“Nhân Hoàng không có ở đây?”
Tổng bộ liên minh Bắc Cương, một vị khách nhân đặc thù đi tới nơi này, nói thẳng yêu cầu muốn gặp Nhân Hoàng.
Đáng tiếc, Cổ Trần không có ở đây.
“Nhân Hoàng đang ở nơi nào, ta có việc gấp.”
Trước đại điện, một thiếu nữ tuổi thanh xuân đang dò hỏi thị vệ trước điện.
Nhưng đám thị vệ này căn bản không rõ Cổ Trần đi đâu rồi.
“Nhân Hoàng suất quân xuất chinh, vừa mới đánh hạ Thánh Nhai của Vũ Tộc không lâu.”
Một gã thị vệ không dám chậm trễ, rốt cuộc vẫn nói ra chuyện Cổ Trần dẫn binh chinh phục Thánh Nhai của Vũ Tộc, hẳn là đang ở nơi đó.
“Vũ Tộc, Thánh Nhai?”
Thiếu nữ lẩm bẩm tự ngữ, xoay người lại, lộ ra chân dung, người tới vậy mà là Nữ Anh.
Nàng lần này tới chính là tìm kiếm vị Nhân Hoàng Cổ Trần này, vừa thấy không có ở đây trong lòng khó tránh khỏi có chút thất vọng và cấp bách.
Tình huống Tây Mạc cũng không ổn, nếu không tìm được vị Nhân Hoàng Cổ Trần này thì hết cách rồi.
“Đa tạ!”
Nàng nhẹ giọng nói lời cảm tạ một phen, xoay người nhoáng lên người đã biến mất không thấy, để lại một đám thị vệ đưa mắt nhìn nhau.
“Ngươi vừa rồi tại sao lại bại lộ tung tích của Nhân Hoàng, nếu xảy ra chuyện, ngươi gánh vác nổi sao?”
Có thị vệ lập tức mở miệng, tràn đầy lo lắng nói.
Tên thị vệ vừa nói chuyện kia nhíu chặt mày, nói:“Nàng tới cầu kiến Nhân Hoàng, chúng ta cũng không thể cản lại, hơn nữa ta cảm giác cũng cản không nổi.”
“Huống hồ, Nhân Hoàng đang suất quân chinh phục dị tộc, tin tức đánh hạ Thánh Nhai của Vũ Tộc vô số người đều biết, hơi dò la một chút là có thể lấy được tin tức này.”
“Ai biết nàng và Nhân Hoàng có quan hệ gì, chúng ta dám đắc tội sao?”
Một đám thị vệ mặc dù cảnh giác, nhưng không dám đắc tội vị nữ tử đột nhiên viếng thăm này.
Người tới cầu kiến Nhân Hoàng, ai dám ngăn cản và đắc tội?
Nếu là có quan hệ với Nhân Hoàng, ngươi ngăn cản, đắc tội rồi thì đồng nghĩa với đắc tội Nhân Hoàng.
Nói không chừng còn thật sự có việc gấp, làm lỡ việc ai gánh nổi trách nhiệm.
Một bên khác, Nữ Anh dùng tốc độ nhanh nhất đi tới Thánh Nhai của Vũ Tộc trước kia, lại bị hai đạo thân ảnh cường đại cản lại giữa không trung.
“Kẻ đến là ai?”
Hai gã nữ tử, một trước một sau cản Nữ Anh lại, cảnh giác nhìn nàng.
Hai người này chính là tỷ muội Li, Lạc, cảm ứng được một cỗ khí tức cường đại tiếp cận lập tức xuất hiện ngăn cản đối phương.
Nữ Anh nhìn hai tỷ muội, trong lòng kinh dị, khí tức của hai người phá lệ cường đại, loáng thoáng hình thành một cỗ áp bách, khiến nàng cảm thấy một tia nguy cơ.
Tâm tư nàng xoay chuyển nhanh chóng, mở miệng nói:“Nhân tộc Tây Mạc, Nữ Anh, tới cầu kiến Nhân Hoàng, còn mong hai vị tỷ tỷ thay mặt thông báo một tiếng.”
Hai tỷ muội Li, Lạc liếc nhìn nhau.
“Ngươi gọi ai là tỷ tỷ chứ, nhìn tuổi tác của ngươi, còn lớn hơn cả chúng ta.”Lạc trong lòng bất mãn, nhỏ giọng lầm bầm một câu.
Li ngược lại không nói gì, chỉ đánh giá Nữ Anh, nhíu mày nói:“Ngươi muốn cầu kiến Nhân Hoàng? Vậy ngươi có thể phải thất vọng rồi, Nhân Hoàng không có ở đây.”
