Tiếng tù và trầm thấp vang lên, trên dưới bộ lạc sôi trào, rất nhiều người lộ ra thần tình tò mò, có người cao hứng, có người khẩn trương.
“Thanh Y, em bị sao vậy?”
Cổ Trần phát hiện cảm xúc của Thanh Y không đúng, hình như rất khẩn trương, chẳng lẽ vì nguyên nhân của tiếng tù và này?
Nàng lắc đầu, gượng cười nói:“Cổ Trần ca ca, em không sao, chỉ là có chút không thoải mái.”
Nhìn nàng như vậy, Cổ Trần nhíu mày, biết trong lòng nàng khẳng định có tâm sự, nhưng nếu đã không nói vậy thì không tiện hỏi nữa.
Bất quá Cổ Trần vẫn lặng lẽ để trong lòng, đợi lát nữa lại hỏi thử xem, Thanh Y rốt cuộc bị sao vậy.
“Nhanh, mau đi xem thử.”
“Đây là tù và giao dịch của bộ lạc.”
“Có bộ lạc khác tới giao dịch.”
Trong bộ lạc, rất nhiều người nhao nhao từ trong nhà mình đi ra, ai nấy mang theo sự hưng phấn tò mò, đều đi về cùng một hướng.
Nơi đó là một khu vực đất trống bên ngoài bộ lạc, mọi người đều tranh nhau chạy tới, phảng phất như đi xem náo nhiệt vậy.
“Bọn họ đây là đi làm gì?”Cổ Trần tò mò hỏi.
Thanh Y nhìn nhìn giải thích nói:“Cổ Trần ca ca, đây là tù và giao dịch của bộ lạc, đại biểu cho có bộ lạc khác tới giao dịch, mọi người đều đi xem thử có gì có thể trao đổi.”
“Bộ lạc giao dịch?”
Hai mắt Cổ Trần sáng lên, kinh ngạc rồi, thì ra là giao dịch giữa các bộ lạc, thoạt nhìn hình như là người của bộ lạc nào đó tới giao dịch.
Nhưng nếu đã là bộ lạc giao dịch, Thanh Y vì sao lại khẩn trương như vậy, thậm chí ẩn ẩn lộ ra một tia sợ hãi?
“Đi, chúng ta đi xem thử.”
Cổ Trần suy nghĩ một chút trực giác quyết định đi xem thử, giao dịch giữa các bộ lạc này rốt cuộc là tình huống như thế nào, phi thường tò mò.
“Cái này... Cổ Trần ca ca, em, em có chút không thoải mái, sẽ không đi đâu.”
Lúc này, Thanh Y chợt ấp úng, sắc mặt có chút tái nhợt nói.
Nhìn nàng như vậy, trong lòng Cổ Trần càng thêm khẳng định nàng có tâm sự, nhưng lại không rõ làm sao khai giải, dù sao cũng không hiểu rõ sự tình và nỗi lo lắng của nàng.
“Được rồi, em về nghỉ ngơi trước đi, anh tự mình đi xem thử.”Cổ Trần suy nghĩ một chút nói với Thanh Y.
Thanh Y cúi đầu ừ một tiếng nói:“Cổ Trần ca ca anh đi đi, không cần lo cho em.”
Nói xong nàng xoay người rời đi, thân ảnh nhỏ nhắn kia lộ ra vẻ có chút cô tịch, phảng phất như một đứa trẻ mất đi tất cả lại bơ vơ không nơi nương tựa.
Cổ Trần nhìn bóng lưng thất lạc của nàng, lông mày nhíu chặt, trong lòng quyết định phải hảo hảo giúp nàng, cũng coi như là báo đáp ân tình của nàng.
Đè nén ý niệm trong lòng, Cổ Trần nhanh chóng xoay người, theo nam nữ già trẻ trong bộ lạc từng người đi ra trước tường núi của bộ lạc.
Vừa đến liền nhìn thấy nơi này biển người tấp nập, ai nấy xếp thành hai hàng, nhìn một đội ngũ khổng lồ từ bên ngoài bộ lạc đi vào.
“Oa, là Huyền Điểu Bộ Lạc.”
Đột nhiên, trong đám người truyền đến một tiếng kinh hô, có người nhìn thấy trong đội ngũ có một lá cờ thú bì, trên đó in hình một con Huyền Điểu.
