Chương 51: Tham gia giết người, e rằng còn có ngươi

Một gã trung niên đại thúc giật lấy Hướng Nam mụ mụ từ tay một người thím, rồi vươn tay tát mạnh một cái vào mặt nàng. Nhà của bọn họ sống gần gia đình Vương a bà, cũng đều là thân thích, ngày thường qua lại khá nhiều.

Đám người náo loạn cả một trận, hầu như ai có oán thì báo oán. Chẳng có ai đồng tình với gia đình bọn họ, thậm chí đa số còn mắng chửi.

“Con trai các ngươi thì các ngươi đau lòng, vậy con cái nhà người khác không phải là con sao? Đứa bé nhà Vương quả phụ mới bao nhiêu tuổi chứ!”

“Các ngươi quả thực là súc sinh, thế mà cũng hạ thủ được! Đều là người trong một thôn cả, các ngươi quên phu quân của Vương quả phụ là ai rồi ư?” Mấy người thím tức giận đến khó thở, trực tiếp mỗi người nhổ một ngụm nước bọt, mắng cho hai người thương tích đầy mình.

Nhưng hai người bọn hắn hoàn toàn đắm chìm trong nỗi đau mất con trai, cũng đã không còn bất kỳ ham muốn cầu sinh nào. Hướng Nam mụ mụ vẫn luôn vỗ cửa sắt nhà Hướng Du, “Cầu xin ngươi, giết ta đi.”

Hướng Du lại chẳng thèm liếc mắt nhìn nàng. Nàng đóng cửa lại, lập tức đi vào nhà Hướng Nam. Con trai thôn trưởng dẫn theo người, lật tung nhà Hướng Nam lên. Họ phát hiện nhà bọn hắn hẳn là đã cướp bóc không chỉ một gia đình, bởi vì trên gác mái phòng bếp cũng chất đống không ít lương thực.

Hướng Du vào nhà liền lục soát trong phòng Hướng Nam, cuối cùng phát hiện một chiếc radio dưới gầm giường. Thừa lúc không có ai, Hướng Du bèn thu chiếc radio vào trong không gian. Hắn chất đống tất cả lương thực trong sân. Con trai thôn trưởng lấy ra giấy bút ghi chép việc thăm hỏi ban ngày. Hắn tập hợp tất cả mọi người trong thôn lại. Mọi người đứng ngoài sân, theo mỗi tên người hắn niệm đến, người nọ liền tiến lên nhận đồ vật.

Những vật tư Hướng Nam cướp được, tuy rằng đã ăn một bộ phận, nhưng khi chia cho mỗi thôn dân, vẫn có thể dùng được trong một đoạn thời gian. Do nhiệt độ hạ thấp, phần lớn người già trong thôn cũng không thể chống chọi qua mùa đông này. Những người còn có thể đứng ở đây hôm nay, đều là một bộ phận thôn dân còn sót lại của Hướng Gia thôn.

Hai cân gạo, hai cân bột mì, mười mấy khoai lang đỏ, cùng với một bao bắp viên. Đó chính là những thứ Hướng Du đã nhận được.

Đối với cha mẹ Hướng Nam vẫn còn sống, các thôn dân cũng không quan tâm đến sống chết của bọn họ. Ngoài đám đông, cha Hướng Nam cõng thi thể con trai, lạnh lùng nhìn chằm chằm các thôn dân, nhưng ánh mắt hắn lại dồn nhiều hơn vào người Hướng Du. Đối mặt với ánh mắt tràn ngập sát ý của cha Hướng Nam, trên mặt Hướng Du không hề có chút hoảng loạn nào.

Việc này cứ thế kéo dài đến sau nửa đêm. Cha và mẹ Hướng Nam cũng không rời đi, mà là đi theo sau lưng Hướng Du, bọn họ muốn báo thù cho con trai của mình.

Hướng Du đặt những thứ đã nhận được lên bàn gỗ. Nàng từ trong không gian lấy ra áo mưa mặc vào. Nếu không giải quyết hai người ngoài cửa kia, phỏng chừng bọn họ còn sẽ vẫn luôn dây dưa nàng.

