Chương 342: Hướng Thành cùng A Hoa

Đám người lập tức tản ra, tại chỗ chỉ còn lại người phụ nữ vừa nổ súng.

Vợ hắn cũng vào lúc này bò tới bên chồng, nàng duỗi tay bưng kín vết thương trên cổ chồng, hòng cầm máu đang tuôn ra.

“Hãy chăm sóc tốt... con của chúng ta,” nam nhân hai mắt nhìn lên không trung, thân thể hắn dần trở nên lạnh lẽo.

Lão nhân cũng vào lúc này quá đỗi bi thương, cả người ngất lịm đi.

Từ bên trong xe, hai đứa nhỏ cũng vọt ra, hai thân ảnh nhỏ bé mảnh khảnh quỳ gối bên cạnh cha mình, tiếng khóc của chúng vang khắp toàn bộ doanh địa.

“Con mẹ nó, đồ tiện nhân, ngươi dám giết huynh đệ của ta!” Nhìn đồng đội bị giết chết ngay bên cạnh, cả đội ngũ của bọn họ đều nổi giận.

“Đồ súc sinh còn không bằng, đã giết rồi thì sao!” Người phụ nữ tóc ngắn phớt lờ sự phẫn nộ của bọn chúng, hoàn toàn không thèm để vào mắt.

Thật ra, mấy năm nay hành tẩu giữa mạt thế, nàng cũng đã nhìn quen quá nhiều chuyện như vậy, nhưng hôm nay vì sao lại ra tay, chẳng qua là vì nàng thực sự không thể chịu đựng được nữa.

Vẻ mặt không chút sợ hãi của nàng khiến những kẻ kia nhất thời cũng không dám động thủ.

“Tỷ tỷ A Hoa lại gây rắc rối rồi,” từ một phía khác trong doanh địa, một thiếu niên đứng lên từ bên cạnh lửa trại, hắn nhìn thoáng qua về phía bên này đang gây sự.

“Tính cách của nàng chẳng phải vẫn luôn như vậy sao? Cũng không biết trước đây đã trải qua những gì mà cứ như một trái ớt nhỏ vậy. Ta nhớ khi mới quen A Hoa, tính tình nàng còn rất ôn nhu, mấy năm nay sao lại biến thành như thế này?”

Nam nhân ở một bên đang thổi lửa, ngay sau đó bèn vẫy tay, toàn bộ những người trong đội ngũ của bọn họ đều đứng lên vào lúc này.

Mỗi người đều cầm lấy vũ khí đặt bên mình, rồi đi đến chỗ đang gây sự. Hơn mười người đứng phía sau người phụ nữ tóc ngắn, súng ống trong tay đều nhắm thẳng vào những kẻ phía trước.

“A Hoa tỷ, tính tình nóng nảy của ngươi có đôi khi thật cần sửa đổi lại,” thiếu niên đứng bên cạnh người phụ nữ tóc ngắn, vóc dáng cao gầy của hắn khiến người ta liếc mắt một cái đã cảm thấy rất an toàn.

Hướng Du thấy thiếu niên xuất hiện, trong khoảnh khắc đó, mắt nàng lập tức ánh lên vẻ tươi cười. Nàng không ngờ tiểu tử từng quen ở Hướng Gia Thôn trước đây, giờ đã lớn đến nhường này rồi.

Nhìn người phụ nữ tóc ngắn đứng bên cạnh hắn, Hướng Du mới nhận ra đó là A Hoa. Cả hai người đều thay đổi quá lớn, thoạt nhìn đầu tiên, nàng đối với A Hoa cũng chỉ thấy quen thuộc mà thôi.

Giờ đây thấy Hướng Thành xuất hiện, thì nàng mới nhận ra cả hai người.

Khi hai bên gặp mặt, vì A Hoa đã chủ động giết người của đối phương trước, nên phía Hướng Thành chiến ý tràn đầy. Mọi người đều cùng tính cách nên mới có thể đi cùng nhau.

