Chương 300: Thứ họ không có, mình ta có

Trước đây Lam tinh đã từng trải qua một thời kỳ cực hàn, lúc ấy nhiệt độ giảm xuống dưới 0 độ, ngay cả những dòng suối đang chảy cũng sẽ đóng băng hoàn toàn.

Mà gần đây, đài phát thanh thu nhận tin tức từ A thành cũng đứt quãng, rất nhiều tin tức nàng cũng chỉ nghe được đại khái.

Mặc dù mặt đất không xuất hiện tình trạng đóng băng, nhưng mức độ rét lạnh lại càng thêm thấu xương. Những người sống sót khi chạy trên đường đến nửa chừng, chỉ cần trời vừa tối, họ liền dựng trại đóng quân, mọi người dựa vào nhau sưởi ấm. Bọn họ đều là những người đã sống sót hơn bốn năm trong tận thế, đương nhiên biết cách làm thế nào để giảm thiểu đáng kể thương vong.

Buổi tối, Hướng Du đỗ nhà xe cách doanh địa của họ không xa. Sau khi buông tay lái, nàng bèn xoa xoa những ngón tay hơi đông cứng. Nàng xoay người cầm lấy tấm chăn dày vắt trên lưng ghế, tiện tay quấn lên người. Gần đây, nàng vẫn luôn tiết kiệm điện, nên trong xe không dám bật điều hòa.

Kéo chiếc ghế nhỏ đặt ở một bên, Hướng Du liền ngồi cạnh bếp lò. Hai chiếc bếp lò nhỏ này vẫn cảm thấy không đủ ấm áp. Ngày nào lò than cũng cháy, nhưng nhiệt độ bên trong xe chính là không đủ ấm áp.

Nàng tìm kiếm một lúc trong không gian, rồi lấy ra một chiếc bếp lò có hình dáng hơi kỳ lạ. Bề mặt bếp của chiếc lò này vuông vức. Đó là một mẫu bếp lò mà chủ quán đã nhiệt tình giới thiệu khi nàng mua sắm trước đây. Chiếc bếp lò này bên họ ở nông thôn mới dùng, gọi là "hồi phong lò".

Khi bếp lò cháy lên, nhiệt độ sẽ nhanh chóng tăng cao, hơn nữa còn có một ống dẫn khí than. Không chút chậm trễ, Hướng Du quấn chặt chăn quanh người. Dựa theo những lời nhắc nhở của chủ quán trước đây, cùng với chiều cao của ống dẫn, nàng mở một vị trí thông gió trên cửa sổ nhà xe. Nàng liền cắm ống dẫn khí than vào. Chiếc bếp lò này quả nhiên không làm nàng thất vọng, chẳng mấy chốc nhiệt độ bên trong nhà xe đều tăng lên. Đặc biệt là xung quanh chiếc bếp lò này, hiệu quả giữ ấm của nó thật sự rất tốt.

Hướng Du trực tiếp dọn tất cả ghế sô pha đến xung quanh bếp lò. Mặt bếp phía trên cũng rất ấm áp, nhìn dáng vẻ có lẽ có thể nướng chút đồ ăn lên trên ăn. Có điều, trước mắt xung quanh đây tất cả đều là người sống sót, nướng khoai lang và khoai tây thì không cần suy nghĩ. Mùi hương ấy nếu nướng ra thì đủ bá đạo rồi.

Nấu ăn trên chiếc bếp lò này cũng rất tiện. Hướng Du hâm nóng một ít canh, lại hâm nóng một chút cơm hộp ăn liền đã chuẩn bị từ trước.

Sau khi ăn xong bữa tối, nàng kéo tất cả rèm trong xe lên. Hướng Du không ngủ trên giường tầng, mà trực tiếp quấn chăn, ngủ trên ghế sô pha cạnh bếp lò. Buổi tối, khi nhiệt độ trong bếp lò sắp nguội, Hướng Du cảm thấy rét lạnh, liền đứng dậy lấy thùng than đá đặt ở một bên.

