Chương 79: Thanh Thạch Bộ Lạc

Một con sông lớn cuồn cuộn, nước sông đục ngầu sâu không thấy đáy.

Lúc này, bên bờ sông đang có một già một trẻ cõng một cái gùi tre, tay cầm nĩa mài từ xương cốt đang bắt cá.

“A công, mau nhìn xem, cháu bắt được một con cá đen này.”

Đột nhiên, một tiếng hoan hô hưng phấn truyền đến, thiếu nữ hai tay cầm nĩa cá, trên đó cắm một con cá đen béo ngậy, nặng chừng hơn năm cân.

Lão nhân nhìn thấy lộ ra nụ cười hiền từ nói:“Tiểu Y, có tiến bộ, hôm nay về A công nấu cho cháu một nồi canh cá đen uống.”

“Yeah, có canh cá đen uống rồi.”Thiếu nữ hưng phấn hoan hô, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Nàng tuổi không lớn, thoạt nhìn chỉ khoảng mười hai tuổi, mặc một bộ váy thú bì, cổ linh tinh quái, ngây thơ lãng mạn.

Còn về lão giả, trong tay nắm một cây cốt xoa, khuôn mặt hiền hòa, mặc dù thoạt nhìn tóc trắng xóa, nhưng lại tinh thần quắc thước, toàn thân huyết khí vượng thịnh vô cùng.

“A... A công mau tới đây!”

Thiếu nữ đột nhiên kinh hô một tiếng, khiến lão nhân sắc mặt hơi đổi, lập tức chạy như bay tới.

“Một người?”

Lão nhân vừa đến lập tức kinh nghi, nhìn bên bờ sông đang nằm sấp một người, không nhúc nhích, toàn thân thương tích đầy mình, đen kịt một mảng.

Thiếu nữ sợ hãi nói:“A công, người này bị sao vậy, có phải chết rồi không?”

Lão nhân không nói gì, lông mày nhíu chặt, tiến lên phía trước hơi quan sát một phen, khiếp sợ phát hiện, người này vậy mà lại chưa chết, vẫn còn một hơi thở.

“Hắn chưa chết?”Lão nhân trong lòng khiếp sợ.

Người này thoạt nhìn rất trẻ, là người trong Nhân tộc, nhưng trên người thương tích đầy mình, thậm chí lộ ra một chút xương cốt, đen kịt một mảng, phảng phất như đã chết rồi.

Nhưng thực chất hắn vẫn chưa chết, vẫn còn sót lại một hơi thở, đủ để khiến lão nhân khiếp sợ.

“A công, nếu hắn chưa chết, chúng ta đưa hắn về bộ lạc cứu chữa đi.”

Trên mặt thiếu nữ lộ ra một vòng đồng tình, nhìn bộ dáng thê thảm của người này có chút không đành lòng mở miệng nói.

Lão nhân chần chờ một chút, nói ra:“Hắn bị thương rất nặng, hình như bị bỏng, có thể sống lại hay không còn là một chuyện.”

“A công, hắn hẳn là người bị dị tộc truy sát trọng thương, chúng ta không thể thấy chết không cứu.”Thiếu nữ sốt ruột nói xong, trực tiếp tiến lên kéo người nọ lên bờ.

“Để ta làm cho.”

Nhìn thấy cảnh này, lão nhân thở dài một tiếng, bỏ gùi tre xuống giao cho thiếu nữ, ông thì cõng thanh niên trọng thương hôn mê trên bờ sông kia mang về.

“Ta chết rồi sao?”

Trong cơn mê man, Cổ Trần mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức muốn nứt, suýt chút nữa lại ngất đi.

Hồi phục hồi lâu mới dần dần tỉnh táo lại.

“Đây là đâu?”

Cổ Trần kinh ngạc phát hiện mình chưa chết, trên người đang đắp một chút thảo dược không biết tên, tản ra mùi thuốc nồng đậm, mới phát hiện mình đi tới một nơi xa lạ.