Lúc này các thôn dân đã ai về nhà nấy. Nàng mở cửa nhìn hai người ngoài kia, họ cứ như hai pho tượng. Đặc biệt là Hướng Nam mụ mụ, ánh mắt kia phảng phất muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Trảm thảo không trừ tận gốc, gió xuân thổi lại sinh. Hướng Du đi về phía hai người. Hướng Nam mụ mụ không biết từ đâu nhặt được một con dao chặt củi, cầm dao xông thẳng về phía Hướng Du chém tới. Hướng Du chạy lên phía trước hai bước, chủy thủ trong tay áo nàng liền trượt ra. Sau khi Hướng Du né tránh đòn tấn công của nàng, một đao liền chém về phía cổ tay đang cầm dao của nàng. Y phục bông bị chém rách, một ít sợi bông rơi ra ngoài, cánh tay nàng truyền đến cảm giác đau rát.

Con dao trong tay Hướng Nam mụ mụ rơi xuống đất. Khi đối mặt với cái chết của con trai, nàng quả thực rất đau lòng, nhưng giờ phút này khi thật sự đối mặt với cái chết, trong lòng nàng lại dâng lên sự sợ hãi. Nàng còn không muốn chết.

Hướng Du ra tay rất nhanh, hầu như khi nàng còn chưa kịp phản ứng lại, máu tươi đã phun tung tóe trên cổ nàng. Thân mình nàng ngã quỵ xuống đất, ánh mắt tràn ngập không cam lòng nhìn Hướng Du.

“Kẻ tham gia giết người, e rằng còn có ngươi nữa,” Hướng Du nhìn cha Hướng Nam. Người đàn ông trầm mặc này, hắn hoàn toàn giải thích một câu: Chó không kêu sẽ cắn người.

Lúc ấy nàng đã xem xét kỹ hiện trường vụ giết người ở nhà Vương a bà. Năm người, vị trí chết cũng không giống nhau, tuyệt đối không phải một người có thể làm được. Vai phải hắn đã trúng một vết thương từ trước đó. Bởi vì thời gian kéo dài quá lâu, cánh tay bị thương của hắn đã bị đông cứng đến mất tri giác. Đối mặt Hướng Du, hắn không hề có chút sức lực để đánh trả. Giờ phút này nghe Hướng Du nói vậy, trong mắt hắn tràn đầy sự khiếp sợ.

“Không sao, muốn giết thì cứ giết đi…,” khi lần đầu tiên ra tay giết người, hắn đã rõ ràng rằng chính mình cũng sẽ có một ngày bị người khác giết chết.

Hướng Du không nói thêm lời vô nghĩa nào. Sau khi giải quyết hắn, nàng một tay nắm lấy một chân, kéo hai người trở về phòng của bọn họ.

Bởi vì lần trước được chia không ít đồ ăn từ nhà Hướng Nam, các thôn dân đều tiết kiệm ăn uống, do đó lại cầm cự được thêm một đoạn thời gian. Nhưng niềm vui chẳng được bao lâu, dù nhiều đồ ăn đến mấy cũng có ngày ăn hết. Hầu như hơn một tháng sau, các thôn dân lại một lần nữa lên núi đào rễ cây, củ dại.

Nhưng lúc này nhiệt độ đã xuống âm 51 độ C. Các thôn dân không có thiết bị chống lạnh tốt, hơn nữa đất đai cũng đã đóng băng dưới nhiệt độ thấp. Việc đào bới càng thêm tốn thời gian và công sức. Thử hỏi, ai có thể nghỉ ngơi một giờ dưới loại nhiệt độ này chứ?

Không có đồ ăn, củi đốt để sưởi ấm cũng đã cháy hết. Cuối cùng con trai thôn trưởng bảo mọi người tự mình lựa chọn, đều tự tìm một vài người thân cận, cố gắng ở cùng một chỗ. Như vậy nếu đốt một đống lửa, thì có thể sưởi ấm cho không chỉ một người.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...