Chương 334: Vẻ Ngoài Chàng Trai Ngây Thơ

So với chiếc xe di động, bọn họ càng quý trọng sinh mạng của mình hơn.

Hướng Du lái chiếc xe di động trở lại chỗ đỗ ngày hôm qua, nhưng tại vị trí đó, đã có một đội cứu viện đang hạ trại. Không còn cách nào, nàng đành phải lại tìm một chỗ khác.

Đỗ chiếc xe di động ở chân một ngọn núi, Hướng Du ước tính thời gian, có lẽ còn khoảng mười ngày nửa tháng nữa, phía Triệu Lập Tân mới có thể hoàn tất toàn bộ công việc. Gần đây, nàng vẫn luôn bận rộn hoàn thành các đơn hàng của mình.

Khi chạng vạng, cửa chiếc xe di động bị gõ. Hướng Du kéo rèm cửa sổ xe lên, nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy một gương mặt quen thuộc đang ghé sát vào cửa sổ xe, nhìn quanh vào bên trong.

Nhanh chóng buông rèm cửa sổ xe xuống, Hướng Du mở cửa bước ra ngoài. Người này chính là một trong số những người của đội cứu viện mà nàng đã gặp cách đây hai ngày. Nếu nhớ không nhầm thì người này nói chuyện hình như hơi nói lắp.

Thanh niên đứng bên ngoài chiếc xe di động của Hướng Du, vươn tay gãi gãi gáy. Khi thấy nàng bước ra ngoài, mặt hắn lập tức đỏ bừng. Nhưng bởi vì trời đã quá tối, đèn xe di động cũng không đủ sáng, nên Hướng Du không thấy rõ sự thay đổi trên mặt hắn.

Thanh niên đưa một cái túi ra trước mặt Hướng Du, lắp bắp nói: “Ta..., ta tên Chương Hằng, chúng ta kết bạn được không?”

Chiếc túi màu đen, Hướng Du cúi đầu nhìn vào, chỉ thấy bên trong có một hộp đồ ăn, một ít bánh ngô và một túi nước. Nàng không phải tiểu cô nương không rành thế sự, đương nhiên hiểu rõ ý đồ của Chương Hằng. Không nhận đồ vật của hắn, nàng lúc này mới tập trung ánh mắt vào mặt hắn.

Mặt thanh niên đỏ bừng. Nếu là trước tận thế, dung mạo hắn cũng thuộc dạng được các tiểu cô nương yêu thích, có điều nàng đã không còn tâm tư yêu đương nữa.

“Ngươi mang đồ vật về đi thôi,” Hướng Du nhìn mấy thứ trong tay hắn. Nếu là cô nương khác thấy những thứ này trong túi, chắc chắn sẽ động lòng.

Mặt Chương Hằng lập tức cứng đờ, nhưng hắn vẫn cố đưa đồ vật trong tay cho nàng, muốn ép nàng nhận lấy.

Hướng Du lùi về sau hai bước, tạo khoảng cách giữa hai người. Vệt đỏ bừng trên mặt Chương Hằng cũng dần biến mất. Hướng Du ung dung bình thản quan sát màn trình diễn của hắn. Lần đầu gặp mặt, có thể người này thật lòng, nhưng hiện tại lại có vẻ cố tình ngụy trang.

Vừa rồi, khi nàng mở cửa xe di động, trên mặt người này là vẻ ngây thơ của một chàng trai trẻ. Những kỹ xảo này, lại còn kết hợp với đồ ăn đem ra tặng và gương mặt cũng tạm được của hắn. Chắc chắn sẽ có không ít nữ hài tử mắc câu thôi. Ít nhiều gì cũng sẽ đáp lại hắn vì đồ ăn.

Cho đến khi Hướng Du lùi sát đến cạnh cửa xe, biểu cảm trên mặt Chương Hằng dường như sắp không giữ nổi nữa. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy nàng cách đây hai ngày, hắn đã thích rồi. Gần đây hắn vẫn luôn tơ tưởng, chẳng ngờ ở nơi thâm sơn cùng cốc xa xôi này.

