đấy!" Hướng Du xuyên qua cửa sổ, nhìn những người sống sót trong đám đông đang dần dần tiến lại gần. Chỉ cần nàng vừa mở cửa ra, e rằng những người đó sẽ chen lấn xông vào ngay. Hắn lấy từ tủ lạnh ra một chén trà trái cây.

Hướng Du uống vài ngụm, cảm thấy tinh thần và thể xác thoải mái hơn nhiều. Hắn bèn đi thẳng đến phòng điều khiển, khởi động xe rồi cầm loa hô lớn: "Tránh ra một chút, tránh ra một chút đi! Kẻ nào bị cán chết thì đừng trách!"

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...