Hắn gian nan ngồi dậy, có chút tò mò đánh giá bốn phía, nơi này là một gian thạch ốc, trên tường treo một cây cốt cung, còn có một tấm thú bì.

Còn về chỗ hắn ngồi là một chiếc giường đá, trải thú bì dày cộm, mềm mại rất thoải mái.

“A... Huynh tỉnh rồi?”

Đang suy nghĩ, chợt một thanh âm lanh lảnh truyền đến, đánh thức hắn.

Cổ Trần theo tiếng nhìn lại, nhìn thấy một thiếu nữ đang bưng một chiếc thạch uyển đi tới, bên trên bốc lên hơi nóng hôi hổi, là một bát canh.

Nàng trừng lớn hai mắt, ngây ngốc nhìn Cổ Trần, trong mắt tràn đầy khiếp sợ và tò mò, người bị thương nặng này vậy mà lại tỉnh lại rồi.

“Đây là đâu, là em cứu ta sao?”

Cổ Trần sờ sờ cái đầu có chút đau nhức, khàn giọng hỏi.

Lúc này, khuôn mặt hắn đen kịt, toàn thân thương tích đầy mình, thậm chí có thể nhìn thấy một chút xương cốt trên người đâm xuyên ra ngoài, thương thế cực nặng.

Thiếu nữ đặt thạch uyển xuống, kinh kỳ nhìn Cổ Trần nói:“Nơi này là Thanh Thạch Bộ Lạc, em và A công nhìn thấy huynh ở bờ sông, liền đưa huynh về đây.”

“Thanh Thạch Bộ Lạc?”Cổ Trần trong lòng bừng tỉnh, xem ra mình sau khi độ kiếp trọng thương gần chết, vừa vặn thuận theo dòng sông trôi dạt đến bờ sông được thiếu nữ trước mắt phát hiện cứu về.

“Em tên là Thanh Y, huynh tên là gì vậy, đến từ đâu, vì sao lại hôn mê ở bờ sông, bộ lạc và tộc nhân của huynh đâu?”

Thiếu nữ tên là Thanh Y, vừa mở miệng là hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, khiến Cổ Trần dở khóc dở cười.

“Tiểu Y, cậu ấy vừa tỉnh lại cần nghỉ ngơi.”

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một thanh âm già nua, theo tiếng nhìn lại, liền thấy một lão giả tóc trắng xóa đi vào.

Ông đánh giá Cổ Trần, trong mắt lóe lên một vòng khiếp sợ, thương thế như vậy vậy mà lại còn có thể khôi phục, hơn nữa vừa mới cứu về chưa được một ngày đã tỉnh rồi, không thể tưởng tượng nổi.

“Lão nhân gia, đa tạ đã cứu mạng.”

Cổ Trần nhìn lão nhân, biết chính là lão giả trước mắt đã đưa hắn từ bờ sông về, xem như là cứu hắn một mạng.

Nếu không ở Man Hoang thế giới hôn mê ngoài hoang dã, không chừng đã bị hung thú trực tiếp nuốt chửng rồi.

“Khách khí rồi.”Lão giả nói xong lắc đầu nói:“Ta kỳ thực cũng chỉ là đưa cậu về, cậu có thể khôi phục tỉnh lại ta đều cảm giác có chút không dám tin.”

“Dù sao đi nữa, vẫn phải đa tạ lão nhân gia, ta tên là Cổ Trần, ân tình này ta sẽ ghi nhớ, ngày khác tất báo.”

Cổ Trần trịnh trọng nói ra, trong lòng ghi nhớ phần ân tình này, dù sao đi nữa, lão giả và thiếu nữ cứu hắn về chính là một phần ân tình, điểm này không thể nghi ngờ.

Hắn xưa nay ân oán phân minh, người ta cứu hắn về tương đương với ân cứu mạng, nếu không báo đáp trong lòng khẳng định sẽ áy náy.