Thế mà lại có người con gái như vậy, so với những người phụ nữ ở nơi ẩn náu kia, nàng trông thật khiến người ta muốn chinh phục.

Hắn đã tiết kiệm đồ ăn ba ngày gần đây, mới tích góp được những thứ này. Trong tận thế, đồ ăn là thứ khan hiếm nhất, vậy mà dựa vào chúng, hắn vẫn chưa thể chiếm được người phụ nữ này.

Hướng Du nhìn vẻ mặt sắp dậm chân của hắn, đôi mắt nàng cũng lóe lên vẻ lạnh lẽo. Nàng đưa mắt nhìn quanh bốn phía. Nàng xác thật đã lâu không giết người rồi, nàng giơ tay lên, chuẩn bị hoạt động gân cốt một chút. Chương Hằng vào lúc này thì lại lùi về sau hai bước.

Hắn làm ra vẻ lịch thiệp nói: “Ta không có ý gì khác, chỉ muốn kết bạn với ngươi mà thôi. Nhưng ta vẫn luôn không biết cách giao tiếp với nữ hài tử, vừa rồi có lẽ đã mạo phạm ngươi. Hai ngày nữa ta sẽ đến tìm ngươi.”

Chương Hằng đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa của việc tuần tự tiệm tiến. Lần này không được thì còn lần sau, lần sau không được thì hắn sẽ nghĩ cách khác. Tóm lại, trước hết phải khiến nàng nhận đồ của mình. Chờ nàng có được lợi ích từ mình rồi, sau này mình không đưa nữa, chắc nàng cũng sẽ chủ động yêu cầu. Những người phụ nữ đó chẳng phải đều như thế sao? Dùng những phương pháp này, lần nào hắn cũng thành công.

Lấy ra một cái bánh ngô từ trong túi, Chương Hằng vừa đi về phía doanh trại, vừa nhét đồ ăn vào miệng. Đây đều là đồ ăn hắn đã tiết kiệm trong ba ngày gần đây. Người phụ nữ kia không biết quý trọng, vậy thì hắn tự mình ăn vậy.

Gần đây, Hướng Du luôn cảm thấy trong lòng có chút bất an, bồn chồn, không ngủ được. Đặc biệt là sau nửa đêm, nàng luôn cảm giác có người đang nhìn chằm chằm mình từ bên ngoài chiếc xe di động. Loại cảm giác này càng ngày càng nghiêm trọng. Mấy cái camera bên ngoài chiếc xe di động, màn hình của chúng vẫn luôn đặt ở đầu giường.

Nhìn kỹ những màn hình mờ ảo kia, Hướng Du trằn trọc không ngủ được. Đột nhiên, lông mày nàng hơi nhíu lại, nàng cẩn thận ngồi dậy từ trên giường. Nàng tua ngược hình ảnh của một camera, trở lại hai phút trước. Sau khi xem kỹ từng khung hình một, nàng nhận ra trong màn sương dày đặc đó xác thật có gì đó. Hơn nữa, đó không phải quái vật, mà hình như là người. Bọn họ cũng chỉ loanh quanh ở khu vực xung quanh chiếc xe di động, chứ không hề đến gần.

Mấy ngày gần đây nàng vẫn luôn xem camera, nhưng chỉ duy nhất hôm nay mới thấy được vài thứ. Đội cứu viện thường hành động theo nhóm, sẽ không phân tán đi lại như vậy. Vậy nên, những người loanh quanh bên ngoài chiếc xe di động chắc chắn không phải đội cứu viện.

Trong lòng nàng nghĩ đến một khả năng, Hướng Du ngay lập tức mặc quần áo chỉnh tề, buộc hết vũ khí lên người, rồi mở thang máy của chiếc xe di động. Cầm một cái ghế nằm, nàng liền ngồi thẳng lên nóc xe di động. Nắm đao bật ra, cây trường đao đã lâu không dùng xuất hiện trong tay nàng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...