“Cái gì?”Nữ Anh ngây ngẩn cả người.
Nàng ngẩn ngơ, cấp bách hỏi:“Vậy Nhân Hoàng đi đâu rồi, ta thật sự có việc gấp cầu kiến, hy vọng hai vị... muội muội có thể thông báo một tiếng.”
“Ngươi nói thông báo liền thông báo a, Nhân Hoàng há lại là người ngươi muốn gặp là có thể gặp?”Lạc có chút bất mãn trừng mắt nhìn nàng một cái.
“Muội muội, không được vô lễ!”
Li quát lớn một tiếng, mới nhu hòa nói:“Thật có lỗi, hai tỷ muội chúng ta cũng không rõ Nhân Hoàng đang ở nơi nào, Nhân Hoàng một ngày trước vừa mới rời đi.”
“Rời đi rồi?”Sắc mặt Nữ Anh tối sầm, trong lòng có chút sốt ruột rồi.
Vậy mà không tìm được Cổ Trần, thế này phải làm sao bây giờ, chuyện của Tây Mạc không thể kéo dài được, bắt buộc phải mau chóng tìm được Nhân Hoàng mới được.
Li nhìn Nữ Anh sắc mặt ảm đạm, trong mắt mang theo một tia cấp bách.
“Mặc dù không rõ Nhân Hoàng đi đâu, bất quá, nếu ngươi thật sự có chuyện khẩn cấp, ta có thể thay ngươi thông báo một tiếng.”
Nàng suy nghĩ một chút nói ra một phen lời này, kỳ thật là có thể liên hệ được với Cổ Trần.
Nhưng không có việc gì, hai tỷ muội cũng không dám tùy ý quấy rầy Cổ Trần.
Bất quá nhìn thần tình của Nữ Anh, hiển nhiên là có chuyện trọng yếu cầu kiến, tự nhiên không thể chậm trễ, nếu không làm lỡ chuyện gì thì không dễ công đạo rồi.
“Thật sao?”Nữ Anh nghe xong mừng rỡ như điên.
Nàng sốt ruột nói:“Hai vị muội muội, cầu xin các ngươi mau chóng thông báo một tiếng, cứ nói Nhân tộc Tây Mạc, Nữ Anh cầu kiến.”
“Được!”
Hai tỷ muội Li, Lạc liếc nhìn nhau, khẽ vuốt cằm.
“Dẫn nàng lên đây đi.”
Chỉ thấy, Li tế ra một viên ngọc phù, đang muốn liên hệ Cổ Trần, lại thấy một giọng nói từ trên Thánh Nhai truyền đến.
“Nhân Hoàng!”
Li, Lạc kinh hỉ xoay người, nhìn Thánh Nhai phía sau, giọng nói là từ trên đỉnh Thánh Nhai truyền đến, chính là giọng nói của Cổ Trần.
Nữ Anh nghe được giọng nói này cũng vui mừng, đối với giọng nói của Cổ Trần tự nhiên rất quen thuộc.
Nhân Hoàng trở về rồi.
“Đi theo ta đi.”Li gật đầu với Nữ Anh, lập tức dẫn đường.
Ba người đằng không bay lên, xuyên qua tầng mây, đi tới đỉnh Thánh Nhai, vừa vặn nhìn thấy một đạo nhân ảnh đưa lưng về phía các nàng phóng tầm mắt nhìn về phương xa.
Người nọ, chính là Nhân Hoàng Cổ Trần.
“Tham kiến Nhân Hoàng!”
Li, Lạc, Nữ Anh, ba người tề tề hành lễ.
Cổ Trần lúc này mới xoay người lại, nhìn ba người trước mắt, ánh mắt rơi vào trên người Nữ Anh, trong lòng có một tia kinh ngạc, suy đoán ý đồ nàng đến đây.
“Nữ Anh, đã lâu không gặp, ngồi xuống nói.”Cổ Trần cười nói xong, ngồi trên một chiếc ghế đá cẩm thạch.
Nữ Anh chần chờ một chút, cuối cùng ngồi trên một chiếc ghế đá cẩm thạch đối diện Cổ Trần, tỏ ra có chút câu nệ.
Một lần nữa nhìn thấy Cổ Trần, cảm giác lại không giống nhau rồi, so với trước kia, khí tức, khí chất trên người Cổ Trần cường đại hơn đâu chỉ gấp mười lần.
“Nói đi, nàng tới tìm ta có chuyện gì?”Cổ Trần nhận lấy chén rượu Li đưa tới, nhìn Nữ Anh cười hỏi.
Nữ Anh bình phục lại sự kinh hãi trong lòng, mới chậm rãi nói:“Nhân Hoàng, ta lần này tới, là vì vô số Nhân tộc của liên minh Tây Mạc mà đến.”
