Chương 251: Thứ ngươi muốn

Hướng Du chọn một vị trí hẻo lánh trong doanh địa lều trại rồi dựng lều trại lên.

Lều trại khá rộng rãi, nàng có thể đứng và đi lại hai vòng bên trong. Nàng còn ngăn cách một tấm màn bên trong lều.

Hướng Du đặt nệm hơi phía sau tấm màn, sau đó lấy từ không gian ra hai cái thùng lớn và cho những khối băng đã đông lạnh trước đó vào thùng.

Hai cái thùng đặt gần mép nệm hơi, hơi nóng trong lều trại lập tức tiêu tan đáng kể, giúp nàng lau đi lớp tro đen bám trên người.

Hướng Du nằm trên chiếc nệm hơi mềm mại rồi chìm vào giấc ngủ.

Khi khối băng tan chảy, tạo ra một ít hơi nước ngưng tụ trên lều trại, nhưng vì thời tiết quá nóng bức, những hơi nước ấy lập tức bốc hơi.

Không biết Triệu Lập Tân khi nào mới hoàn thành xong việc. Sau khi thức dậy vào buổi sáng, Hướng Du vẫn không rời lều trại mà lấy một chiếc bàn gỗ nhỏ từ không gian ra.

Sau khi ăn sáng, nàng trang điểm cho sắc mặt trở nên vàng vọt rồi mới kéo khóa kéo lều trại ra.

Nàng đã chọn một vị trí tương đối hẻo lánh trong doanh địa lều trại. Phía trước lều của nàng chỉ có ba chiếc lều khác. Chủ nhân một trong số đó thấy lều của Hướng Du mở ra.

Tò mò quay đầu nhìn lại, nàng chỉ thấy trong lều của Hướng Du thế mà còn treo một tấm màn. Tấm màn ấy che khuất tình hình bên trong nên nàng chẳng thấy gì cả.

Người phụ nữ đi về phía Hướng Du, “Chào ngươi, ngươi là đêm qua mới đến phải không…”, trên mặt nàng ta nở một nụ cười nhạt.

Hướng Du bước ra khỏi lều, định lấy một chiếc ghế gấp từ phía sau. Nàng mở ghế ra rồi ngồi xuống phía trước lều.

“Ngươi là người phương Nam sao?”, người phụ nữ nhìn gương mặt ngăm đen và khí chất điềm đạm của Hướng Du, liền đoán ra ngay.

Người phụ nữ rất tự nhiên, như đã quen biết từ lâu, ngồi xổm xuống bên cạnh Hướng Du.

“Lều trại của ngươi trông không tồi chút nào nha, là đổi từ nơi ẩn núp mới phải không?”, vừa nói nàng vừa đưa tay vuốt ve lều trại.

“Có người tìm ngươi…”, Hướng Du đung đưa chiếc quạt hương bồ trong tay, nói với người phụ nữ. Lúc này, trước lều của người phụ nữ có một người đàn ông trung niên đang đứng.

Làn da người đàn ông bị phơi nắng đến ngăm đen, đôi mắt lại rất có thần. Trong tay hắn còn cầm thức ăn mới đổi từ nơi ẩn núp về.

“Ai nha, ta không nói chuyện với ngươi nữa, lão công của ta đã về rồi…”, người phụ nữ cười tủm tỉm vẻ thẹn thùng rồi đứng dậy đi về phía người đàn ông.

“Sao lại về muộn thế?”, người phụ nữ khẽ oán trách hai câu, nhưng người đàn ông chỉ cười ngây ngô và đưa thức ăn trong tay cho nàng.

Buổi chiều, Hướng Du đi đến doanh địa nhà xe một chuyến. Người đàn ông vừa thấy bóng dáng Hướng Du liền nhận ra nàng ngay.

“Ngươi là người Lỗ Nhị ca đưa đến hai hôm trước phải không? Ta tên Trương Bưu.

