Chương 428: ta muốn các ngươi đều trở nên cùng ta giống nhau

Nếu những người sống sót này đến căn cứ Linh Dương gây sự, thì người ở đó nói thế nào cũng sẽ không làm ngơ. Dù sao, căn cứ Linh Dương vẫn nhận vật tư từ thành A chuyển đến, nên căn cứ của bọn họ ít nhiều vẫn có quan hệ với thành A. Hiện tại, thế giới tuy hỗn loạn, nhưng chỉ cần dính dáng đến hai chữ "chính phủ", thì bọn họ ít nhiều vẫn phải chịu trách nhiệm với những người sống sót này.

“Người ở căn cứ Linh Dương nói, nơi ngươi có nước thuốc. Chúng ta đến đây chính là vì bọn họ bảo chúng ta tới...”

Những người sống sót lang thang như bọn họ thật sự không có địa vị gì, còn những nhân vật lớn thì xem bọn họ như quả bóng mà đá tới đá lui. Cho dù trong lòng bất mãn, nhưng nghĩ đến hành vi của mình lúc này liên quan đến tính mạng, thì bọn họ liền không còn băn khoăn nào khác.

“Bọn họ bảo các ngươi đến đây, các ngươi liền đến sao? Các ngươi cần phải nghĩ kỹ, bên kia là căn cứ chính phủ đó!” Hướng Du trực tiếp nhắc nhở mấy người.

Phía nàng không thuộc căn cứ chính phủ, vả lại lượng nước thuốc trong tay nàng cũng có giới hạn. Hơn nữa, cho dù nàng có dư thừa nước thuốc trong tay, thì những người này lại dựa vào cái gì mà cho rằng nàng sẽ vô điều kiện đưa nước thuốc cho bọn họ? Nàng trông có vẻ không tốt bụng đến mức đó nhỉ?

Còn căn cứ Linh Dương vì sao lại sai khiến những người này đến đây, rất có thể là bởi vì lần trước đối phương đến tìm nàng hợp tác. Nàng đã trực tiếp từ chối, xem ra phía căn cứ Linh Dương đã ghi hận nàng rồi.

“Chúng ta không quản được nhiều thế, chúng ta cũng không muốn quản chuyện giữa các ngươi. Tóm lại, bọn họ bảo ta tới đây tìm ngươi, ngươi phải chịu trách nhiệm về chuyện của chúng ta...”

Những người này cũng đã bất chấp tất cả, bởi vì căn cứ Linh Dương thì bọn họ không trêu chọc nổi. Nhưng bọn hắn đã đợi vài ngày ngoài thành lũy, nên nữ nhân này nói gì cũng phải bồi thường cho bọn hắn một ít.

“Vậy các ngươi muốn thế nào?” Hướng Du tùy tay nhét chìa khóa nhà xe vào túi, rồi ánh mắt lạnh lẽo nhìn mấy người ngoài thành lũy.

“Chúng ta cũng không muốn thế nào cả, mọi người chỉ là muốn sống sót thôi. Chỉ cần ngươi cho chúng ta một ít nước thuốc là được. Ta cũng không cần nhiều, ta chỉ cần mười bình thôi.”

Nam nhân đắn đo mở miệng, ánh mắt nhìn Hướng Du đầy vẻ thăm dò. Mười bình nước thuốc, hắn cũng chỉ nói vậy thôi. Nhưng nếu nữ nhân này đáp lại hắn, thì chuyện nước thuốc sẽ có thể thương lượng.

Hướng Du đảo mắt lướt qua từng người, kỳ thực bọn họ chỉ đang thử giới hạn của nàng thôi. Bọn họ đang cân nhắc lợi hại, giữa việc đắc tội nàng hay đắc tội căn cứ Linh Dương, bọn họ đã chọn vế trước.