Không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt người khác, nói chúng là súc sinh còn là đang đề cao chúng.

“Đệ đệ, ngươi hãy giết hết bọn chúng đi,” A Hoa nói với ngữ khí lạnh nhạt. Không ít người trong đội cũng hùa theo.

Dù sao đã giết người của đối phương rồi, bọn chúng chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Đối phương rõ ràng là những kẻ tàn nhẫn độc ác, cũng không biết ai là người nổ súng phát đầu tiên, trường hợp tức khắc trở nên hỗn loạn.

Đồng đội của Hướng Thành đều núp sau chiếc nhà xe bị lõm kia, tiếng súng dày đặc vang lên khắp doanh địa nhà xe.

Mọi người đều trốn trong xe không dám ra ngoài, xuyên qua cửa sổ xe nhìn cảnh tượng bên ngoài.

Một bộ phận người sống sót vào lúc này đã lái nhà xe rời đi, còn những người sống sót ở lại thì lại nghĩ xem có thể nhặt được của hời hay không.

Hỏa lực của đối phương rất mạnh, phía Hướng Thành cũng không hề yếu kém. Hai bên đấu súng giằng co một hồi lâu mới dừng lại.

Hướng Du tinh mắt phát hiện trong đội ngũ đối phương có một người phụ nữ, lúc này đã vòng ra phía sau một chiếc nhà xe khác.

Họng súng đó đang nhắm thẳng vào A Hoa, nàng lấy súng ngắm ra từ trong không gian, nhắm vào người phụ nữ kia rồi bắn một phát.

Đến đây, người cuối cùng của đối phương cũng ngã xuống.

Đội ngũ của Hướng Thành quay sang nhìn về phía nhà xe của Hướng Du. Bọn họ vừa rồi cũng nghe thấy tiếng súng ngắm vang lên, hơn nữa mọi người cũng thấy họng súng ngắm được thu vào từ bên trong cửa sổ.

“Quét sạch chiến trường, thu thập tất cả những đồ vật có thể dùng được về! Vật tư cướp được hãy chia một nửa cho người phụ nữ kia,” nam nhân đứng bên cạnh Hướng Thành hô lên. Ngay sau đó mọi người bèn bắt tay vào công việc.

Người phụ nữ đã mất chồng, lão nhân ngất lịm kia chắc cũng không còn sống bao lâu nữa. Vậy nên, sau khi Hướng Thành phân phối vật tư xong, hắn liền phân một nửa cho người phụ nữ kia. Người phụ nữ lúc này cũng không còn tâm trí đâu mà lấy vật tư, tất cả đều là hai đứa nhỏ đang dọn dẹp.

Nhà xe của nàng cũng đã hỏng rồi, nếu người của đối phương đều đã chết, thì hãy trưng dụng nhà xe của bọn chúng. Người phụ nữ nghĩ đến lời nói cuối cùng của chồng mình.

Nàng bèn đi theo các con cùng nhau dọn vật tư.

Hướng Thành và A Hoa từ đống vật tư thu thập được lấy ra hai món, liếc nhìn nhau rồi cùng đi đến nhà xe của Hướng Du.

Tuy không quen biết đối phương, nhưng vừa rồi người này hình như đã cứu bọn họ, nói thế nào cũng phải báo đáp thật tốt một chút.

A Hoa cầm vật tư, Hướng Thành đi theo phía sau nàng. Cả hai gõ cửa nhà xe của Hướng Du.

“Chào ngươi! Ta biết vừa rồi ngươi đã cứu ta, đây là chút lòng biết ơn của ta. Tuy không nhiều lắm, nhưng ta vẫn mong ngươi có thể nhận lấy nha.”

A Hoa hướng vào bên trong xe hô to. Rất nhanh, cửa xe liền mở ra. Nhìn người từ bên trong bước ra, trên mặt cả hai đều lộ rõ vẻ mừng rỡ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...