Chương 790: Tam Sinh Thạch

Minh Phủ, bên trong một tòa đại điện.

“Chủ nhân, đã tra rõ rồi.”

Một đạo hắc ảnh quỳ trong đại điện, đang báo cáo với một thanh niên phía trước.

Thanh niên thân hình cao ngất, phong thần tuấn tú, toàn thân trên dưới nhìn không thấu bất kỳ khí tức nào, sâu không lường được.

“Ồ, đều có những ai?”Hắn không quay đầu lại hỏi.

Chỉ thấy hắc ảnh kia cung kính nói:“Đã tra rõ, Đế Già của Tu La Tộc, Diêm Ma của Sâm La Tộc, hai đại Thần Tộc tới đều là túc địch của chủ nhân ngài.”

“Đế Già, Diêm Ma, thì ra là hai người bọn chúng, xem ra bọn chúng cũng muốn đoạt được Luân Hồi Cấm Thuật của Minh Phủ.”Thanh niên lẩm bẩm tự ngữ, lộ ra một tia cười lạnh.

Hắn xoay người lại, hừ nói:“Cửu U Tộc ta, chấp chưởng Cửu U Luyện Ngục, là một trong những Thần Tộc Minh Phủ chân chính, há là Tu La Tộc và Sâm La Tộc có thể sánh bằng?”

“Phủ Quân đời này của Minh Phủ, muốn mượn nhờ Tam Sinh Thạch chọn lựa Luân Hồi Điện Chủ, mở ra Luân Hồi Mật Tạng, ả ta chẳng qua cũng chỉ là muốn Luân Hồi Cấm Thuật mà thôi.”

“Cái gọi là phu tế, chẳng qua là trò cười, Bạch Dạ ta há lại để ý một nữ nhân cỏn con?”

Hắn lẩm bẩm tự ngữ nói, trên mặt lộ ra một loại thần tình nhìn thấu hết thảy.

“Bất quá…”Bạch Dạ chuyển giọng, cười nói:“Nếu như có thể trở thành phu tế của Phủ Quân, vậy thì có một nửa khả năng chưởng khống toàn bộ Minh Phủ, Cửu U Tộc ta thống trị Minh Phủ sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.”

“Lần này, trấn áp Đế Già, Diêm Ma, Luân Hồi Cấm Thuật chỉ thuộc về Cửu U Bạch Dạ ta.”

Bạch Dạ nói xong, ánh mắt rơi xuống, hỏi:“Ngoại trừ Diêm Ma, Đế Già, tên người hiển thị trên Tam Sinh Thạch, còn có những ai?”

“Chủ nhân, ngoại trừ Diêm Ma, Đế Già, còn có ngài, còn lại còn có bảy vị cường giả đến từ các tộc.”

Hắc ảnh như thực báo cáo, hắn nói:“Trong đó một người đến từ Minh Viêm của Minh Tộc, Đại Ma Vương của Hắc Ma Tộc, Cốt Ngạo Thế của Cốt Tộc, Quỷ Vô Song của Hồn Tộc, Cửu Anh của Thi Tộc, còn có Âm Thập Tam đến từ Âm Sơn Cấm Địa.”

“Còn một người nữa đâu?”Bạch Dạ nhíu mày hỏi.

Hắc ảnh kia run rẩy một chút, mới nói:“Người cuối cùng rất kỳ quái, vậy mà lại là Nhân tộc, hình như gọi là… Cổ Trần.”

“Nhân tộc, Cổ Trần?”

Bạch Dạ cực kỳ kinh ngạc, sao lại có một Nhân tộc ở đây, trên Tam Sinh Thạch hiển thị mười cái tên, vậy mà lại có một Nhân tộc.

“Ngươi chắc chắn chứ?”Bạch Dạ lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn chất vấn.

Hắc ảnh lập tức cúi đầu nói:“Chủ nhân, đã xác định, người cuối cùng chính là Nhân tộc, tên là Cổ Trần, những người khác đều biết rồi.”

