Chương 597: Động tĩnh ngoài nhà đá

Chỉ riêng một chút lợi lộc từ nàng cũng đủ để nuôi sống cả gia đình bọn họ rồi. Thế nhưng, Hướng Du cũng không có ý định làm phúc bởi những lời nịnh nọt của hắn, nàng quay đầu nhìn sang người đại thúc đang đứng một bên. Nàng dặn dò đại thúc những điều cần chú ý đối với chiếc xe, và yêu cầu khi lấy xe vào sáng hôm sau, tuyệt đối không được xảy ra sai sót. Đại thúc liên tục gật đầu đồng ý, rồi phân phó hai trợ thủ bên cạnh mang công cụ đến. Thế là mấy người liền bắt đầu làm việc lu bù.

“Ta sẽ đưa ngài đến nơi nghỉ ngơi. Ngài đi theo ta nhé…” Một thiếu nữ bước đến trước mặt, trên mặt nở nụ cười. Ánh mắt nàng nhìn Hướng Du lấp lánh như sao. Nàng chưa từng thấy ai đẹp đến vậy. Nàng đã ở đây rất lâu, cũng đã gặp rất nhiều người đến sửa xe. Trong số đó cũng không thiếu nữ nhân, nhưng Hướng Du là người đẹp nhất nàng từng thấy. Nàng được chỉnh trang vô cùng sạch sẽ, trên mặt cũng không có cái cảm giác mặt mày lem luốc kia, hơn nữa khí chất quanh thân bất phàm, thoạt nhìn người nàng rất ôn nhu. Nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, ôn nhu mà không kém phần kiên nghị.

Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, không quá rộng rãi, nhưng trong phòng đầy đủ mọi thứ. Có một chiếc giường rộng hai mét, dài một mét rưỡi. Có một chiếc bàn đá, và một chiếc ghế đá.

“Đây là phòng của ngài đêm nay. Nếu ngài có chuyện gì, có thể đi đến căn phòng thứ ba phía trước tìm ta, ta ở ngay đó. Nếu ban đêm có chuyện gì xảy ra, ngài cứ lớn tiếng gọi. Lão La thúc và những người sửa xe cho ngài đều ở đây. Đừng thấy bọn họ lớn tuổi, mà thân thủ bọn họ nhanh nhẹn lắm đấy ạ…” Thiếu nữ lải nhải nói liên hồi, tựa hồ cảm thấy mình nói có hơi nhiều rồi, nàng bèn quan sát biểu cảm trên mặt Hướng Du. Thấy nàng không hề tức giận, trong lòng thiếu nữ nhẹ nhõm thở phào. Nàng không ngờ người đã đẹp rồi thì thôi, tính tình lại còn tốt đến vậy. Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ bị chỉ vào mặt mà mắng. Trước đây cũng có một số người sống sót lái xe tải đi ngang qua, trong đội ngũ của bọn họ cũng có nữ nhân. Lúc ấy, nàng cảm thấy đã là phụ nữ với nhau. Sống trong thời mạt thế này chắc hẳn ai cũng không dễ dàng gì, nên xuất phát từ lòng quan tâm, nàng đã nói thêm vài câu. Không ngờ đối phương chẳng những không cảm kích, ngược lại còn mắng nàng một trận. Đối với hiện tượng này, nàng làm việc lâu ngày nên cũng quen rồi. Thế nhưng, nàng vẫn như cũ, khi gặp gỡ những người sống sót là nữ giới, nàng vẫn nói những lời quan tâm cho đối phương nghe, họ có mắng hay không thì tùy. Dù sao nàng cũng đã quen rồi, không để bụng vài câu nói đó.

“Ngài đừng cảm thấy ta nói nhiều. Hiện tại, nữ nhân sống không dễ dàng gì, huống chi ngươi lại còn một mình ra ngoài. Ban đêm nếu có việc, chỉ cần hô một tiếng, Lão La thúc và bọn họ đều sẽ đến ngay ạ…”

“Ta cũng không hề cảm thấy ngươi nói nhiều đâu. Những gì ngươi nói ta đều đã ghi nhớ rồi, vậy ta xin phép nghỉ ngơi trước nhé…”

Hướng Du ngắt lời nàng. Thiếu nữ ra khỏi phòng, tinh ý đóng cửa lại. Chờ nàng rời đi rồi, Hướng Du bèn dịch chiếc ghế đá đến cạnh cửa để chặn. Khăn trải giường trên giường được giặt rất sạch sẽ. Hướng Du không cởi áo khoác, cứ thế nằm xuống, đặt ba lô ngay bên gối.

Căn nhà này có lỗ thông gió rất nhỏ, là một kiểu nhà đá thường thấy. Một vài góc của nhà đá còn có vài vết nứt nhỏ. Hướng Du nằm trên giường nhắm hai mắt lại. Ban đêm, gió thổi vù vù. Từ xưởng sửa chữa cách đó không xa, vài tiếng động nhỏ truyền đến. Bởi vì sáng mai nàng phải lái xe đi ngay, nên bọn họ đã thức suốt đêm để bảo dưỡng xe. Cuồng phong thổi vào nhà đá, từ các khe hở tràn vào. Tiếng gió càng lúc càng lớn dần, Hướng Du nằm trên giường trở mình.

Sau nửa đêm, bên ngoài nhà đá truyền đến tiếng sột soạt. Hướng Du gần như lập tức mở bừng mắt. Âm thanh sột soạt kia dừng lại bên ngoài nhà đá. Nguyên bản tiếng gió từ các khe hở vẫn thổi vào thì đột nhiên im bặt. Có người ở đó. Hướng Du trong bóng tối chậm rãi mở mắt, nhưng cũng chỉ là mở hé một khe, hướng về phía khe hở của nhà đá mà nhìn. Trong phòng, ánh đèn mờ nhạt vẫn sáng, Hướng Du lờ mờ thấy có người đang cúi người nhìn vào trong phòng qua khe hở của nhà đá. Bên ngoài phòng quá tối nên không nhìn rõ thân hình, không rõ là nam hay nữ. Hướng Du cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài phòng. Rất nhanh, tiếng hít thở dồn dập của người nọ liền truyền vào tai nàng. Không chỉ tiếng hít thở, thậm chí còn có tiếng quần tụt xuống. Tiếng hít thở bên ngoài phòng càng ngày càng dồn dập. Một cây kim mảnh xuất hiện trong tay Hướng Du. Ánh mắt nàng chợt lóe lên, tiếp đó, cây kim trong tay nàng liền bay vụt ra, nhằm thẳng bóng đen đang cúi mình ở khe hở kia mà lao tới. Bên ngoài phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của nam nhân, hắn còn chưa kịp kéo quần lên. Thân thể hắn liền ngã quỵ xuống đất, tay phải ôm chặt lấy đôi mắt, muốn mở ra nhưng hoàn toàn không thể mở được. Không chỉ như vậy, hắn còn cảm giác từ đôi mắt truyền đến cảm giác đau nhức. Trong đầu hắn cũng rất đau, dường như có một cây kim đang đâm vào bên trong. Thân thể hắn lăn lộn trên mặt đất, “A a a a, đau quá…”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...