Những người này vậy mà lại là người đến từ Huyền Điểu Bộ Lạc, tới đây là vì giao dịch đồ vật.
Huyền Điểu Bộ Lạc, chính là một đại hình bộ lạc, thực lực so với Thanh Thạch Bộ Lạc còn cường đại hơn rất nhiều, số lượng nhân khẩu càng là nhiều hơn gấp đôi.
“Huyền Điểu Bộ Lạc thực lực cường đại, vậy mà lại đến bộ lạc chúng ta giao dịch?”Một gã thanh niên sắc mặt hưng phấn ồn ào, nhìn đội ngũ khổng lồ trước mắt chậm rãi tiến vào bộ lạc.
Bên cạnh có người cao hứng nói:“Ta nghe nói, Huyền Điểu Bộ Lạc có đồ gốm sứ tinh mỹ, càng có binh khí hắc đồng cường đại.”
“Đâu chỉ có vậy, ta còn nghe nói, Huyền Điểu Bộ Lạc có cường giả Huyết Mạch Cảnh tọa trấn.”
Có người vẻ mặt kính sợ nói ra tin tức này, bốn phía lập tức xôn xao một mảnh, rất nhiều người chấn hãn.
Cường giả Huyết Mạch Cảnh, đó chính là một phương tồn tại cường đại chân chính, tọa trấn một phương, có thể chấn nhiếp vô số Man Hoang hung thú không dám xâm phạm.
Mọi người ngươi một lời ta một ngữ, đối với Huyền Điểu Bộ Lạc có một tia kính sợ, bởi vì đó là bộ lạc cường đại chân chính, có cường giả Huyết Mạch Cảnh tọa trấn bộ lạc.
“Huyền Điểu Bộ Lạc, cường giả Huyết Mạch Cảnh?”
Cổ Trần ẩn trong đám người, như có điều suy nghĩ nhìn đội ngũ trước mắt, người cầm đầu, cưỡi một đầu tọa kỵ Lân Mã, là một thanh niên.
Người này, toàn thân huyết khí bành trướng, tựa như một đầu man thú, tản ra hung sát chi khí nóng rực, ánh mắt băng lãnh, khuôn mặt kiêu ngạo.
Đội ngũ này tiến vào bộ lạc, trên bãi đất trống của bộ lạc bắt đầu dựng lên một khu giao dịch, đem vô số đồ vật bày biện ở đó.
Trên từng cái sạp hàng bày biện vô số đủ loại đồ vật, có chế phẩm vỏ sò, có các loại chế phẩm gốm sứ, càng có một số cốt chế phẩm, tỷ như cốt thương, cốt mâu, cốt đao các loại binh khí.
Theo đám người tiến vào trong đó, Cổ Trần kinh ngạc phát hiện, những người đến từ Huyền Điểu Bộ Lạc này, ai nấy huyết khí sung mãn, tản ra sóng nhiệt cuồn cuộn, khiến người ta kính sợ.
Trên mặt mỗi người bọn họ đều lộ ra một loại thần thái kiêu ngạo, ai nấy mặc một loại hắc đồng giáp, tay cầm binh khí do hắc đồng chế tạo, uy vũ bất phàm, khí thế hãi nhân.
Cổ Trần chú ý tới thanh niên mặc hắc đồng giáp kia, khí tức cường đại, huyết khí cuồn cuộn, tựa như một lò lửa nóng rực vô cùng.
Phía sau hắn còn có hai gã nam tử khí tức cường đại, một trái một phải hộ vệ thanh niên kia.
“Hai người này ít nhất là Đoán Cốt Cảnh.”
Hắn trong lòng lặng lẽ suy đoán, hai gã nam tử bên cạnh thanh niên này, là hai cường giả Đoán Cốt Cảnh của Huyền Điểu Bộ Lạc.
Kỳ thực nghĩ lại cũng rất bình thường, dù sao hành tẩu giữa các đại bộ lạc giao dịch, nếu không có cường giả thủ hộ căn bản là không thể nào.
Giao dịch giữa bộ lạc và bộ lạc, kỳ thực đều có, các loại đồ vật đều có thể dùng để giao dịch, hơn nữa còn là phương thức dĩ vật dịch vật nguyên thủy nhất.
Cổ Trần một đường đi tới, nhìn các loại đồ vật trong thị trường giao dịch, âm thầm lắc đầu, những thứ này đều chỉ là đồ vật bình thường, căn bản không có đồ tốt gì.