“Nhân tộc, chuyện này ngược lại thú vị rồi, Nhân tộc cỏn con sao lại hiển hiện trên Tam Sinh Thạch?”Bạch Dạ có chút nghĩ không thông.

Giống như hắn, những người khác đều nghĩ không thông.

“Nhân tộc, Cổ Trần?”

“Tra rõ, lai lịch thân phận của Nhân tộc này, tất cả thông tin, bản tọa đều phải biết.”

Bên kia, vị thanh niên tên là Diêm Ma của Sâm La Tộc kia, toàn thân lộ ra một cỗ uy áp, phảng phất như vương giả trời sinh khiến người ta kính sợ.

“Đi, tra rõ lai lịch của Cổ Trần.”

Những người khác đều nhao nhao điều tra thân phận và lai lịch của Cổ Trần, tại sao một Nhân tộc, có thể được mời vào, hơn nữa còn là cái tên duy nhất hiển hiện trên Tam Sinh Thạch.

Trong chuyện này tất nhiên có mờ ám, thậm chí có chỗ không tầm thường.

“Nhân tộc, một chủng tộc đê tiện, tại sao trên Tam Sinh Thạch lại có tên?”

Bên trong đại điện mà Tu La Tộc tạm trú, một nam tử xấu xí tóc đỏ rực, khuôn mặt dữ tợn, mi tâm có một con mắt dọc.

Hắn chính là Đế Già của Tu La Tộc, tu vi sâu không lường được, giống như mấy người khác cường đại vô song, trên Tam Sinh Thạch có tên.

Lần này, trên Tam Sinh Thạch hiển thị mười cái tên, người duy nhất khiến người ta bất ngờ, vậy mà lại là của Nhân tộc.

Cổ Trần lập tức nổi danh rồi, các phương đều đang tra thân phận lai lịch của hắn, vừa tra một cái không được rồi, lập tức biết được chuyện vừa mới xảy ra khi tiến vào.

“Ngươi nói cái gì?”

“Hắn giết một nửa Thánh Giả các tộc?”

“Tên này thật ngông cuồng.”

Các phương tra xét tin tức, tra được một tin tức kinh người, Cổ Trần vừa đến đã trực tiếp chém giết một lượng lớn Thánh Giả các tộc, gần như giết một nửa.

Tin tức này làm chấn động các phương, từng người kinh nghi bất định, Nhân tộc Cổ Trần này quá kiêu ngạo rồi đi, vậy mà lại lập tức tể sát một nửa Thánh Giả các tộc tới đây?

Ngay khi các phương khiếp sợ, tra xét tin tức thân phận của Cổ Trần.

Trong đại điện nơi Cổ Trần ở, Mục vẻ mặt căng thẳng đi tới đi lui.

“Nhân… Cổ huynh, bên ngoài các phương đều đang dò la nghe ngóng thông tin của ngươi a.”Mục tỏ ra rất căng thẳng, muốn xưng hô Nhân Hoàng, nhưng lập tức liền đổi miệng.

Hắn sợ tiết lộ thân phận và thông tin thực sự của Cổ Trần, vẫn không thể không giấu giếm lại.

Đối với chuyện này, Cổ Trần cũng không để ý, tiết lộ hay không tiết lộ đều không có quan hệ gì lớn.

Hắn để ý là Minh Phủ lần này trong tối rốt cuộc đang giở trò quỷ gì.

Nghĩ nghĩ, Cổ Trần hỏi:“Để ngươi đi dò la tin tức, có thu hoạch gì không?”

Mục vẻ mặt xấu hổ nói:“Nhân… Cổ huynh, ngươi cũng biết, bây giờ ở đây chỉ có hai người chúng ta là Nhân tộc, những người khác đều đến từ các tộc, căn bản không có Nhân tộc.”

“Ta không dò la được bao nhiêu tin tức, nhưng vẫn nghe được một chút.”

