Chương 305: Tự chế dưỡng khí

Triệu Lập Tân đứng trước cửa kho hàng, Lỗ Nhị phụ giúp hắn, cả hai cùng nhau phân phát những bình dưỡng khí đơn giản tự chế cho những người sống sót trong căn cứ.

Sau khi thấy Hướng Du lại gần, trên mặt Triệu Lập Tân cũng hiện lên một nụ cười khổ.

"Chư vị không cần chen chúc, cứ từ từ mà tới. Bình dưỡng khí số lượng có hạn, xin hãy năm người một tổ đến chỗ ta đăng ký nhận nhé..."

Nhưng cũng may, căn cứ Sáng Sớm lúc này không có quá nhiều người sống sót, nên số lượng bình dưỡng khí vẫn còn đủ cung cấp.

Hiện tại những người sống sót này đều đang ở trong căn cứ của hắn, nên Triệu Lập Tân đương nhiên sẽ không bỏ mặc bọn họ sống chết.

Tuy nhiên, dược liệu để chế tác bình dưỡng khí đã dùng hết, sau này hắn còn phải nghĩ cách khác.

Hướng Du cũng không tiến lên quấy rầy hai người, nàng chờ đến khi bọn họ phân phát xong số bình dưỡng khí rồi mới bước tới.

Lúc này, Triệu Lập Tân và Lỗ Nhị đã mệt lả, ba người cùng đi vào kho hàng phía trước.

Triệu Lập Tân ngồi xuống ghế, rồi trực tiếp mở một chai nước uống cạn. Từ ngày hôm kia, hắn đã cùng Lỗ Nhị luôn miệng chế tác những bình dưỡng khí đơn giản.

Cả hai đều đã tiêm thần dịch, thể chất tuy rằng không mạnh bằng Hướng Du, nhưng sau khi dưỡng khí trở nên loãng, họ ít nhiều gì cũng sẽ có một số triệu chứng bệnh.

Hướng Du lúc này tới tìm Triệu Lập Tân cũng là muốn xem liệu có biện pháp nào khác không. Trong lúc cả hai bàn bạc, Lỗ Nhị thì chỉ ngồi một bên lắng nghe một cách yên lặng.

"E rằng chúng ta còn chưa tìm được tinh cầu thích hợp cho nhân loại cư trú, thì đã phải diệt vong mất rồi," Triệu Lập Tân nhàn nhạt nói.

Hắn rất ít khi có những suy nghĩ bi quan như vậy, có điều, sau khi trải nghiệm cái cảm giác không thể hô hấp được của ngày hôm qua, toàn thân hắn đều trở nên tiều tụy không ít.

"Bên A thành nói sao?" Dù sao thì ở đó cũng tập trung những nhân tài khoa học kỹ thuật hàng đầu cả nước, tóm lại họ cũng sẽ có biện pháp mà.

"Ta đoán bọn họ đều tự thân khó giữ. Có điều, ta gần đây nhận được một tin tức, bên A thành đang dùng một lượng lớn vật tư để đổi lấy một thứ từ B thành, đó là lam tảo."

Hướng Du cúi đầu trầm tư. Lam tảo sau khi quang hợp sẽ sinh ra dưỡng khí, trên Lam Tinh, khoảng 40% dưỡng khí về cơ bản đều bắt nguồn từ nó.

Nhưng trước mắt đã không còn ánh mặt trời. Khoan đã, A thành hình như có một bộ phòng ánh sáng mặt trời hoàn chỉnh.

"Bên B thành đã đổi đồ vật cho bọn họ rồi. Đài phát thanh ngày hôm qua nói, chỉ một tuần nữa thôi, xe cấp oxy sẽ đi lại khắp nơi."

"Bình dưỡng khí bọn họ chế tác chắc chắn sẽ rất đắt, chúng ta không thể chi trả nổi..." Lỗ Nhị đúng lúc lên tiếng cắt ngang lời hai người.

Có điều, việc hô hấp dưỡng khí trước mắt quả thật là vấn đề trọng yếu nhất.

"Trước cứ từ từ xem sao đã. Rốt cuộc có nhiều người sống sót như vậy, bọn họ không thể nào thật sự nhìn những người sống sót đó đi tìm chết được..."