Lão nhân lắc đầu từ từ cười nói:“Ta tên là Thanh Thạch, là Tộc trưởng của bộ lạc, cậu vừa tỉnh, hẳn là đói rồi chứ, bát canh cá này ta vừa mới nấu xong, Tiểu Y, cháu mau bưng qua đây.”

“Dạ dạ.”Thanh Y lập tức tỉnh ngộ, cẩn thận từng li từng tí bưng canh cá lên, vẫn còn bốc hơi nóng.

Cổ Trần quả thực có chút đói rồi, bị Thiên Kiếp bổ cho chết đi sống lại, suýt chút nữa thì thực sự ngỏm củ tỏi, còn tưởng rằng mình thực sự chết rồi.

Cũng may, cuối cùng vẫn vượt qua Thiên Kiếp.

“Cảm ơn.”

Cổ Trần nhận lấy canh cá nói lời cảm tạ, tiếp đó một hơi uống cạn, ngay cả hai khúc thịt cá đen bên trong lẫn xương đều trực tiếp nuốt xuống, phảng phất như quỷ chết đói vậy.

“Huynh, huynh không nhả xương sao?”Thanh Y ngốc nghếch nhìn hắn, có chút mờ mịt rồi.

Người này ăn cá không nhả xương sao, không sợ bị hóc chết à?

Nhưng Cổ Trần chỉ lắc đầu, cười nói:“Không sao, khu khu mấy cái xương cá mà thôi, ăn vào rất nhanh sẽ tiêu hóa sạch sẽ.”

Hắn nói không sai, sau khi tu luyện Nguyên Thủy Ma Thể thân thể Cổ Trần liền trở nên đặc biệt khủng bố, không nói cái khác, răng ngay cả xương cốt đều có thể trực tiếp gặm nát nuốt xuống tiêu hóa.

Lão giả quái dị nhìn Cổ Trần hai cái, kinh nghi phát hiện, hắn một bát canh cá uống xuống hình như tinh thần tốt hơn một chút xíu.

“Tiểu tử, cậu cứ hảo hảo nghỉ ngơi trước, có việc có thể gọi Thanh Y hoặc là tới gọi ta.”

Lão nhân gật đầu cười nói, nói xong xoay người dẫn Thanh Y tiểu cô nương này rời khỏi phòng, chỉ để lại một mình Cổ Trần ngồi một mình trong thạch ốc.

Hắn đánh giá bốn phía một cái, hít sâu một hơi, bắt đầu nhắm mắt khoanh chân ngồi trên giường đá, kiểm tra tình huống thân thể của mình.

Lần độ kiếp này, có thể nói là hung hiểm vô cùng, nhưng hết cách rồi, nếu không làm như vậy có thể sẽ bị Hỏa Tang Nhi kia đánh chết rồi.

Cổ Trần tin tưởng, Hỏa Tang Nhi khẳng định là bị đoạt xá rồi.

“Lần này chơi lớn rồi.”

Một phen kiểm tra, Cổ Trần đắng chát phát hiện, thân thể của mình quả thực rách nát không chịu nổi, thương tích đầy mình, nếu không phải có một cỗ sinh cơ cường đại tồn tại có thể đã chết rồi.

“Khôi phục thương thế trước rồi nói sau.”

Tiếp đó, Cổ Trần từ trong cốt giới lấy ra vài cánh hoa đỏ tươi, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống, bắt đầu âm thầm điều động huyết khí thân thể tiêu hóa khôi phục thân thể.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, sau khi Cổ Trần ăn Huyết Liên, vết thương lít nha lít nhít trên thân thể rốt cục tu phục, xương cốt gãy rụng cũng nhanh chóng khôi phục lại.

Hơn nữa, trong cơ thể hắn vậy mà lại tiềm tàng một tia hồ quang điện đỏ rực, đó là Thiên Kiếp chi lực.

Bạn vừa hoàn thànhchương 79của TruyệnTa Man Hoang Bộ Lạctại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loạiDị Giới,Tiên Hiệp. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...