“Chín người này, lần lượt là Diêm Ma của Sâm La Tộc, Đế Già của Tu La Tộc, Bạch Dạ của Cửu U Tộc, Minh Viêm của Minh Tộc, Đại Ma Vương của Hắc Ma Tộc, Cốt Ngạo Thế của Cốt Tộc, Quỷ Vô Song của Hồn Tộc, Cửu Anh của Thi Tộc, còn có Âm Thập Tam đến từ Âm Sơn Cấm Địa.”

Hắn nói đến đây thì không nói nữa, chỉ có thể nghe ngóng được bấy nhiêu tin tức.

Cổ Trần khẽ vuốt cằm, ánh mắt lấp lóe, lại kết hợp với một số tin tức mình lặng lẽ nghe ngóng được, gần như đã hiểu rõ tình hình hiện tại rồi.

Nhưng ngoại trừ mười người trên Tam Sinh Thạch ra, còn có lượng lớn sinh linh, cường giả đến từ các tộc, sự xuất hiện của bọn chúng, là vì cái gì?

Giống như trước đó Cổ Trần giết một nửa Thánh Giả Dị tộc vậy, những người có tên trên Tam Sinh Thạch khác cũng có trên trăm vị Thánh Giả đi theo cùng được mời tới.

Tình huống như vậy tỏ ra có chút quỷ dị, khiến trong lòng Cổ Trần ý thức được trong đó có vấn đề.

Ngoại trừ mười người hiển thị trên Tam Sinh Thạch ra, những người khác đa phần có khả năng là có tác dụng khác.

“Vậy chúng ta bây giờ làm sao đây?”Mục có chút ngưng trọng và lo lắng hỏi.

“Đợi!”

Cổ Trần nhàn nhạt đáp lại một câu, bây giờ, cứ đợi Minh Phủ bắt đầu kế hoạch tiếp theo, xem xem bọn chúng rốt cuộc đang giở trò gì.

Các phương tề tựu Minh Phủ, bị Minh Phủ mời tới, ít nhiều cũng cảm thấy một tia bất an, đều có một loại dự cảm chẳng lành mờ nhạt.

Đáng tiếc đến cũng đến rồi, muốn đi cũng không dễ dàng như vậy.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, chớp mắt, ba ngày thời gian thoáng qua một cái đã hết.

Keng!

Hôm nay, trong Minh Phủ truyền đến một tiếng chuông ngân, vang vọng khắp trong ngoài Minh Phủ, tâm thần tất cả mọi người run lên, lập tức hiểu rõ sắp bắt đầu rồi.

“Phủ Quân có lệnh, mời tất cả quý khách đi tới Vong Xuyên Đài.”

Bên ngoài điện, một tên âm binh tới dẫn đường.

“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.”

Cổ Trần chậm rãi mở hai mắt ra, hai đạo quang mang mờ mịt lóe lên rồi biến mất, giơ tay vẫy một cái, một đoàn thủy vụ bên cạnh nhanh chóng bay tới, quấn quanh trên tay hóa thành một chiếc vòng tay thủy vụ mông lung.

Đó là thủy linh, không muốn ở lại đây, hóa thành một chiếc vòng tay rơi trên tay Cổ Trần.

“Chúng ta đi thôi.”

Cổ Trần nói xong sải bước lưu tinh đi ra khỏi đại điện, Mục vừa thấy lập tức đi theo, trên mặt tỏ ra phá lệ ngưng trọng và cảnh giác.

Nơi này cũng không phải là nơi bình thường a, Minh Phủ, một cái không cẩn thận liền chết ở đây, linh hồn cũng đừng hòng trốn thoát khỏi Minh Phủ.

Theo âm binh phía trước dẫn đường, Cổ Trần trên đường đi nhìn thấy rất nhiều người giống như hắn, lít nha lít nhít đi về phía trước.

Minh Phủ, thế giới đen xám, có một vầng trăng màu tím treo cao, rải xuống quang mang mông lung, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức âm sâm.

Ô ô…

Âm phong từng trận, hàn khí hiu hiu.

“Đó chính là Cổ Trần?”