"Thôi được rồi, những người sống sót ở các nơi ẩn náu khác thì còn đỡ, nhưng những người sống sót ở căn cứ chúng ta, ngươi nghĩ người bên A thành sẽ quản sao?"

Mấy người đều nhớ tới một chuyện. Những người sống sót trong căn cứ Sáng Sớm đều là cư dân gốc của G thành trước đây, trên người bọn họ ít nhiều gì đều đã nhiễm Khuẩn Chủng.

Theo như những người cấp cao bên A thành thấy, những người sống sót này cũng không khác gì người chết, thì làm sao còn có bình dưỡng khí dư thừa để phân phát về phía này chứ?

Hơn nữa, hắn và bên A thành vốn dĩ đã có xích mích rồi.

"Ta có lam tảo, nhưng chúng ta không có kỹ thuật, cũng không có phòng ánh sáng mặt trời," Hướng Du cắt ngang cuộc cãi vã của hai người. Trong không gian của nàng có rất nhiều lam tảo.

Trước đây, khi nàng muốn tạo một hồ nước trong không gian, nàng đã bỏ vào đó rất nhiều, hiện giờ nó đã tự sinh sôi nảy nở rất nhiều rồi.

Đôi mắt Triệu Lập Tân sáng bừng lên ngay lập tức, "Ngươi thật sự có sao?"

Hướng Du gật đầu.

"Phòng ánh sáng mặt trời thì ta có thể làm được," Triệu Lập Tân đứng lên, đi tới đi lui trong kho hàng, rồi cầm lấy bản vẽ đặt trên bàn. "Ta sẽ đi một chuyến B thành."

Hắn hành động quá nhanh chóng, sau khi chào hỏi hai người thì liền rời khỏi căn cứ. Lỗ Nhị đã quen với việc hắn đột ngột như vậy rồi.

Hướng Du cũng đoán được hắn đi B thành làm gì, chắc là đi học lén kỹ thuật thôi.

Đến khi Triệu Lập Tân trở về, đã là một tuần sau. Chắc hẳn trên đường đi hắn cũng không hề nghỉ ngơi, vậy nên khi hắn tới thành lũy tìm Hướng Du, nàng nhìn hắn trông già đi vài tuổi, cũng hơi kinh ngạc. Xem ra sau khi hắn đi bên B thành, chắc hẳn cũng không được nghỉ ngơi.

Hướng Du lấy ra chiếc bình thủy tinh trong suốt đã chuẩn bị sẵn, đựng đầy lam tảo, rồi đưa cho Triệu Lập Tân.

Triệu Lập Tân kích động nhận lấy, có điều, hắn nói chỉ e nhiêu đây không đủ: "Nếu không, ngươi hãy phái người tới chỗ ta lấy thêm nhé."

Hướng Du lại cho hắn mấy bình nữa mang đi. Nếu thật sự nghiên cứu ra được bình dưỡng khí, thì Triệu Lập Tân sẽ miễn phí cung cấp dưỡng khí cho nàng.

Đây cũng coi như là cục diện đôi bên cùng có lợi.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Triệu Lập Tân ở lại kho hàng, tiến hành thực nghiệm hết lần này đến lần khác, cho đến khi thất bại không biết bao nhiêu lần, hắn cuối cùng cũng đã nghiên cứu ra được. Lỗ Nhị đã sớm theo phân phó của hắn, chế tạo ra mấy trăm cái vỏ bình dưỡng khí.

Trong một thiết bị lớn chứa lam tảo đang phát triển bên trong, Triệu Lập Tân mở van của thiết bị, tiếp đó, hắn đưa bình dưỡng khí đã chế tác sẵn nhắm thẳng vào van.

Sau khi bên trong chứa đầy dưỡng khí, hắn liền phong kín bình dưỡng khí lại.

"Những thứ này ngươi hãy phân phát cho những người sống sót trong căn cứ, còn những cái này, ngươi hãy đưa cho Hướng Du nhé," Triệu Lập Tân phân chia các bình dưỡng khí ra.

Còn chính hắn, trên lưng cũng cố định một bình dưỡng khí, miệng thì đeo một chiếc mặt nạ hô hấp.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...