Sau khi thêm than vào bếp lò, nàng có thể ngủ an tâm hơn.

Cùng những người sống sót này cùng nhau lên đường, đến ngày thứ mười hai, họ rốt cuộc đã đến B thành. Nhưng những người sống sót này đều không ở lại B thành. Mặc dù B thành là nơi có số lượng người sống sót đông nhất trong tận thế, nhưng trước mắt chỉ có A thành mới có thể cứu mạng họ, nên bọn họ sẽ không lựa chọn ở lại đây. Cho dù là dựng lều trại ở gần A thành, bọn họ cũng sẽ nguyện ý.

Hướng Du đi một chuyến đến khu vực khai thác mỏ. Nơi đây có số lính đánh thuê canh gác nhiều gấp mấy lần trước đây. Không tùy tiện đi vào, Hướng Du quan sát một thời gian ở khu vực gần mỏ. Nàng phát hiện trong đội ngũ lính đánh thuê kia thế mà lại có lẫn rất nhiều quân chính quy. Hơn nữa, số lượng quân chính quy cũng nhiều tương đương với lính đánh thuê. "Người B thành đây là đã hợp tác với A thành rồi!" Trong đầu Hướng Du liền nảy ra ý nghĩ này ngay lập tức.

Dù sao hiện tại, nơi trú ẩn có nhiều quân chính quy nhất, liền chỉ có A thành. Mà hiện tại, khoáng thạch xem như tài nguyên khan hiếm nhất, các thế lực khắp nơi đều sẽ muốn tranh giành. B thành chỉ dựa vào đám lính đánh thuê này thì không thể giữ được. Hợp tác với A thành mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Mà lúc này, chỉ riêng trong nước đã có vài thế lực: những kẻ chiếm đoạt, cùng với các nơi trú ẩn và rất nhiều người sống sót ẩn mình trong núi sâu. Tính tổng cộng, bọn họ đã là một thế lực không nhỏ.

Xem ra việc âm thầm cướp đoạt thì không thể thực hiện được nữa. Sau khi suy tư luôn mãi, Hướng Du sửa sang lại vật tư trong không gian. Lương thực, B thành có. Nếu dùng lương thực để đổi thì bọn họ phỏng chừng chẳng thèm để mắt đến. Còn vũ khí, trong không gian của nàng căn bản không có bao nhiêu. Huống chi B thành điều không thiếu nhất chính là vũ khí. Vậy còn thứ gì mà mình có thể đem ra đổi đây?

Cho đến trước khi rửa mặt xong và nằm lên giường, Hướng Du trong đầu vẫn luôn tự hỏi vấn đề này. Đã đến rồi thì nàng sẽ không tay không trở về, bằng không chẳng phải chuyến này đi công cốc sao?

Nàng có thứ này, người khác cũng có. Vậy thứ gì là bọn họ không có, mà mình lại có đây? Rất nhanh, Hướng Du trong đầu liền nhớ tới một thứ.

“Dược liệu…”. Trước đây ở chợ nàng đã mua rất nhiều hạt giống dược liệu, mấy năm nay cũng thỉnh thoảng trồng rất nhiều. Hơn nữa cũng đã thu hoạch được vài đợt. Mà dược liệu hẳn là thứ họ cần nhất hiện tại. Dược liệu hiện tại trên Lam tinh đã xem như tài nguyên không thể tái sinh.

Nàng lấy ra một phần dược liệu trong không gian. Có loại trị cảm mạo, có loại trị bỏng. Hơn nữa, rất nhiều dược liệu khi phối hợp với nhau cũng có thể phát huy nhiều tác dụng trị liệu. Đây đều là dược lý Đông y mà tổ tiên đã truyền lại.

Chương 299vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnThiên Tai, Trọng Sinh Trở Lại Mạt Thế Mới Bắt Đầu– một bộ truyện thuộc thể loạiĐô Thị,Khoa Huyễnđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...