Chương 550: Chạy nhanh đi thôi

Nhìn đồng đội đã bỏ chạy, miệng vết thương của nam nhân cũng dính đầy nước bùn, dấy lên cơn đau nóng rát. Sau khi không còn sức lực chống đỡ, đầu hắn dần dần chìm xuống nước. Mỗi khi hắn cất tiếng kêu cứu, miệng hắn đều tràn đầy nước bùn.

Rất nhanh, hắn cảm giác từ miệng vết thương dấy lên cơn đau nhức, như thể có thứ gì đó đang chui vào. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn. Chẳng mấy chốc, hắn cảm thấy cả cơ thể cũng dấy lên cảm giác đau nhức. Đó là những xúc tu đã theo miệng vết thương chui vào thân thể hắn. Miệng và mũi hắn đều ngập đầy nước bùn, cơ thể nam nhân dần dần chìm hẳn vào trong nước.

Hướng Du lạnh lẽo nhìn mười mấy người đang vây quanh nàng. Những kẻ này đều là những người gần đây vẫn luôn giám sát ở gần thành lũy. Mười mấy người này trên người đều mang vết thương, có kẻ thậm chí bị Hướng Du chém đứt cả cánh tay, nhưng bọn chúng vẫn cẩn thận cầm vũ khí, hai mắt giằng co với nàng.

Đột nhiên, một đồng đội trong số đó bỗng xoay người bỏ chạy, mà không màng tới những người khác. Hướng Du nhìn bọn chúng bằng ánh mắt hài hước. Trong lòng những kẻ này dù tức giận, nhưng cũng không dám tiến lên tấn công, chỉ cầu những kẻ đã chạy thoát về tới doanh địa sau, có thể báo cáo tình hình nơi này cho hai vị đội trưởng.

Sau đó, Hướng Du không để bất kỳ ai trong số chúng rời đi. Nàng đã bỏ ra hơn mười phút để giải quyết tất cả những kẻ này, rồi lấy dây thừng từ trong không gian ra. Nàng buộc tất cả thi thể của những kẻ này lại với nhau. Sau khi tất cả thi thể được bó gọn gàng, nàng một tay kéo dây thừng quay về thành lũy.

Tháo dây thừng buộc trên thi thể ra, Hướng Du ném những thi thể này cho những thực vật bên ngoài thành lũy ăn. Có phải là ảo giác của nàng không, nàng cứ có cảm giác những thực vật này hình như đã lớn hơn rất nhiều. Hướng Du ném thi thể vào gốc rễ của những thực vật đó. Chẳng mấy chốc, thi thể thì bị kéo vào trong bùn đất. Hướng Du đứng một bên quan sát, hình như đúng là không phải ảo giác, những thực vật này thật sự đã lớn hơn.

Trong lòng Hướng Du nảy sinh một suy đoán táo bạo, nàng nghĩ, vẫn nên đợi đến sáng mai rồi đến xem xét lại, hiện tại cũng không thể quan sát ra được điều gì. Nàng dặn dò người máy bên cạnh phải luôn theo dõi những thực vật này, rồi Hướng Du liền đi vào thành lũy.

Tại doanh địa tạm thời của đội "Rửa sạch", mỗi đội viên chạy trốn trở về đều mang thần sắc sợ hãi trên mặt.

“Đội trưởng, chết hết rồi, tất cả đều chết rồi… Nữ nhân kia chính là một con quái vật…” Một đội viên nghiêng ngả lảo đảo chạy vào trong lều trại của tiểu đội trưởng.

Vết máu trên mặt hắn còn chưa kịp lau khô.

Tiểu đội trưởng nhìn quần áo dính đầy máu trên người hắn, cùng với mùi máu tươi nồng nặc kia. Trong lòng hắn chợt thắt lại. “Bọn họ đâu? Vì sao chỉ có ngươi một mình trở về vậy?” Tiểu đội trưởng của thành B hỏi.

“Đội trưởng, nữ nhân ở thành lũy kia hôm nay không biết vì sao, cầm theo đao liền xông ra giết chóc, khá nhiều đồng đội của chúng ta đều đã bị nàng ta giết rồi…”

Nam nhân đứt quãng thuật lại tình huống vừa rồi hắn chứng kiến. Hắn không muốn quay lại nơi đó, cũng không dám đến gần thành lũy thêm một chút nào nữa. Hắn còn không muốn chết đâu. Nữ nhân kia thật sự quá đáng sợ, mười mấy người bọn họ hoàn toàn không có chút năng lực phản kháng nào cả.

“Đội trưởng, ta khuyên người đừng đi qua đó, chúng ta vẫn nên nhanh chóng trốn đi thôi, ta cảm giác nữ nhân kia còn sẽ đuổi tới để giết chóc đó.” Nam nhân hồi tưởng lại ánh mắt Hướng Du nhìn hắn khi hắn rời đi vừa nãy. Nữ nhân kia căn bản không có ý định buông tha bọn họ.

“Để ta nghĩ đã…” Lúc này tiểu đội trưởng chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, hắn liền trực tiếp ngồi phịch xuống ghế. Hai bên thái dương hắn giật đau từng hồi, hắn cảm thấy đầu có chút choáng váng.

Bởi vì đã suy xét đến thực lực của nữ nhân kia, nên gần đây bọn họ đều không chủ động khiêu khích, chỉ giám sát từ xa mà thôi. Không ngờ rằng, nữ nhân kia thế mà lại chủ động tấn công.

“Đội trưởng, đừng nghĩ nữa, chúng ta mau chạy đi thôi, nữ nhân kia thật sự sẽ đuổi tới giết chúng ta đó…” Một đồng đội bên cạnh vẫn tiếp tục khuyên nhủ.

“Đội trưởng, người từ bên trên phái tới chắc khoảng hai ngày nữa sẽ đến. Chẳng lẽ người muốn tất cả đồng đội đều phải chết hết mới cam lòng sao?”

Lời nói này của hắn rõ ràng đã chạm đến lòng tiểu đội trưởng, lúc này đầu tiểu đội trưởng ong ong cả lên. Đội viên của đội "Rửa sạch" được phái đi giám sát gần thành lũy có mười hai người, lúc này chỉ có một người trở về. Những đội viên không trở về kia, chắc hẳn đều đã bị giết rồi. Cho dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng hắn vẫn không cách nào chấp nhận được sự thật này ngay lập tức.

“Người của thành A bên kia đâu? Đã chết bao nhiêu rồi…” Tiểu đội trưởng trầm giọng hỏi.

“Người bên đó, cũng chết cả rồi.” Lúc này nam nhân không dám nói sự thật, hắn chính là đã lợi dụng lúc người của thành A kiềm chế Hướng Du, mà bỏ chạy.

“Mau truyền lệnh cho những đội viên còn lại, thu dọn đồ đạc rồi nhanh chóng rời đi…” Tiểu đội trưởng đứng dậy ra lệnh.

“Vâng, đội trưởng.”

Khi hai người bước ra khỏi lều trại, chỉ thấy lều trại của đội "Rửa sạch" thành A ngay bên cạnh đã được tháo dỡ sạch sẽ từ lúc nào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...