“Hửm?”Tay Cổ Trần khựng lại, trong mắt lóe lên một vòng tinh quang.
Hắn không nói chuyện, lẳng lặng nhìn Nữ Anh, vị thiếu nữ mang dòng máu lai giữa người và thần này, đến từ liên minh Nhân tộc Tây Mạc.
Chỉ thấy Nữ Anh trầm mặc một hồi mới tiếp tục nói:“Nhân tộc Tây Mạc, đang đối mặt với một hồi nguy cơ diệt vong, ta là tới cầu viện.”
“Cầu viện?”Cổ Trần nhẹ nhàng lắc lư chén rượu trong tay, lại là tới cầu viện.
Trước đó, Vu Linh của Bắc Cương đi cầu viện, hiện tại, Nữ Anh của Tây Mạc lại tới cầu viện, khiến trong lòng hắn có chút bất đắc dĩ.
Sao Nhân tộc khắp nơi đều có nguy cơ, Bắc Cương là như vậy, hiện tại ngay cả Tây Mạc cũng giống nhau, tình cảnh của Nhân tộc chưa từng tốt đẹp qua.
“Dưới mắt, Bắc Cương vừa mới bắt lấy, còn có lượng lớn thế lực dị tộc chưa kịp dọn dẹp, thiết nghĩ nàng cũng rất rõ ràng, bản hoàng hiện tại không có bao nhiêu lực lượng đi chi viện các ngươi.”
Cổ Trần nói thẳng không kiêng dè, nói ra tình huống trước mắt, Bắc Cương vừa mới bắt lấy, còn chưa triệt để bình định lại đâu.
Nữ Anh nghe xong lập tức gấp gáp, lập tức đứng dậy, liền muốn quỳ gối trước mặt Cổ Trần, lại bị một cỗ lực lượng nhu hòa nâng đỡ không cách nào quỳ xuống.
Cổ Trần lắc đầu nói:“Nàng đứng lên trước đi, ngồi xuống rồi nói sau.”
Nàng vẻ mặt cấp bách nói:“Còn xin Nhân Hoàng thương xót ngàn vạn Nhân tộc Tây Mạc, hiện tại, chỉ có ngài mới có thể giải cứu Tây Mạc rồi.”
“Không vội, nàng cứ ở lại hai ngày trước, đợi bản hoàng xử lý xong chuyện của Bắc Cương rồi nói sau.”
Cổ Trần khẽ lắc đầu, nói xong trực tiếp đứng dậy, không có đáp ứng, càng không có cự tuyệt, chỉ nói là phải đợi hai ngày nữa rồi tính.
Lần này Nữ Anh thật sự gấp rồi.
“Nhân Hoàng, chờ một chút.”
Nữ Anh gọi một tiếng, sắc mặt nàng biến ảo, cắn răng một cái, lấy ra một vật.
“Nhân Hoàng, trước khi đi, tỷ tỷ ta đưa cho ta thứ này, nói muốn đích thân giao cho Nhân Hoàng.”
Nói xong, Nữ Anh nâng một chiếc hộp ngọc, đưa tới trước mặt Cổ Trần.
Nhìn chiếc hộp ngọc trước mắt này, Cổ Trần có chút kinh ngạc, tỷ tỷ của Nữ Anh đưa?
Hắn rất tò mò, trong hộp ngọc đựng thứ gì, chẳng lẽ là bảo vật?
“Đây là cái gì?”Cổ Trần không có nhận lấy, mà là hỏi một câu.
Sắc mặt Nữ Anh phức tạp, nhẹ giọng nói:“Nhân Hoàng, đây là Thánh vật của liên minh Tây Mạc ta, cũng là...”
“Thánh vật?”Sắc mặt Cổ Trần nghiêm túc, tương đương ngoài ý muốn.
Trong hộp ngọc này vậy mà đựng một kiện Thánh vật, nhìn sắc mặt của Nữ Anh liền biết, thứ này đối với liên minh Tây Mạc mà nói cực kỳ trọng yếu.
Không ngờ tới, vì để tới cầu viện, vậy mà dâng lên Thánh vật của liên minh.
Cổ Trần ngược lại rất tò mò, nhận lấy hộp ngọc, vào tay cảm giác một trận lạnh lẽo, có từng tia từng sợi khí tức sinh mệnh xuyên thấu qua hộp ngọc tiến vào trong cơ thể.
“Đây là... khí tức sinh mệnh?”
Ánh mắt hắn sáng lên, kinh ngạc không hiểu, bên trong hộp ngọc vậy mà có khí tức sinh mệnh thấu ra, hơn nữa còn là khí tức Sinh Mệnh Bản Nguyên.
