Chương 554: Người tới

“Các ngươi đều là từ đâu tới…,” Hướng Du nhìn các nàng, rồi ngồi xuống một tấm ván sắt ở một bên.

Mấy người do dự một lát, nhưng rồi thấy Hướng Du hoàn toàn không giống với những thành viên đội Thanh Tẩy kia, nên mới lần lượt kể ra tình cảnh của mình.

“Ta từ H thành tới. Khi người của đội Thanh Tẩy kiểm tra đến H thành, ta cùng lão công ta một đường chạy trốn đến đây. Nhưng trên đường gặp ngoài ý muốn, lão công ta đã chết. Ta mang theo hài tử muốn trốn vào khu vực không người, nhưng vẫn bị người của đội Thanh Tẩy đuổi theo…”

“Ta từ L thành tới. Chúng ta cũng muốn trốn vào khu vực không người, nhưng ở đây lại bị người của đội Thanh Tẩy đuổi theo. Lão công ta đã lạc mất ta rồi…”

“Ta từ M thành tới. Nghe nói khu vực bình nguyên này có một tòa thành lũy có thể đổi vật tư, nghĩ rằng nơi đây gần khu vực không người nên hẳn là có thể sinh tồn được, thế là ta đến đây. Ta không có mang thai, nhưng ta vẫn bị những người của đội Thanh Tẩy kia theo dõi…”

“Ta cũng từ L thành tới. Lão công ta khi đó đã ngăn cản người của đội Thanh Tẩy để ta chạy trốn. Ta cũng không biết hắn hiện tại đang ở đâu, chỉ là hài tử của ta bây giờ cũng đã không còn nữa rồi…”

Mấy người đứt quãng kể lại tình cảnh của mình. Bọn họ đều từ những địa phương khác tới, có điều, dù các nàng có che giấu kỹ đến mấy trên đường đi thì vẫn có thể bị người khác nhìn ra đang mang thai. Hai đại đế quốc đã sớm tuyên bố treo giải thưởng, phàm là người nào cung cấp tin tức về thai phụ thì đều có thể nhận được một khoản vật tư phong phú.

Bởi vậy, trên đường đi các nàng liên tục bị người tố giác, một đường chạy trốn nhưng vẫn không thể thoát khỏi người của đội Thanh Tẩy.

Hài tử đã mất, lại còn lạc mất người thân. Thân thể các nàng bây giờ vẫn còn ốm yếu, ở nơi này căn bản là khó có thể sống sót.

Trước mắt, người của đội Thanh Tẩy còn trực tiếp mặc kệ các nàng, nên các nàng cũng không biết bây giờ phải làm gì.

Nước mắt đã sớm cạn khô. Trên mặt mấy người đều mang vẻ u sầu, đối với tương lai phía trước, các nàng đều vô cùng hoang mang.

“Ở thành lũy phía Tây Bắc kia, có thể đổi vật tư. Các ngươi có thể đến đó thử xem,” Hướng Du kiến nghị cho mấy người, rồi nàng liền đứng dậy rời đi.

Mấy người nhìn bóng dáng Hướng Du rời đi, nhất thời đều có chút hoảng sợ. Cũng may Hướng Du không mang theo ngọn đèn dầu kia đi.

Trong hoàn cảnh tối tăm có chút ánh sáng, mấy người đều an tâm không ít.

Không có nơi ở, lều trại đối với các nàng mà nói vẫn được xem là một chỗ trú ẩn tốt để che mưa chắn gió. Mười mấy người hợp sức cùng nhau tháo dỡ lều trại, rồi cầm đèn dầu đi suốt đêm về phía khe suối Tây Bắc.

Buổi sáng, sau khi Hướng Du rời giường, nàng đến phòng tập thể thao hoạt động thân thể. Chỉ còn hai ngày nữa là người của hai đại đế quốc sẽ tới, nàng phải lấy ra trạng thái tốt nhất để nghênh đón bọn họ.

Trên người nàng toát ra một tầng mồ hôi mỏng, Hướng Du mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Trong cái thời tiết tối tăm này, gió thổi tới đều lạnh buốt. Hướng Du dùng khăn lông lau tóc, trong tay bưng một chén lẩu cay rồi theo cầu thang đi lên tường vây.

Viên trong miệng bùng lên hương vị cay nồng. Nàng lấy kính viễn vọng ra nhìn quanh bốn phía thành lũy, thấy ở cách 200 mét có mấy cái lều trại quen thuộc. Vài bóng dáng phụ nữ xuất hiện trong kính viễn vọng.

Không ngờ những người đó thế mà đều dọn đến ở đây.

Có điều, ngoại trừ những người phụ nữ này thì ở gần đây không có bóng dáng người sống sót nào khác. Hiển nhiên, hiệu quả từ việc nàng nổi cơn điên ngày hôm qua rất hiệu quả.

Ngay cả những người sống sót kia cũng đều bị dọa sợ. Thành lũy nơi này trống rỗng, hôm nay cũng không có ai đến giám thị.

Sau khi những người phụ nữ này đến cổng thành lũy xem xét bảng bố cáo Hướng Du đã dán, thì họ đều rời đi. Quả nhiên, nơi này có thể đổi vật tư.

Có điều, đồ vật để đổi vật tư thì cần phải đi tìm. Tuy nhiên, các nàng đông người, có thể hỗ trợ lẫn nhau, nên việc tìm đồ vật cũng không khó.

Hai ngày thời gian thoảng qua. Đêm hôm sau, ba chiếc nhà xe sang trọng chầm chậm rẽ qua ngã tư, theo một con đường nhỏ đầy bùn lầy, tiến về khu vực bình nguyên.

Bởi vì con đường nhỏ này thường xuyên có người đi lại, nên mặt đường không được bảo dưỡng thường xuyên. Do đó, xe chạy trên đường gồ ghề lồi lõm khiến thân xe lắc lư dữ dội.

“Đường gì thế này hả, xóc đến ta sắp nôn ra rồi! Dừng xe, dừng xe!” Người đàn ông bên trong xe bất mãn kêu lên. Kẽo kẹt một tiếng, nhà xe dừng lại.

Sau khi người đàn ông xuống xe, nhìn mặt đất đầy bùn nước, mày hắn liền nhíu lại. Hắn đưa tay vịn vào thân xe, rồi khom lưng bắt đầu nôn khan.

Không hiểu vì sao mục tiêu nhiệm vụ nếu mạnh như vậy, thì lại muốn ở tại loại địa phương này làm gì.

Hai chiếc nhà xe chạy phía sau thấy chiếc xe phía trước dừng lại, thì cũng theo đó ngừng lại. Những người bên trong xe cũng không xuống xe.

“Phía trước sao lại dừng thế?” Người đàn ông ngồi ghế phụ ở vào điểm mù tầm nhìn, bởi vậy cũng không biết chiếc xe phía trước đã xảy ra chuyện gì.

“Tiểu thiếu gia của Ngô Tổng đang xuống xe nôn mửa đó. Xem ra chắc phải đợi một lúc.”

Người đàn ông bên trong xe nắm vô lăng, ngón tay không ngừng gõ gõ. Hiển nhiên, tâm trạng hắn cũng không tốt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...