Chương 593: Cảnh tượng mạt thế hoang vắng

Trải qua nhiều năm, những công trình kiến trúc tiêu biểu thường thấy trên đường đi trước kia đều đã sụp đổ. Có điều, một số người sống sót vẫn để lại thông tin về thành phố dọc ven đường, chẳng hạn như ngươi hiện tại đã phiêu bạt tới nơi nào. Nếu tiếp tục đi về phía trước, ngươi sẽ tiến vào địa phận nào. Thậm chí, bên đường còn dựng mấy khối bia đá vụn, tất cả đều là bút tích của những người sống sót phiêu bạt.

Nhìn theo hướng mũi tên chỉ, Hướng Du duỗi tay lấy ra một chai nước từ ba lô sau lưng. Nàng mở nắp rồi ực một hơi mấy ngụm.

Sau khi rời khỏi khu vực bình nguyên, ven đường dường như rất ít khi thấy người sống sót. Hiện tại, rất nhiều người sống sót đều đã đi về phía thủ đô. Một bộ phận khác thì chạy trốn tới khu vực không người. Cảnh tượng rách nát hoang vắng trước mắt bây giờ mới thật sự giống một mạt thế.

Nghỉ ngơi một lúc, ăn cơm trưa xong, Hướng Du lại tiếp tục lên đường.

Hướng Thành tuy vẫn luôn dẫn đội ngũ tiến về phía trước, nhưng nghĩ đến Hướng Du tỷ đang đi theo phía sau, nên sau ngày thứ ba xuất phát, tốc độ tiến lên của hắn đã chậm lại. Hiện giờ, số vũ khí còn lại trong tay bọn họ không nhiều lắm. Số vật tư lấy về thì đủ để chống đỡ cho đến khi về căn cứ. Thế nhưng, trên đường có lẽ còn gặp phải rất nhiều nguy hiểm, vậy nên có Hướng Du tỷ ở bên cạnh vẫn an tâm hơn một chút. Hơn nữa còn có hai xe hàng hóa, những thứ này tuyệt đối không thể có một chút tổn thất. Trong tình huống đạn dược cũng không sung túc, hắn không dám mạo hiểm.

Phía trước, ngọn núi kia ẩn hiện trong bóng đêm. Nơi đó vẫn luôn có một đám cướp chiếm cứ, nên mỗi lần đi qua đều sẽ xảy ra một vài xích mích nhỏ. Hiện giờ, vũ khí trong tay bọn họ không còn nhiều. Nếu đi qua nơi đó, sẽ gặp rất nhiều phiền toái không cần thiết.

Hắn cho xe dừng lại tại chỗ, Hướng Thành ngắm nhìn sơn khẩu đen nhánh phía trước. Mười mấy đồng đội bên cạnh cũng đã đi tới.

“Làm sao bây giờ, có nên đi qua không?” Một người đội viên hỏi.

Hướng Thành suy tư một chút, vì an toàn, vẫn là nên đi đường vòng. Hắn nói: “Bảo các huynh đệ, trước tiên nghỉ ngơi thật tốt một chút, lát nữa chúng ta sẽ đi đường vòng trực tiếp.”

Mấy người cũng gật đầu đồng ý. Hiện tại, đây là biện pháp ổn thỏa nhất. Nếu trong tay bọn họ có vũ khí thì còn có thể trực tiếp đánh một trận. Quan trọng nhất là hiện tại hai thùng xe tải lớn đều chứa đầy vật tư, nên đồ vật bên trong không thể có một chút sơ suất.

Khi đội ngũ sắp khởi hành, Hướng Thành lấy ra chủy thủ, khắc mũi tên lên một tảng đá bên cạnh.

“Ngươi nói nàng đi làm chuyện gì mà sao nhiều ngày như vậy vẫn chưa đuổi kịp chúng ta vậy?” Một người đồng đội tò mò hỏi.

Lần trước tách ra, cho đến hôm nay đã là ngày thứ ba rồi. Tốc độ của bọn họ cũng hoàn toàn không nhanh, vậy mà sao Hướng Du vẫn chưa đuổi theo kịp.

“Đừng hỏi nhiều nữa, ăn mau rồi đi thu dọn đồ đạc đi,” Hướng Thành nhét nửa cái bánh mì khô vào tay hắn.

Tên đội viên kia cười hì hì nhận lấy, rồi không quấy rầy Hướng Thành nữa.

Mấy người lái xe vòng qua khe núi phía trước. Hướng Thành thò nửa người ra khỏi cửa sổ trời, dùng súng ngắm kiểm tra động tĩnh bốn phía. Mặc dù đã vòng qua khe núi kia, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn cảm thấy có chút bất an.

Khi ống ngắm quét đến một bóng người đang chập chờn trên núi, chuông cảnh báo trong lòng Hướng Thành vang lên. Hắn lại cẩn thận quan sát thêm một lát, phát hiện đó thật sự là một người. Sau đó, hắn lại nhìn những lộ tuyến xung quanh. Lập tức, hắn chỉ huy mọi người đi theo lộ tuyến an toàn.

“Dừng xe, rẽ sang bên phải, đừng đi bên kia, bên đó có mai phục!” Hướng Thành lên tiếng hô. Giờ phút này, ống ngắm của hắn hiện ra ngày càng nhiều bóng người, hơn nữa đều đang tiến về phía xe vận tải của bọn họ.

Khoảng cách quá xa nên các đồng đội trong xe căn bản không nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng, mọi người vẫn nghe thấy mệnh lệnh của Hướng Thành. Lập tức, xe phanh gấp một cái rồi chuyển hướng sang bên phải chạy đi.

Nhưng con đường bên phải thật ra cũng không dễ đi. Thân xe xóc nảy chao đảo. Hướng Thành cũng bị hất tới hất lui đập vào vách xe. Hắn ổn định thân hình xong, lập tức lại dùng ống ngắm quan sát những người ở bên khe núi.

Khi chạy với tốc độ cao nhất, bọn họ đã cắt đuôi được những người đó. Hắn không ngờ rằng sau khi đi đường vòng, bọn chúng thế mà vẫn có mai phục. Cũng phải thôi, bên này tất cả đều là địa phận của bọn chúng, sao bọn chúng lại không có chuẩn bị chứ.

Không lâu sau, mọi người cũng phát hiện những kẻ đang đuổi theo từ kính chiếu hậu. May mà bọn họ vừa rồi rời đi rất kịp thời, nên những người đó lúc này cũng chỉ có thể đứng đằng sau mà hít khói xe của bọn họ.

Thấy sắp không đuổi kịp, những kẻ cướp giận quá hóa rồ liền nổ súng. Chỉ là hai chiếc xe vận tải đã đi xa, nên viên đạn thậm chí còn không sượt qua thành thùng xe.

Vào chiều ngày thứ ba, Hướng Du cũng đã chạy tới khe núi này. Nàng nhìn khe rãnh giữa núi phía trước, trong lòng cảm thán. Khe rãnh kia vẫn là do trận động đất trước đây để lại.

Chương 602vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThiên Tai, Trọng Sinh Trở Lại Mạt Thế Mới Bắt Đầu– một bộ truyện thuộc thể loạiĐô Thị,Khoa Huyễnđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...