Sau khi mấy người Hướng Thành vẫn luôn đợi tại chỗ hơn nửa giờ, bọn hắn mới một lần nữa quay đầu trở về.
Trên đường đã không còn một con sâu nào, nhưng ở những vách đá kia, bọn hắn vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy mười mấy con sâu.
Khi một đường trở lại nơi bỏ xe lúc trước, mấy người Hướng Thành nhìn thấy lũ sâu rậm rạp trên xe, ai nấy đều mắc chứng sợ mật độ cao.
“Bây giờ phải làm sao đây…?” Mấy người nhíu mày suy tư, bởi vì có những con sâu đó ở đó, việc lấy vật tư căn bản là không dễ dàng.
“Ta sẽ đi dụ chúng rời đi, vật tư lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, mọi người hãy cẩn thận một chút.”
“Ta sẽ đi cùng ngươi…” Hai tên đồng đội xung phong nhận việc đi dụ những con sâu đó rời đi, còn những người khác thì nhân cơ hội lên xe.
Hướng Thành sờ lấy cái chổi đặt ở một bên, rồi quét mạnh những con sâu đang bò tới đó ra xa, “Mau tìm vật tư đi!”
Tuy rằng nơi đây vẫn còn một ít sâu, nhưng số lượng của chúng lại không nhiều lắm.
“A…!” Khi một người đội viên duỗi tay đi lấy vật tư, hắn không ngờ rằng những con sâu đó thế mà vẫn còn ẩn mình giữa đống vật tư.
Tay hắn lập tức bị sâu cắn chặt cứng, dù nam nhân có lắc tay liên tục để hất con sâu đó ra đến mức nào đi chăng nữa, con sâu ấy bám rất chặt, hoàn toàn không thể hất văng xuống được.
Bất đắc dĩ, nam nhân đành chịu đựng cảm giác ghê tởm, dùng tay nắm lấy thân con sâu, rồi giật mạnh ra ngoài, vậy là ngay lập tức con sâu ấy đã bị giật xuống.
Nhưng cùng với con sâu rơi xuống, còn có một khối huyết nhục trên cánh tay của nam nhân.
Hàm răng của con sâu cắn quá mạnh, ở chỗ đó trên cánh tay nam nhân đã mất một mảng thịt, máu tươi cứ thế trào ra xối xả.
“Vật tư lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, mọi người hãy rút lui thôi…” Thấy vậy, Hướng Thành lập tức hô to ra lệnh rút lui.
Nơi đây quá nguy hiểm, nếu bị con sâu này cắn trúng, có không chết cũng phải lột da.
Mọi người cầm số vật tư ít ỏi vừa lấy được, rồi xoay người đi theo Hướng Thành rời đi.
Đến được nơi an toàn, mấy người bắt đầu rửa sạch số vật tư vừa lấy được. Chúng rất ít, ít đến đáng thương, hơn nữa rất nhiều lương thực đều dính dịch nhầy của con sâu đó.
Không biết liệu nếu ăn thứ dịch nhầy này thì cơ thể có xuất hiện bệnh trạng nào khác hay không, bởi vậy mọi người chỉ chọn những vật tư còn tốt để mang về.
Có điều cũng may vật tư rất ít ỏi, số ít ỏi vừa lấy được chỉ đủ cho bọn họ những người này ăn một bữa mà thôi.
“Không sao đâu, mọi người hãy ăn dè một chút, chờ khi trở về chỗ Hướng Du tỷ, chúng ta sẽ không còn lo lắng gì nữa…” Hướng Thành trấn an mọi người.
Lúc này, mấy người vẫn còn chút hoài nghi đối với Hướng Du, nhưng khi nhìn thấy Hướng Thành tín nhiệm Hướng Du như vậy, bọn hắn đành áp xuống chút cảm xúc ấy trong lòng.
Khi lái xe với tốc độ cao nhất, bọn hắn phải mất hơn sáu giờ mới đến được nơi này, vậy nên giờ đây muốn quay trở lại, nếu chỉ dựa vào hai chân thì không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian.
Hướng Thành dẫn họ đi, cũng may mọi người vẫn còn nhớ đường, nên dọc đường ai nấy đều hợp sức với nhau.
Trước khi trời tối, cuối cùng bọn hắn cũng đã chạy đến lối vào khu vực bình nguyên. Con đường lớn dưới chân lúc này chỉ còn những vũng nước nông sâu khác nhau.
“Đi thôi…” Khi Hướng Thành nhìn thấy bình nguyên mênh mông vô bờ này, trong lòng hắn mới tạm thời yên ổn trở lại.
Chỉ cần đã trở lại chỗ Hướng Du tỷ, thì bọn hắn sẽ còn có cách để quay về.
Lúc này, trời đã hoàn toàn tối sầm, khu vực bình nguyên càng trở nên đen tối hơn, vậy nên mọi người đành dựa vào ký ức trước đó mà tiến về phía thành lũy.
Nếu lỡ lạc mất phương hướng, thì bọn hắn sẽ tìm những người sống sót gần đó để hỏi thăm.
Sau một đường chạy đua với thời gian, cuối cùng bọn hắn cũng đã nhìn thấy ánh đèn mờ nhạt treo lơ lửng giữa không trung trong bóng đêm vào khoảng hai giờ rạng sáng.
Đó chính là ánh đèn trên vọng tháp của thành lũy. “Ngay phía trước rồi, mọi người hãy đi nhanh lên một chút…” Lúc này, Hướng Thành vừa khát vừa đói.
Hắn tin rằng những đồng đội bên cạnh cũng đang như vậy.
Mọi người nhìn Hướng Thành đi về phía thành lũy, nhưng vẫn đứng phía sau không hành động, cho đến khi Hướng Thành lại hô thêm một tiếng.
Bọn hắn mới bắt đầu hành động.
Khi người máy đến báo giờ, Hướng Du vẫn còn hơi ngây người, tự hỏi vì sao Hướng Thành lại trở về rồi.
Khoác thêm chiếc áo khoác trên người, Hướng Du mở cánh cổng lớn của thành lũy. Khi thấy vài thân ảnh chật vật đang đứng trước cửa, nàng liền nghiêng người nhường đường.
“Mời mọi người vào đây đi…” Vẫn là căn phòng ăn lẩu lúc trước, sau khi bước vào phòng, những đội viên này ai nấy đều trầm mặc.
“Có chuyện gì vậy?” Hướng Du thấy hắn trông chật vật như vậy.
Hướng Thành chậm rãi kể lại những chuyện đã xảy ra sau khi xuất phát. Đồng tử Hướng Du chợt co rút lại trong chớp mắt, rồi nàng cũng cố gắng bình phục tâm trạng.
“Ta không hề biết đồ vật trong rương sẽ xảy ra dị biến như vậy, khi ta bỏ nó vào, nó cũng chỉ có một con mà thôi.” Hướng Du ngừng động tác thêm củi.
“Ngươi nói khi người nọ lên xe, trong tay hắn còn cầm một thiết bị, có phát hiện điều gì bất thường không?” Hướng Du nhớ lại lời hắn vừa nói.
“Thiết bị đó có thể phát hiện vị trí của sâu, hắn chính là dựa vào thứ này mà vẫn luôn ngồi canh chúng ta trên đường…”
Hướng Thành hồi tưởng lại cảnh Dư Chính Hạo cầm thiết bị trong tay, bởi hắn đã tìm thấy vị trí của con sâu trong thùng xe một cách chính xác.
Trên người con sâu hẳn đã được trang bị một loại chip nào đó.
Bình luận