“Ha hả..., khẩu vị cũng lớn đấy chứ, không biết ngươi có nuốt trôi không?” Hướng Du thu lại nụ cười trên mặt, ngay sau đó, tay phải nàng chậm rãi nâng lên.

Những người máy tuần tra bốn phía nhận được mệnh lệnh, đều nhao nhao tiến về phía cổng thành, rồi bao vây những người sống sót đang chuẩn bị gây rối kia lại.

“Ngươi... ngươi muốn làm gì?”

“Mau cho ta nước thuốc! Nếu ngươi không cho ta nước thuốc, chờ đến Khuẩn Chủng trên người ta thành thục, ta sẽ chết ngay gần thành lũy của ngươi, ngươi tin không?”

Nam nhân lùi lại trước những người máy không ngừng tiến đến, rồi đưa tay cào gãi vết tích Khuẩn Chủng nhiễm trên cánh tay. Làn da trên cánh tay hắn đã bị cào rách, không còn một mảng da nào nguyên vẹn. Lớp vảy máu đó bị nước mưa làm ướt sũng liên tục, khiến tốc độ ký sinh của Khuẩn Chủng càng nhanh hơn.

“Ngươi... ngươi không cho chúng ta nước thuốc cũng được thôi, chúng ta bây giờ sẽ rời đi...” Nam nhân phát giác sát ý trong mắt Hướng Du, liền lập tức quay đầu, rồi đi về phía khe suối đằng sau.

Hắn tuy từ bỏ, nhưng vẫn còn mấy người sống sót dừng lại tại chỗ không chịu từ bỏ. Ví dụ như người vừa rồi mở miệng uy hiếp Hướng Du.

Nước mưa hẳn là có thể thúc đẩy Khuẩn Chủng ký sinh, bởi vì chỉ trong hai ngày này, hắn đã có thể cảm giác được sinh mệnh của mình đang trôi đi, những ký ức trước đây cũng hiện lên rõ ràng trong đầu. Kỳ thực, mấy năm mạt thế này dù có khổ sở đến mấy, hắn vẫn muốn sống sót.

Nam nhân cào nát làn da trên cánh tay, sau khi cạy ra một sợi rễ màu tro đen, hắn lập tức suy sụp. Đây là dấu hiệu Khuẩn Chủng đã thành thục, trong cơ thể hắn ngay cả mạch máu cũng đã bị ký sinh.

“Ha ha ha ha ha ha..., nếu ngươi không chịu cho nước thuốc, vậy ngươi hãy cùng ta đi chết đi, đồ nữ nhân thối tha! Ta muốn ngươi cũng nếm thử nỗi thống khổ trên người ta đây!”

Nam nhân ném những sợi rễ cạy ra từ trên người, về phía Hướng Du. Những sợi rễ này sau khi tiếp xúc với giọt nước, liền vặn vẹo thân thể, bơi về phía vị trí phát ra huyết khí. Khuẩn Chủng sẽ không bài xích đồng loại, cho dù trên người người này đã nhiễm Khuẩn Chủng khác, chúng vẫn sẽ chọn ký sinh chung.

Phòng thí nghiệm ở thành A trước đây từng điều tra, một người ít nhất có thể nhiễm 48 loại Khuẩn Chủng. Đây là một con số khiến người ta kinh hãi.

“Ha ha ha ha..., chết đi, tất cả cùng chết đi! Ta muốn các ngươi đều trở nên giống ta!” Lúc này, trạng thái của nam nhân đã có chút điên cuồng.

Mấy người bên cạnh cũng nhao nhao lùi xa hắn hơn 10 mét, không dám đến gần hắn quá mức. Những Khuẩn Chủng đó bơi lội trong nước, chúng không quá hứng thú với hơi thở của Hướng Du. Ngược lại, trên người những người sống sót kia lại có rất nhiều hơi thở của đồng loại. Những hơi thở đó như đang triệu hoán chúng, để cùng ký sinh, cùng sinh tồn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...