Điều này khiến Cổ Trần càng tò mò hơn, Thánh vật bên trong rốt cuộc là cái gì?
Rắc!
Chỉ nghe một tiếng vang giòn, hộp ngọc nhẹ nhàng mở ra.
Vù!
Sát na, một cỗ chấn động sinh mệnh cường đại tuôn ra, từng tia từng sợi Sinh Mệnh Bản Nguyên mãnh liệt tràn vào thân thể Cổ Trần, khiến cả người hắn đều nhịn không được chấn động.
“Quả nhiên là Sinh Mệnh Bản Nguyên, thật cường đại.”Trong lòng Cổ Trần giật mình kinh hãi.
Thánh vật bên trong hộp ngọc, ẩn chứa Sinh Mệnh Bản Nguyên cường đại, khiến hắn đều kinh ngạc không thôi.
Hắn nhìn Nữ Anh, trong lòng sợ hãi thán phục, vậy mà nỡ lấy ra bực bảo vật này để mời hắn xuất thủ.
Hai tỷ muội Li, Lạc ở một bên kinh kỳ vạn phần, nhìn chiếc hộp ngọc kia, từ bên trong tuôn ra từng luồng Sinh Mệnh Bản Nguyên bàng bạc.
Chỉ một cái chớp mắt, hai tỷ muội liền cảm giác thân thể của mình trở nên trẻ trung hơn, thậm chí thọ nguyên, khí tức sinh mệnh trong cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn rồi.
“Đây là...”
Lúc này, ánh mắt Cổ Trần rơi vào trong hộp ngọc, hai mắt nhịn không được ngưng tụ.
Trong hộp ngọc, lẳng lặng nằm một cây trâm cài tóc màu bích lục, toàn thân mượt mà, tản ra một cỗ quang huy oánh oánh, có khí tức sinh mệnh cường đại tràn ngập ra.
“Trâm cài tóc?”Cổ Trần mộng rồi.
Vậy mà là một cây trâm cài tóc, vốn dĩ suy đoán tưởng là đồ vật như hạt châu, hoặc là tinh thể các loại, nhưng chưa từng nghĩ tới là một cây trâm cài tóc.
Cây trâm cài tóc này, toàn thân oánh nhuận, tản ra từng tia từng sợi thánh quang, bên trong có khí tức Sinh Mệnh Bản Nguyên cường đại.
“Thứ này...”Cổ Trần ngạc nhiên nhìn Nữ Anh, trong mắt lộ ra một tia khó hiểu.
Đây là đồ nữ nhân dùng đi, tại sao lại tặng cái này?
Nữ Anh ánh mắt phức tạp nhìn cây trâm cài tóc bên trong hộp ngọc, khiến trong lòng Cổ Trần càng nghi hoặc hơn, nàng tặng một cây trâm cài tóc tới, là có ý gì a?
“Nhân Hoàng, đây là tín vật của tỷ tỷ ta, Thánh vật duy nhất của liên minh.”Nữ Anh cúi đầu nhẹ giọng giải thích một câu.
Nhưng trong lòng Cổ Trần càng nghi hoặc hơn, đã là đồ của tỷ tỷ nàng, đưa cho ta có tác dụng gì?
Ta một đại nam nhân, cần thứ này làm gì, Cổ Trần đang muốn cự tuyệt, chợt nghĩ tới điều gì.
Hắn nhìn Nữ Anh, mở miệng hỏi:“Ta vẫn luôn rất tò mò, thân phận của nàng, ở trong liên minh Tây Mạc hẳn là không thấp đi?”
“Ta...”Nữ Anh chần chờ một chút cuối cùng nói:“Ta là Thánh nữ của Thánh Thành Nhân tộc Tây Mạc, tỷ tỷ ta, chính là Hoàng Chủ của liên minh Nhân tộc Tây Mạc.”
“Thánh nữ...”Cổ Trần bừng tỉnh đại ngộ, kinh ngạc đánh giá Nữ Anh.
Hắn chợt nghĩ tới điều gì, kinh ngạc nói:“Nàng vừa rồi nói, tỷ tỷ của nàng, là Hoàng Chủ của liên minh Tây Mạc, tỷ tỷ nàng là Oa Hoàng?”
“Đúng vậy.”Nữ Anh thừa nhận nói.
Cổ Trần như có điều suy nghĩ, nhìn Nữ Anh một chút, lại nhìn cây ngọc trâm bên trong hộp ngọc kia một chút, phảng phất như hiểu được hàm nghĩa trong đó.
Mẹ nó chứ, đây không phải là định tình tín vật sao?
Bình luận