“Một Nhân tộc, tại sao lại xuất hiện ở đây?”

Trên đường, không ít người ánh mắt rơi về phía bên này, nhìn Cổ Trần trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo, có khát máu, có sát ý, càng có một tia kiêng kị.

Bọn chúng đã tra rõ rồi, sự hung tàn của Cổ Trần, vừa đến đã giết một nửa Thánh Giả các tộc.

“Hắn chính là Cổ Trần?”

Ánh mắt Bạch Dạ rơi xuống, đánh giá Cổ Trần, nhíu mày, không nhìn ra được gì, nhưng trong lòng lại tỏ ra rất cảnh giác, người này thâm tàng bất lộ, không thể coi thường.

Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Cổ Trần nhìn hắn một cái, ánh mắt hai người chạm nhau, vừa chạm liền thu lại, không có bất kỳ xung đột nào.

“Thực lực của những người này không tệ.”Trong lòng Cổ Trần âm thầm suy nghĩ, ánh mắt từng cái quét qua, nhìn thấy từng đạo thân ảnh cường đại.

Những người này, cố ý hay vô ý đều nhìn về phía hắn, hiển nhiên là đã chú ý tới hắn rồi.

“Phía trước chính là ranh giới của Minh Phủ và Hoàng Tuyền, Vong Xuyên Hà.”

Bạch Dạ lộ ra tinh quang, ánh mắt sáng rực nói:“Minh Phủ, Hoàng Tuyền, Cửu U, ai cũng muốn áp đảo đối phương, chấp chưởng toàn bộ thế giới U Minh, không biết, lần này vị Phủ Quân kia muốn làm thế nào?”

Cổ Trần lặng lẽ kiểm tra, người tới ít nhất có hơn ngàn người, sinh linh, cường giả đến từ các tộc, chỉ có chín người trong đó thu hút sự chú ý của hắn.

Không cần đoán cũng biết, hẳn là chín người khác hiển hiện trên Tam Sinh Thạch, thực lực đều rất mạnh, Cổ Trần đều cảm thấy một cỗ áp bách và uy hiếp.

Ô ô…

Đột nhiên, phía trước truyền đến từng đợt tiếng kêu rên, phảng phất như quỷ khóc thần gào, giống như tiếng kêu thảm thiết của vô số lệ quỷ đang giãy giụa đau đớn.

Cổ Trần híp hai mắt lại, nhìn xa xa, liền thấy một con sông lớn vắt ngang phía trước.

Bên bờ sông, có một tấm bia đá, bên trên viết hai chữ sâm nhiên… Vong Xuyên.

“Vong Xuyên Hà?”

Hắn kinh ngạc vạn phần, nơi này chẳng lẽ thực sự có Vong Xuyên Hà?

Quả nhiên không bao lâu, mọi người đi tới một tòa đài cao, nhìn thấy một con sông dài khổng lồ trước mắt, nước sông có màu vàng máu, cuồn cuộn sóng to gió lớn, bọt sóng cuốn lên, bên trong toàn là cô hồn dã quỷ, âm linh, tà linh, lệ quỷ đếm không xuể, không ngừng giãy giụa, gầm thét.

Từng con âm linh, tà linh đang giãy giụa, gào thét, thanh âm truyền khắp các phương, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

Con Vong Xuyên Hà này, phân chia ba khu vực Minh Thổ, Hoàng Tuyền, Cửu U, Minh Phủ chiếm cứ một phần, Cửu U chiếm cứ một phần, Hoàng Tuyền lại là một phần.

Tam đại thế lực, chúa tể toàn bộ thế giới U Minh.

“Mau nhìn, đó có phải là Tam Sinh Thạch không?”

Rất nhanh, có người kinh hô thành tiếng, chỉ vào một viên kỳ thạch ở trung tâm đài cao.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang, quả nhiên, trên đài cao đang lơ lửng một khối cự thạch kỳ lạ.

Nó chính là chí bảo của Minh Phủ, Tam Sinh Thạch!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...