Điều này khiến hắn rất thất vọng, còn tưởng rằng có bảo bối gì có thể giao dịch nhặt nhạnh chỗ tốt, nhưng không ngờ đều là một số đồ vật bình thường, tỷ như cốt chế phẩm, đồ trang sức, quần áo, binh khí, thức ăn vân vân.
Lại không nhìn thấy một kiện linh vật nào tồn tại, kỳ thực cũng rất bình thường, có linh vật tự mình giữ lại dùng rồi, còn lấy ra giao dịch trừ phi là có dư thừa.
Đi dạo một vòng, Cổ Trần âm thầm lắc đầu, đều là tới đây giao dịch đồ vật khác, có chút bộ lạc có đặc sản, có chút bộ lạc không có, cho nên tới giao dịch.
“Đây là... rượu?”
Đột nhiên, một tiếng kinh hô truyền đến, thu hút sự chú ý của mọi người.
Cổ Trần nhìn sang, liền thấy trên một sạp hàng bày biện từng chiếc vò gốm, được bịt kín.
Thanh niên mặc hắc đồng giáp kia sắc mặt kiêu ngạo nói:“Không sai, đây chính là rượu, gọi là thú huyết tửu, thu thập các loại thú huyết, thêm vào một số dược thảo bào chế mà thành, chỉ đổi nô lệ.”
“Đổi nô lệ?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều không nói lời nào nữa.
Trong bộ lạc quả thực có nô lệ, đó là bộ lạc cùng bộ lạc chinh chiến bắt giữ người của bộ lạc đối phương trở thành nô lệ, nhưng đó thuộc về tài sản của bộ lạc.
Thú huyết tửu, chính là một loại đồ vật đẳng cấp khá cao trong Nhân tộc bộ lạc, xa xỉ phẩm, loại rượu này uống vào có thể cường cân kiện cốt, tăng cường thể phách.
Cổ Trần dưới sự tò mò đi qua xem thử, cẩn thận cảm ứng dưới, quả nhiên từ trên những vò rượu này cảm ứng được từng tia khí tức năng lượng, bất quá phi thường mỏng manh yếu ớt.
Tâm tư hắn hơi động, âm thầm suy tư đợi trở về có phải mình cũng ủ rượu, làm ra một số đặc sản và hàng hóa đi giao dịch với bộ lạc khác hay không?
“Mau nhìn, Thanh Thạch Tộc trưởng tới rồi!”
“Còn có Thanh Nham giáo đầu và hai vị trưởng lão.”
Không biết là ai hô một tiếng, tất cả mọi người rào rào xoay người nhìn lại, liền thấy một đám người nhanh chóng đi về phía này.
Người cầm đầu là một lão giả, tóc trắng xóa, nhưng toàn thân toát ra một cỗ khí tức thương kình, đừng thấy già nua vô cùng, nhưng một thân huyết khí như rồng, cường đại vô thất.
Ông chính là Tộc trưởng bộ lạc, Thanh Thạch.
Phía sau Thanh Thạch lão nhân còn đi theo ba người, mỗi người khí tức cường đại, huyết khí bành trướng, thậm chí không yếu hơn Thanh Thạch Tộc trưởng, đều là cường giả Đoán Cốt Cảnh.
Trong ba người đó, một người là hán tử trung niên, chính là giáo đầu Thanh Nham của bộ lạc.
Hai người khác là trưởng lão bộ lạc, địa vị tôn sùng, lần lượt là Đại trưởng lão Thanh Sơn, Nhị trưởng lão Thanh Dương.
“Ha ha ha...”
“Thanh Thạch Tộc trưởng, đã lâu không gặp.”
Đột nhiên một tiếng cười to truyền đến, không khí chấn đãng, khiến vô số người cảm giác màng nhĩ đau nhức, suýt chút nữa bị chấn cho ngất đi rồi.
“Cao thủ!”
Hai mắt Cổ Trần híp lại, xoay người nhìn lại, vừa vặn nhìn thấy thanh niên mặc hắc đồng giáp kia cười to đi lên, bên cạnh đi theo hai gã cường giả Đoán Cốt Cảnh.
Thì ra, thanh niên này đồng dạng là cường giả Đoán Cốt Cảnh, ẩn giấu cực sâu.
Chương 82vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnTa Man Hoang Bộ Lạc– một bộ truyện thuộc thể loạiDị Giới,Tiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận