Chỉ cần có thể tăng thêm chút nhân lực là được, còn chuyên nghiệp hay không thì tính sau.
Nhưng bọn hắn cũng không hề từ bỏ việc chiêu mộ nhân sự chuyên nghiệp, ngay cả đối với một sinh viên y khoa chưa có kinh nghiệm lâm sàng từ trước tận thế.
Hướng Du nhìn về phía cửa sổ quầy đổi đồ trong đại sảnh, hàng người xếp dài dằng dặc kia. Gần đây, số lượng xe làm nhiệm vụ xuất phát càng ngày càng nhiều. Theo đó, bọn họ cũng mang đi không ít lương thực, nên gần đây trong nơi ẩn náu, lương thực vô cùng khan hiếm.
Cũng không thể đổi thoải mái như trước kia được nữa. Hiện tại, mỗi người dựa vào thẻ thân phận, mỗi ngày cũng chỉ có thể đổi một ít đồ ăn. Không đủ ăn thì cũng chẳng còn cách nào khác, mọi người đều bắt đầu thắt lưng buộc bụng mà sống.
Trước kia, tại quầy đổi đồ chỉ có rau thủy canh, nhưng hiện tại rau trồng đất cũng bắt đầu được bán ra, song giá cả lại vô cùng đắt đỏ.
Hướng Du đổi phần đồ ăn hôm nay của mình, bỏ vào ba lô rồi rời khỏi đại sảnh đổi đồ. Khi đang đi trên đường, nàng còn cảm thấy không ít ánh mắt đặt trên người mình.
Rất nhanh, hai bóng người đã đi đến đón mặt. Bọn họ giơ tay ngăn cản Hướng Du, đó là một người phụ nữ trung niên và một thanh niên trông chừng hơn hai mươi tuổi.
“Nữ oa tử, ta muốn dùng cống hiến điểm đổi một nửa số lương thực trong tay ngươi, được không vậy?”
Người thanh niên kia cũng đưa mắt nhìn Hướng Du.
Người phụ nữ trung niên lấy thẻ thân phận đang cài trên ngực ra, nói: “Con ta ăn rất nhiều, số lương thực này căn bản không đủ cho nó ăn. Ngươi giúp đỡ, đổi một nửa cho ta đi mà…”
“Ngươi dùng bao nhiêu cống hiến điểm đổi số lương thực này? Ta sẽ trả ngươi gấp đôi số cống hiến điểm đó, được chứ?”
Người thanh niên kia cũng nói.
Xung quanh không ít người đều đổ dồn ánh mắt vào ba người họ. Hướng Du nhìn hai người đang chắn trước mặt nàng, thầm nghĩ, nếu đây là ở một con hẻm vắng người, nàng chắc chắn sẽ đổi đồ ăn cho hai người này. Nhưng vừa rồi khi hai người này lên tiếng, khắp nơi không ít người đều nhìn ba người họ.
“Xin lỗi, ta ăn cũng rất nhiều, chừng này cũng không đủ ta ăn đâu.”
Hướng Du nói rồi nghiêng người né tránh hai người. Gần đây, giá lương thực trong nơi ẩn náu tăng vọt. Số lương thực nàng vừa đổi được trong tay cũng đã tốn hơn hai trăm cống hiến điểm rồi. Mà số này chỉ đủ cho một hai ngày đồ ăn thôi. Nếu vừa rồi hai người này ngăn nàng ở nơi vắng người, nàng phỏng chừng đã đổi một nửa lương thực cho hai người này rồi.
Chỉ đổi một nửa mà còn trả gấp đôi cống hiến điểm, thì chẳng phải nàng không tốn một xu, thậm chí còn lời được hai trăm sao. Đáng tiếc thật.
Hướng Du vừa cảm thán vừa rời khỏi nơi trao đổi.
Lúc này, số lượng người sống sót trong đại sảnh nhiệm vụ nhiều hơn so với trước kia mấy lần. Hướng Du đứng ở cửa đại sảnh nhiệm vụ nhìn vào bên trong. Nàng hoàn toàn không thể chen vào được, bên trong toàn là người.
Gần đây, nơi ẩn náu đã công bố rất nhiều nhiệm vụ có điểm cống hiến cao. Về cơ bản, một nửa số người sống sót trong nơi ẩn náu đều đến nhận nhiệm vụ.
Hướng Du ngồi xổm bên đường ăn bánh bao. Chờ đợi một lúc lâu thì một chiếc xe nhiệm vụ lái đến, đó là một chiếc xe tải lớn 12 bánh.
Sau khi xe nhiệm vụ dừng lại, chiếc loa trên nóc xe bắt đầu phát ra tiếng hô. Âm thanh từ loa cũng không lớn, rất nhanh đã bị tiếng người ồn ào trong đại sảnh át mất.
Người thanh niên ngồi ở ghế lái mở cửa xe, bước lên nóc xe, cầm chiếc loa trong tay, điều âm lượng loa lớn nhất, rồi trực tiếp hô to:
“Xin chú ý, những người sống sót đi H thành làm nhiệm vụ, còn năm phút nữa là xe sẽ xuất phát, xin hãy nhanh chóng lên xe…”
Sau khi người thanh niên hô một lúc lâu, những người sống sót vốn còn tập trung trong đại sảnh đã có một nửa chen chúc đi ra ngoài. Ngay sau đó, người thanh niên mở cửa thùng xe, những người sống sót nhận nhiệm vụ liền lần lượt lên xe.
Hướng Du vẫn ngồi xổm bên đường, ăn bánh bao trong tay nàng.
Chẳng mấy chốc, lại một chiếc xe nhiệm vụ khác lái đến, cũng là một chiếc xe tải lớn 12 bánh. Lần này, cơ hồ một nửa số người sống sót đang ngồi xổm bên đường cùng Hướng Du đều lên xe.
Người đi thì có người đến, rất nhanh đại sảnh nhiệm vụ lại chen chúc đông đúc.
Trên lưng bọn họ đều đeo ba lô, trong tay cầm vũ khí của mình. Đây đều là những người sống sót đến chờ xe nhiệm vụ.
Hướng Du ăn đồ trong tay, tai nàng lại bất giác dựng thẳng lên, cẩn thận lắng nghe hai người bên cạnh nói chuyện.
“Ngươi thế mà lại nhận nhiệm vụ ở F thành, ngươi không muốn sống nữa hả? Nhiệm vụ đó hiện tại rủi ro rất cao, ngươi mau mau rút lui đi.”
“Đúng vậy, nhiệm vụ đó nguy hiểm lắm, phóng xạ hạt nhân đó! Người khác còn tránh không kịp, sao ngươi còn cứ lao đầu vào đó vậy?”
“Ngươi muốn cống hiến điểm mà không muốn sống hả? Nghe ta đây, ngươi mau mau đi hủy nhiệm vụ này đi. Hai chúng ta đi nhận một nhiệm vụ an toàn hơn, cống hiến điểm cũng sẽ không thiếu đâu.”
Hướng Du quay đầu nhìn về phía ba người bên cạnh. Người đang nói chuyện là ba vị đại thúc, cả ba đang ngồi xổm bên cạnh Hướng Du.
Ba người trông chừng đã ngoài năm mươi tuổi. Ba năm tận thế giày vò khiến vẻ mặt cả ba trông càng thêm tang thương, già nua hơn vài phần.
Lúc này, hai người đang khuyên nhủ vị đại thúc ngồi xổm ở giữa kia. Mặc kệ hai người khuyên bảo thế nào, vị đại thúc kia vẫn không hề lay chuyển. Mãi đến khi hai người giơ tay muốn giật lấy thẻ thân phận của hắn, vị đại thúc kia mới đứng dậy xô đẩy đôi chút.
“Hai ngươi đừng động vào! Dù sao ta cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Nhận nhiệm vụ lần này, ta vẫn có thể để lại chút cống hiến điểm sinh hoạt cho thê tử và hài tử của ta…”
Hai người nghe hắn nói xong, đều im lặng ngồi xổm sang một bên. Bọn họ vẫn muốn khuyên nhủ, nhưng đã không biết phải nói gì nữa rồi.
Bình luận