Lỗ Nhị ca đều đã nói với ta rồi, nếu ngươi có chuyện gì bên ngoài, đều có thể đến tìm ta…”

Hướng Du nhờ hắn liên hệ Triệu Lập Tân và cho nàng một thời gian cụ thể. Nếu thời gian quá dài, nàng hẳn là sẽ không ở lại đây mãi.

Dù sao thời tiết quá nóng. Đêm qua, khi lau người, nàng phát hiện làn da trên cổ mình đã có chút bong tróc.

Nếu kéo dài, e rằng sẽ xuất hiện vết cháy nắng mà những vết cháy nắng ấy rất khó mờ đi.

Trương Bưu lập tức đồng ý, nhất định sẽ hồi đáp cho Hướng Du trước buổi tối. Hướng Du nói cho hắn biết địa điểm cư trú hiện tại của mình.

“Được, có tin tức ta sẽ lập tức báo cho ngươi”, Trương Bưu đóng cửa xe rồi đi vào nơi ẩn núp. Lỗ Nhị đã nói với hắn rằng: đối với vị tiểu thư này không được chậm trễ, vì nàng và Triệu sư phụ là bạn tốt. Trương Bưu đương nhiên sẽ tận tâm, chỉ cần có thể lộ mặt trước Triệu Lập Tân thì về sau cuộc sống cũng không cần lo lắng.

Trở lại chỗ lều trại, Hướng Du kéo khóa kéo lều trại, khom lưng bước vào. Sau khi ăn cơm trưa, nàng bèn chờ đợi.

Khoảng 3 giờ chiều, Trương Bưu bèn đi về phía doanh địa lều trại. Lều trại của Hướng Du quá mới nên hắn liền nhận ra ngay.

“Hướng tiểu thư, Triệu sư phụ nói cái mà trước đây hắn làm cho ngươi, hẳn là có thể hoàn thành và giao ra trong thời gian gần nhất. Nhưng phần còn lại e rằng phải mất hai tháng nữa mới có thể hoàn thành hoàn chỉnh.”

Trương Bưu truyền đạt lời Triệu Lập Tân nói, hắn chỉ phụ trách truyền lời mà thôi, nhưng ý nghĩa trong lời nói thì hắn chẳng hiểu một câu nào.

Trước đây Triệu Lập Tân đã làm xong một con robot chiến đấu, chỉ là nàng có yêu cầu hơi cao về con robot ấy. Thế nên Triệu Lập Tân đành tạm thời gác lại.

Hai tháng ư, nàng không vội. Triệu Lập Tân làm một con robot đã phải tốn không ít thời gian rồi, ngắn ngủi hai tháng. Xem ra hắn đã gác lại hết công việc trong tay, vậy nàng cứ chờ vậy.

Năm ngày sau, Trương Bưu lại một lần nữa đến doanh địa lều trại tìm Hướng Du. “Hướng tiểu thư, Lỗ Nhị ca mang theo một món đồ ra đây, nói đó là thứ ngươi muốn.”

Hướng Du đi theo hắn đến doanh địa nhà xe. Lỗ Nhị lái một chiếc xe tải nhỏ đến. Thấy Hướng Du tới, Lỗ Nhị vươn tay vỗ vỗ thùng xe.

Hắn thấy đồ vật trong xe đã được Triệu sư phụ sửa chữa rất nhiều lần. Đó là một con robot chiến đấu cao hai mét.

Ngày hôm qua hắn còn tận mắt nhìn Triệu sư phụ thử nghiệm tính năng của con robot này, nó quả thật rất mạnh nha.

Các linh kiện trên người nó đều được chế tác từ khoáng thạch, cứng rắn vô cùng, đạn cũng không xuyên thủng được. Hơn nữa, tốc độ phản ứng của nó cũng rất nhanh nhạy.

“Hướng tiểu thư, đồ vật ở bên trong đấy”, Lỗ Nhị giao chìa khóa xe cho Hướng Du. “Thứ này không thể để các cảnh vệ ở nơi ẩn núp phát hiện được.”

“Hướng tiểu thư, Triệu sư phụ nói hắn gần đây muốn đi xa một chuyến, e rằng phải rất lâu mới có thể trở về.”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...